Điền Duyên

Chương 89 - Chương 89

/460


Đỗ Quyên thấy Nhậm Tam Hòa thật sự có tôm, vội tận lực giật giây tiểu di, lập tức kêu nàng làm tương, Tiểu di làm trước một lần cho ta và tỷ tỷ xem, chứ đợi tới ngày mai ngươi đi về sẽ không có ai dạy chúng ta. Hôm nay ngươi dạy, về sau chúng ta tự mình có thể làm.

Sau khi Đỗ Quyên lớn lên, đây là lần thứ nhất Phùng Minh Anh gặp nàng.

Nghe xong lời này, nàng nhịn không được bật cười nói: Xem cái miệng nhỏ này của ngươi, sao có thể nói như vậy? Tước Nhi còn có thể nói chứ ngươi nhỏ như vậy đã muốn học rồi? Được rồi, ta giúp các ngươi làm hai vò. Cái này là ta nghe nữ đầu bếp ở trấn trên nói đó. Bình thường người ta không có đủ nguyên liệu, không nghĩ tới ngay cả thịt nai hắn cũng có, làm ra khẳng định ngon.

Nói xong, lại hạ thấp giọng hỏi: Lấy đồ của người ta thích hợp sao?

Đỗ Quyên vội nói: Nhậm thúc rất tốt với nhà chúng ta. Không cần gấp gáp. Chúng ta làm nhiều chút, đưa hắn một vò.

Hoàng Tước Nhi cũng gật đầu nói: Nhậm thúc tốt lắm.

Trong lòng nàng, Nhậm thúc còn thân hơn tiểu thúc.

Phùng Minh Anh thấy hai người đều nói như vậy, nhớ tới tính nết của đại tỷ, nếu không đúng như vậy, nhất định sẽ không cho các nàng lấy đồ của người khác nên gật đầu nói: Vậy chúng ta ra vườn hái một ít ớt, cần trái chín đỏ. Lại rửa mấy cái vò. Ai nha! Nhà các ngươi không có vò thì dùng vại sành đựng đi, cũng giống nhau.

Đỗ Quyên vui vẻ giúp rửa gừng.

Đối với việc nàng tràn đầy hứng thú.

Nông dân phơi tương, muối dưa lót dạ, cũng vì cần dùng tới. Mọi việc làm cũng đều vì sinh hoạt.

Nhưng Đỗ Quyên càng để ý tới sự hưởng thụ và nội hàm sinh hoạt.

Không nhất định phải ăn tốt nhất, mặc tốt nhất, ở tốt nhất, cũng không phải vì sinh hoạt mà lao động mệt nhọc không để mắt đến lạc thú sinh hoạt cá nhân, mà là rất vui vẻ, rất dụng tâm để ý tới cái ăn, cái mặc và nơi ở, hơn nữa rõ ràng tận hưởng lạc thú làm việc, hưởng thụ thành quả lao động.

Đây mới thật sự là sinh hoạt, chân chính sinh hoạt điền viên!

Rất nhanh, Nhậm Tam Hòa khiêng một cái thùng gỗ tới, một tay còn xách một miếng thịt nai thật lớn. Lâm Xuân và Cửu Nhi chạy theo sau.

Phùng Minh Anh thăm dò nhìn vào thùng, kinh ngạc nói: Tôm lớn như vậy. Còn sống?

Rồi vui vẻ nói tiếp: Hôm nay không làm. Trước nuôi tôm thêm hai ngày để đồ bẩn bụng bẩn thải ra sạch sẽ. Cũng không nấu, cứ như vậy bỏ vào trong tương, như vậy mới thật thơm!

Đỗ Quyên gấp gáp hỏi: Không làm? Ngày mai tiểu di đi về rồi thì phải làm thế nào?

Nàng sợ tiểu di đi không ai làm mẫu, quay đầu làm ăn không ngon, uổng phí thứ tốt.

Phùng Minh Anh vội nói: Không có việc gì. Ta nói cho nương ngươi biết làm như thế nào.

Nhậm Tam Hòa đứng bên cạnh, bỗng nhiên nói: Tôm này ta đã nuôi hai ngày.

Phùng Minh Anh nghe vậy nhìn về phía hắn.

Nhậm Tam Hòa lại giải thích: Tôm này vốn lớn ở trong đầm sâu trong núi, nước rất sạch sẽ. Ta vớt về sợ chết, thay nước mấy lần, nuôi được hơn một ngày.

Đỗ Quyên cao hứng nói: Tiểu di, vậy mình có thể trực tiếp làm không?

Hoàng Tước Nhi cũng hưng phấn gật đầu. Cửu Nhi cùng Lâm Xuân cũng ồn ào hối nhanh làm.

Phùng Minh Anh bị Nhậm Tam Hòa nhìn, có chút không được tự nhiên, vội nói: Vậy không cần nuôi thêm, mình có thể làm. Này đó... Không cần nhiều như vậy, dùng một nửa là đủ rồi.

Nói xong, kêu Hoàng Tước Nhi lấy rổ nhỏ đến vớt tôm.

Đỗ Quyên hỏi rõ bước kế tiếp, vội thỉnh Nhậm Tam Hòa đem hũ sành đựng tương từ trên giá xuống dưới. Đặt dưới đất, dễ làm việc hơn.

Phùng Minh Anh vớt ước chừng




/460

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status