Dám Chạy Xem!

Chương 19

/47


Editor: VịtK

- ---------

Ngồi trên xe, Kỷ Niệm Sơ đem mấy chữ cô vừa mới đánh từng chút xoá đi, rồi ném điện thoại sang một bên, nhìn phong cảnh đang lùi dần ở bên ngoài cửa sổ.

Trùng hợp, chắc chắn đây là trùng hợp.

nói không chừng ngày đó anh đi ngang qua Thượng Hải, nói không chừng cái xe lúc ở đoàn phim căn bản không phải xe anh lái, mà là mượn xe của bạn để lái.

cô tựa hồ như thế nào cũng không muốn sự thật là như vậy.

- ---------

Vào rạp chiếu phim, phim còn chưa bắt đầu, hai người ở cửa tìm ghế dựa ngồi xuống.

Tuấn nam mỹ nữ tự nhiên thu hút được sự chú ý của nhiều người xung quanh, tuy rằng cô gái mang khẩu trang và đội mũ, che kín mít, quần áo cũng chỉ là áo len quần jean đơn giản. Toàn thân chỉ lộ ra một đôi mắt, nhưng cũng khó có thể che khuất được vẻ đẹp của cô ấy, một đôi mắt hạnh đẹp đang lưu chuyển, cô ấy đang cúi đầu, ngón tay thon dài đánh nhanh trên màn hình điện thoại.

Hai người ngồi ở ngoài cửa đợi trong chốc lát, Kỷ Niệm Sơ quay đầu nhìn Bùi Lương Thành nói, “Tôi đi toilet.”

“Được.” anh trả lời.

Kỷ Niệm Sơ vừa đi tới, xa xa liền thấy trước phòng vệ sinh có một tấm biển lớn, ‘Khu vực đang làm vệ sinh, xin đừng vào’, mấy chữa này đập vào mắt.

cô sửng sốt, bên cạnh có mấy cô gái đi tới thấy vậy, liền đi đường vòng rồi nói, “Aizz, đang dọn vệ sinh rồi, xem ra phải qua toilet ở đằng xa bên kia.”

Mấy người nói xong liền rời đi.

Kỷ Niệm Sơ nhìn tới phương hướng cách đó không xa mà mấy cô đi tới, cảm thấy có chút bất đắc dĩ, mới vừa xoay người chuẩn bị đi, một người phụ nữ dọn vệ sinh đột nhiên đi tới, vừa đi vừa nhỏ giọng thì thầm nói, “không phải tôi vừa mới dọn bên này sao, ai lại đem tấm biển để ở đây?”

Người phụ nữ dọn vệ sinh vừa thì thầm nói vừa dọn tấm biển đi, nhìn bộ dạng cô gái vừa muốn vào vừa không muốn, liền hướng về phía cô ngượng ngùng cười cười, “cô gái nhỏ đừng ngại, phỏng chừng là có người để nhầm rồi, cô vào đi.”

Kỷ Niệm Sơ gật đầu, nói một tiếng cảm ơn rồi đi vào trong.

cô vừa muốn mở cửa toilet ra, liền nghe thấy phòng kế bên có tiếng xô cửa, trong lòng Kỷ Niệm Sơ cả kinh, mắng một câu mẹ kiếp, ngay sau đó có người mở miệng nói chuyện.

“anh, nhẹ chút…”

“Bảo bối nhi, lúc này thì sao mà nhẹ được? anh thấy em thật thích nha, ngược lại là em, thật là không tim không phổi, một bên lôi kéo anh, một bên còn câu lấy Cảnh Phí…” Lời của người đàn ông chỉ mới nói một nửa, hình như miệng bị người khác chặn lại, không cho hắn nói câu kế tiếp.

“Hư, anh nói nhỏ một chút, bị người khác nghe thấy được sẽ không tốt.” một giọng nữ quen thuộc truyền tới, nghe giống như còn có chút hoảng loạn.

Người đàn ông cười nhạo một tiếng, giọng nói ngả ngớn không thèm để ý truyền đến, “Sao có thể vậy được, anh đã để tấm biển ngay cửa, tạm thời sẽ không có người tiếng vào.”

“A…”

Kỷ Niệm Sơ:…

thật sự là gặp quỷ, hai người này không có tiền để thuê phòng sao, hay là cố ý tới toilet tìm kích thích?

Trong miệng ngừoi đàn ông kia gọi tên Cảnh Phí, là người mà cô đang nghĩ tới sao, sếp lớn?

Hơn nữa giọng nói của người phụ nữ này hình như cũng có chút quen tai? (Đố mọi người là ai…)

Mặt Kỷ Niệm Sơ đầy hắc tuyến mở cửa đi ra ngoài, đến bên bồn rửa tay rửa tay.

Lương Trữ dựa vào ván cửa mặt đầy ửng đỏ, ánh mắt mê ly, nghe thấy bên ngoài có tiếng nước chảy và tiến bước chân, sắc mặt biến đổi, lúc này cũng đã tỉnh vài phần, đẩy ra người đàn ông, thấp giọng nói, “Hình như có người.” (Xin lỗi mọi người nhiều, bà Lương Trừ mấy chương trước tên là Lương Trữ mới đúng, sai sót.)

“nói không chừng là nhân viên dọn vệ sinh, em yêu sợ sao?” Trong không gian nhỏ hẹp, người đàn ông bị cô đẩy ra, có chút khó chịu đứng lên, liếm môi.

Lương Trữ trừng mắt liếc hắn một cái, chỉ là ánh mắt kia không có lực uy hiếp nào, chỉ có dục vọng mềm nhũn, còn có ý tứ dục cự còn nghênh*.

*nghiện mà còn ngại á mọi người

cô vừa nói vừa đứng lên sửa lại quần áo, “Đương nhiên, tôi là người của công chúng, bị người khác phát hiện là xong.”

“Vậy sao em còn kéo tôi tới toilet, bây giờ lại sợ hãi như vậy?” Lục Lê nhướng mày, kéo cà vạt, vẻ mặt hứng thú nhìn cô, nhưng đang nói về một chuyện buồn cười nào đó.

Lương Trữ giương mắt, ngẩng đầu lên dây dưa một nụ hôn dài với hắn, cười nói, “Chúng ta chẳng qua là theo nhu cầu, không phải sao?”

Lục Lê khẽ cười một tiếng, quay mặt lại, “Là em câu dẫn tôi trước.”

Lương Trữ gật đầu, “ thừa nhận, đúng là tôi câu dẫn anh trước, nhưng mà không phải anh cũng dễ dàng bị tôi câu dẫn sao?”

Lục Lê buông tay, không thể không phủ nhận, chỉ cần hợp với khẩu vị của hắn, từ trước tới giờ ai đến cũng không cự tuyệt, xoay người mở cửa, quang minh chính đại đi ra từ phòng vệ sinh nữ.

Rất xa cũng chỉ thấy được một bóng dáng của một người phụ nữ ngay bồn rửa tay, người nọ đưa lưng về phía hắn đang rửa tay.

cô rửa tay thật nghiêm túc, đầu hơi rũ xuống, chỉ lộ ra cần cổ trắng nõn, dáng người cao gầy, một thân mặc áo len cùng quần jean đơn giản, hai cái đùi vừa gầy vừa thẳng, một mái tóc dài màu đen xoã ở sau lưng.

Tim Lục Lê đập nhanh mấy nhịp, vừa định tiến lên, chỉ thấy người phụ nữ vừa lấy khăn giấy lau tay, vừa móc điện thoại ra trả lời cuộc gọi.

“Có chuyện sao vậy?” Kỷ Niệm Sơ nhìn thấy tên người gọi là Quý Chân, liền trả lời điện thoại, nghe lời dặn dò của cô ấy xong thì rất bất đắc dĩ, “Tôi đang ở rạp chiếu phim, cô yên tâm, tốt xấu gì đây cũng là lần đầu tiên tác phẩm của tôi được công chiếu trên màn ảnh rộng như vậy, sao mà không để trong lòng cho được.”

“Tôi chỉ là vai nữ thứ ba mà thôi, cũng không quan trọng, bữa tiệc của Trần Đạo tôi sẽ không đi.” cô vừa nói, nghiêng thân mình vừa muốn đi ra toilet, lại loáng thoáng thấy cách đó không xa có người đàn ông đang đứng đánh giá cô, ánh mắt càn rỡ, không chút nào che giấu.

Người đàn ông có vóc dáng rất cao, đại khái khoảng 1m90, làn da có chút tái nhợt, hình như còn có chút ốm yếu, ngũ quan quá mức tinh xảo, mặt mày làm người khác có cảm giác có vài phần nữ tính. (Hươu cao cổ)

cô sửng sốt, này con mẹ nó không phải… là cửa phòng vệ sinh nữ sao?

Sao lại có người đàn ông đứng ở đây? Hay người này là người đàn ông mới vừa ở phòng kế bên xô cửa? truyện chỉ được đăng tại  đọc nào mọi người

cô xem thật nhàm chán, cảm thấy không có một chút dinh dưỡng nào.

Nghiêng đầu nhìn Bùi Lương Thành, ngược lại thấy ánh mắt của anh nhu hoà và bình tĩnh, xem cực kỳ chăm chú.

Trong bóng đêm, gương mặt anh lúc sáng lúc tối, nhờ vào ánh sáng chiếu rọi trên mặt, cô có thể thấy rõ được mũi anh cao thẳng, lông mi run lên, môi hơi nhấp, đôi tay giao nhau đặt ở trên đùi, dáng ngồi cực kỳ đoan chính.

Sao lại có người lớn lên đẹp như vậy, rất hợp với khẩu vị của cô. Kỷ Niệm Sơ một lần nữa nghĩ ở trong lòng, đặc biệt là cặp mắt kia, thật là đẹp, muốn giấu anh đi.

Lúc này ở trên màn hình to, Chúc Vi (Kỷ Niệm Sơ đóng vai) vừa vặn lên sân khấu, một thân váy dài trắng, tóc dài rũ xuống, lông mi cong vút chớp chớp, như là tiểu tinh linh, đối với nam chính Lâm Khắc, trên mặt tràn đầy kiều tiếu tươi cười, cô nói, “Hoan nghênh anh đi vào thế giới này.”

Lâm Khắc bị nụ cười của cô làm cho sợ ngây người, cảm thấy Chúc Vi vừa xinh đẹp vừa thanh thuần, hắn sững người nhìn cô một lúc, mới hỏi cô, “cô là ai, đây là đâu?”

Chúc Vi che miệng cười khẽ, “Tại sao lại hỏi vấn đề này?”

Lâm Khắc kinh ngạc nhìn cô, chuẩn xác bắt được từ ‘lại’ trong lời nói của cô, ngạc nhiên và tò mò hỏi: “Có rất nhiều người hỏi cô rồi sao?”

cô tựa hồ cũng không tò mò về vấn đề này, cô dẫn theo Lâm Khắc đi vào một cái hẻm nhỏ, vừa đi vừa nói, “Đúng vậy, có rất nhiều người giống anh, vào được rồi đều sẽ hỏi tôi là ai, đây là đâu.”

Hẻm nhỏ vừa tối tăm vừa ẩm ướt, trong không khí còn tràn ngập mùi hôi thối, Lâm Khắc ngẩng đầu, phát hiện không khí ở trong đây thế nhưng lại là màu xám, bốn phía đều âm u, lộ ra bầu không khí quỷ dị.

“đi thôi, tôi mang anh tiến vào miền tuyệt đối của chúng tôi.” Chúc Vi vừa nói vừa cười, vươn một đôi tay thon dài trắng nõn, hướng về phía Lâm Khắc chớp mắt, “Tôi nắm tay anh nha, bằng không anh sẽ đi lạc.”

Lâm Khắc do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng không ngăn cản nụ cười dụ hoặc của Chúc Vi, hướng về phía cô đưa tay ra. Hai người đi một hồi lâu, đột nhiên nhìn thấy ánh sáng rộng mở, đi đến chỗ sân rộng, bốn phía đều sáng lên, ngay cả không khí màu xám âm trầm đều trở trong sáng.

hắn đột nhiên hỏi, “Nếu đi lạc thì sao?”

“sẽ thế nào?” Chúc Vi tựa hồ nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, lại cười ha hả hai tiếng, rõ ràng là một khuôn mặt ngây thơ khi cười lên, nhưng lời nói ra lại mang theo hàm ý ớn lạnh.

“sẽ chết nha.”

/47

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status