Hoàng lão cha xấu hổ quá thành giận, hai mắt sung huyết, thở hổn hển.
Phùng Trường Thuận như lột sạch xiêm y của hắn quá nhục nhã.
Trong lòng có áy náy cũng còn đỡ, hắn căn bản không thấy mình sai.
Giống như Lâm lý chính nói, bọn họ đâu có giống như cha mẹ chồng ác độc? Bọn họ bất quá là người trong núi, Lão Thực thành thực, cho dù có điểm bất công cũng không tính là chuyện lớn gì.
Người tranh một hơi, Phật tranh một nén nhang.
Trước mặt người ta nhục nhã hắn như vậy, thông gia này không có cách nào duy trì.
Hắn giận dữ ngược lại bình tĩnh trở lại, ha ha cười nói: Tốt! Thông gia tính sổ rõ ràng như vậy, chúng ta không với cao nổi, liền thỉnh đem Phùng Thị về nhà đi. Con dâu như vậy, Hoàng gia chúng ta không chịu nổi.
Phùng Trường Thuận ngạc nhiên sửng sốt một chút, rất nhanh cũng cười lạnh nói: Tốt! Ta liền dẫn khuê nữ đi. Hừ, không phải ta nói ngoa: ba tháng, lấy ba tháng làm hạn định, khuê nữ ta sẽ gả cho người như thường. Ta muốn mở to hai mắt mà xem, xem ngươi sẽ tìm được vợ hiền nhà ai cho con trai thành thật của ngươi.
Hắn cứng rắn như thế, thì ra có chuẩn bị mà đến, làm quyết định xấu nhất.
Năm xưa lúc Phùng Thị chưa gả đã có Thẩm gia tới cửa cầu hôn. Phùng Trường Thuận ngại người ta có năm huynh đệ quá đông, tương lai huynh đệ chị em dâu không hoà thuận. Vừa vặn vào núi quen biết Hoàng lão cha, nghĩ rằng nhân khẩu Hoàng gia đơn giản, một khuê nữ đã xuất giá chỉ còn 2 đứa con trai. Lại nói người trong núi Lão Thực thật thà, như vậy cuộc sống sẽ dễ chịu. Vì thế liền đem Phùng Thị gả cho Hoàng Lão Thực.
Ai ngờ sự thật không như hắn nghĩ.
Năm kia, lão tam Thẩm gia chết vợ, mang theo một đứa con trai sống. Mẹ của hắn bởi nghe Phùng bà mụ về nhà nói khuê nữ ở nhà chồng bị khinh bỉ, liền nói đùa, nếu thật qua không nổi nữa thì tiếp về gả cho con trai nàng, thật hoàn hảo.
Cũng không phải chỉ một nhà này, phụ cận còn có mấy người goá vợ.
Loại người này phần lớn kéo theo mấy đứa nhỏ, trừ phi đặc biệt có tiền tài quyền thế muốn cưới hoàng hoa khuê nữ, đa số rất khó khăn, chỉ có thể tìm quả phụ.
Dân đen không giống gia đình nhà giàu nhiều quy củ, cách nhìn với danh tiết nhẹ một chút. Chỉ cần quy củ có mai mối, quả phụ tái giá, góa vợ lại cưới cũng vì muốn tìm người nương tựa, không ai cảm thấy có gì.
Cho nên, Phùng Trường Thuận lúc này quyết định: nếu Hoàng gia còn như vậy đối với khuê nữ hắn, nói không chừng hắn sẽ nhẫn tâm mặc kệ cháu ngoại, đem khuê nữ về nhà tái giá. Gia gia nãi nãi người ta không thương tiếc cháu gái, hắn bận tâm gì chứ!
Cũng bởi vậy, hai thông gia lời qua tiếng lại, lời tuyệt tình đều ném ra, người một phòng đều ngây dại.
Sửng sốt một hồi rồi sôi nổi khuyên can.
Hai người kia đời nào chịu nghe. Một người muốn con trai bỏ vợ, một kẻ muốn con gái bỏ chồng.
Hoàng Lão Thực hoảng đến mức bùm một tiếng quỳ xuống trước mặt lão cha, đau khổ cầu khẩn nói: Cha, đừng để nương Tước Nhi đi.
Hoàng lão cha không chút nào thương xót, cười lạnh nói: Đồ không có tiền đồ! Không có người ta ngươi không sống nổi sao? Ngươi không nghe thấy, người ta chờ về nhà mẹ đẻ lấy chồng khác kìa, còn hiếm lạ ngươi lão thực sao. Người ta ghét bỏ cha mẹ huynh đệ ngươi liên lụy ngày lành của nàng.
Phùng Thị cũng nghe náo loạn, từ phòng bếp chạy ra.
Nàng nghe lời của Hoàng lão cha nói, trước mắt bỗng tối đen, tay vịn khung cửa mới đứng vững.
Hoàng lão cha thấy biểu cảm của nàng hiển nhiên là không muốn bị hưu, lòng càng đắc ý cố làm ra vẻ thúc giục Lâm lý chính, thỉnh hắn ở giữa chứng kiến, viết hưu thư cho hai bên ấn dấu tay.
Thôn Thanh Tuyền chỉ có Lâm gia có người biết chữ.
Hoàng đại nương vốn cực hận Phùng thị, cũng ở một bên thêm mắm thêm muối.
Tóm lại, hai cụ hôm nay nhất định phải bỏ con dâu cả, không hề quản đại nhi tử dập đầu cầu xin. Về phần hai đứa cháu gái, có nương hay không có nương đều sẽ lớn lên.
Phùng Trường Thuận không sợ chút nào, cười lạnh đối Phùng Thị nói: Ttrách cha mắt bị mù, đem ngươi gả cho người như vậy. Hôm nay cùng cha trở về. Chúng

Phùng Trường Thuận như lột sạch xiêm y của hắn quá nhục nhã.
Trong lòng có áy náy cũng còn đỡ, hắn căn bản không thấy mình sai.
Giống như Lâm lý chính nói, bọn họ đâu có giống như cha mẹ chồng ác độc? Bọn họ bất quá là người trong núi, Lão Thực thành thực, cho dù có điểm bất công cũng không tính là chuyện lớn gì.
Người tranh một hơi, Phật tranh một nén nhang.
Trước mặt người ta nhục nhã hắn như vậy, thông gia này không có cách nào duy trì.
Hắn giận dữ ngược lại bình tĩnh trở lại, ha ha cười nói: Tốt! Thông gia tính sổ rõ ràng như vậy, chúng ta không với cao nổi, liền thỉnh đem Phùng Thị về nhà đi. Con dâu như vậy, Hoàng gia chúng ta không chịu nổi.
Phùng Trường Thuận ngạc nhiên sửng sốt một chút, rất nhanh cũng cười lạnh nói: Tốt! Ta liền dẫn khuê nữ đi. Hừ, không phải ta nói ngoa: ba tháng, lấy ba tháng làm hạn định, khuê nữ ta sẽ gả cho người như thường. Ta muốn mở to hai mắt mà xem, xem ngươi sẽ tìm được vợ hiền nhà ai cho con trai thành thật của ngươi.
Hắn cứng rắn như thế, thì ra có chuẩn bị mà đến, làm quyết định xấu nhất.
Năm xưa lúc Phùng Thị chưa gả đã có Thẩm gia tới cửa cầu hôn. Phùng Trường Thuận ngại người ta có năm huynh đệ quá đông, tương lai huynh đệ chị em dâu không hoà thuận. Vừa vặn vào núi quen biết Hoàng lão cha, nghĩ rằng nhân khẩu Hoàng gia đơn giản, một khuê nữ đã xuất giá chỉ còn 2 đứa con trai. Lại nói người trong núi Lão Thực thật thà, như vậy cuộc sống sẽ dễ chịu. Vì thế liền đem Phùng Thị gả cho Hoàng Lão Thực.
Ai ngờ sự thật không như hắn nghĩ.
Năm kia, lão tam Thẩm gia chết vợ, mang theo một đứa con trai sống. Mẹ của hắn bởi nghe Phùng bà mụ về nhà nói khuê nữ ở nhà chồng bị khinh bỉ, liền nói đùa, nếu thật qua không nổi nữa thì tiếp về gả cho con trai nàng, thật hoàn hảo.
Cũng không phải chỉ một nhà này, phụ cận còn có mấy người goá vợ.
Loại người này phần lớn kéo theo mấy đứa nhỏ, trừ phi đặc biệt có tiền tài quyền thế muốn cưới hoàng hoa khuê nữ, đa số rất khó khăn, chỉ có thể tìm quả phụ.
Dân đen không giống gia đình nhà giàu nhiều quy củ, cách nhìn với danh tiết nhẹ một chút. Chỉ cần quy củ có mai mối, quả phụ tái giá, góa vợ lại cưới cũng vì muốn tìm người nương tựa, không ai cảm thấy có gì.
Cho nên, Phùng Trường Thuận lúc này quyết định: nếu Hoàng gia còn như vậy đối với khuê nữ hắn, nói không chừng hắn sẽ nhẫn tâm mặc kệ cháu ngoại, đem khuê nữ về nhà tái giá. Gia gia nãi nãi người ta không thương tiếc cháu gái, hắn bận tâm gì chứ!
Cũng bởi vậy, hai thông gia lời qua tiếng lại, lời tuyệt tình đều ném ra, người một phòng đều ngây dại.
Sửng sốt một hồi rồi sôi nổi khuyên can.
Hai người kia đời nào chịu nghe. Một người muốn con trai bỏ vợ, một kẻ muốn con gái bỏ chồng.
Hoàng Lão Thực hoảng đến mức bùm một tiếng quỳ xuống trước mặt lão cha, đau khổ cầu khẩn nói: Cha, đừng để nương Tước Nhi đi.
Hoàng lão cha không chút nào thương xót, cười lạnh nói: Đồ không có tiền đồ! Không có người ta ngươi không sống nổi sao? Ngươi không nghe thấy, người ta chờ về nhà mẹ đẻ lấy chồng khác kìa, còn hiếm lạ ngươi lão thực sao. Người ta ghét bỏ cha mẹ huynh đệ ngươi liên lụy ngày lành của nàng.
Phùng Thị cũng nghe náo loạn, từ phòng bếp chạy ra.
Nàng nghe lời của Hoàng lão cha nói, trước mắt bỗng tối đen, tay vịn khung cửa mới đứng vững.
Hoàng lão cha thấy biểu cảm của nàng hiển nhiên là không muốn bị hưu, lòng càng đắc ý cố làm ra vẻ thúc giục Lâm lý chính, thỉnh hắn ở giữa chứng kiến, viết hưu thư cho hai bên ấn dấu tay.
Thôn Thanh Tuyền chỉ có Lâm gia có người biết chữ.
Hoàng đại nương vốn cực hận Phùng thị, cũng ở một bên thêm mắm thêm muối.
Tóm lại, hai cụ hôm nay nhất định phải bỏ con dâu cả, không hề quản đại nhi tử dập đầu cầu xin. Về phần hai đứa cháu gái, có nương hay không có nương đều sẽ lớn lên.
Phùng Trường Thuận không sợ chút nào, cười lạnh đối Phùng Thị nói: Ttrách cha mắt bị mù, đem ngươi gả cho người như vậy. Hôm nay cùng cha trở về. Chúng

|
/460
|

