Dám Chạy Xem!

Chương 18

/47


Editor: VịtK

Lúc nãy ở trong thang máy, anh nói gần đây anh có một vụ án tương đối phức tạp, tăng ca đến rạng sáng, sao cô có thể ngay lúc này mời người khác đi xem bộ phim điện ảnh nhàm chán của cô được chứ? (Chị cũng biết nữa hả)

cô vừa muốn mở miệng nói, đối phương liền mở miệng nói trước cô, cười thật ôn nhu, “Được.”

“thật xin lỗi, là tôi không suy xét chu đáo, quên mất lúc nãy ở trong thang máy anh nói bận, nếu không lần sau…” cô nói đến một nửa, đã bị Bùi Lương Thành đánh gãy, “Chỉ cần là cô, tôi đều rảnh.”

Chỉ cần là em, anh đều rảnh.

Sao câu này nghe thật kỳ quái… Kỷ Niệm Sơ giật mình, lập tức không biết nên nói gì mới tốt.

“Vậy… Được, ngày mai gặp.” Kỷ Niệm Sơ thấp giọng nói, “Bất quá hình tôi là nữ thứ ba hay nữ thứ tư gì đấy? Đến lúc đó đừng chê cười tôi.”

“sẽ không.”

- -------

Bùi Lương Thành ngồi ở trên sô pha nhìn sách, điện thoại vang ong ong ở một bên, anh cầm lên nhìn lướt qua, cười lạnh một tiếng, lại đem điện thoại để lại chỗ cũ.

Nhưng người gọi cũng không có ý định bỏ qua, anh không bắt máy, đầu bên kia vẫn gọi liên tục.

Trong mắt Bùi Lương Thành hiện lên một tia tàn ác, lập tức ném quyển sách xuống đất, động tác có chút mạnh, đến nỗi ánh sáng ấm áp của chiếc đèn bàn cũng khẽ rung lên.

Bóng dáng của anh dưới đèn lúc ẩn lúc hiện, lúc dài lúc ngắn.

Cả người anh bị mắc kẹt trong bóng đen một lúc lâu, mới chậm rãi bắt máy, bình tĩnh hỏi, “Chuyện gì?”

“anh chừng nào về lại Mỹ?” Đầu bên kia truyền tới giọng nói dồn dập và phẫn nộ.

Bùi Lương Thành nhàn nhạt cười, đáy mắt hiện lên một tia châm chọc, giọng điệu không chút nào để ý hỏi ngược lại, “Về Mỹ?”

“Chẳng lẽ anh không tính trở về à, anh không về không lẽ định ở vậy luôn à? anh có biết bệnh của anh…” Người đàn ông nghe ra được ý tứ của hắn, giọng điệu lại cao lên vài phần, cách điện thoại có thể nghe được sự tức giận mười phần.

“không cần ông nhọc lòng.” Giọng điệu của anh lạnh nhạt, cũng không đợi đầu bên kia nói hết câu, trực tiếp cúp điện thoại.

anh cúi đầu nhặt quyển sách ném ở dưới chân, một tấm ảnh cũ rớt ra, ảnh chụp vuông vức, rất nhỏ, đã hơi có chút ố vàng.

Dấu in nổi ở mặt trên cũng có chút mơ hồ không rõ, tựa hồ đã xa xăm, ảnh chụp như là xé ra từ tờ giấy chứng nhận nào đó. truyện chỉ được đăng tại  mà đọc?

Kỷ Niệm Sơ ‘à’ một tiếng, đi đến trước mặt anh mang dép vào, lúc này mới ‘cộp cộp’ chạy về phòng.

cô không chú ý chính là, lúc cô đang xoay người đi, người đàn ông liền dùng ánh mắt sáng quắc nhìn cô, không chút nào che giấu sự nóng rực nơi ánh mắt.

Đem nước lọc đưa cho anh xong, Kỷ Niệm Sơ liền vào phòng bắt đầu sấy tóc, cô đem cửa phòng nửa đóng nửa mở, nghiêng đầu vén lên sợi tóc đang ướt sấy khô một chút.

Từ góc độ này của cô, Bùi Lương Thành vừa vặn nghiêng thân mình, anh đứng ở trước cửa sổ và lật cuốn sách đang đặt trên cùng kia.

anh ngược ánh sáng, tóc ở dưới ánh mặt trời chiếu lên một vầng sương mù màu vàng, đầu ngón tay thon dài lật một trang rồi lại một trang, ngẫu nhiên sẽ nhăn mày lại, lông mi khẽ run, chuyên chú lại nghiêm túc.

Giờ khắc này, cô lại cảm thấy, luật sư Bùi lớn lên thật là đẹp trai, đẹp như là từ trong tranh sơn dầu đi ra vậy, một nét một màu, cũng làm nên được màu sắc đậm đặc, nhưng cũng không quá nặng nề, gãi đúng chỗ ngứa.

Kỷ Niệm Sơ duỗi tay sờ điện thoại đang đặt một bên, ‘tách’ một tiếng, chụp cảnh này rồi lưu lại. (Mê trai đầu thai mới hết)

cô lau khô tóc, nhanh chóng trang điểm cho mình, mặc một cái áo len màu trắng cổ cao cỡ nửa thước, trùng hợp lộ ra cái cằm trơn bóng. Mặc một cái quần jean thoải mái, làm nổi bật đôi chân thẳng tắp vừa mịn vừa dài, ở trước gương nhìn hồi lâu, lúc này mới chậm rãi đi ra.

“Luật sư Bùi, chúng ta đi thôi.” cô đi tới tủ giày ngay cửa để đổi giày, mang theo nón và khẩu trang, lúc này mới quay đầu hướng về phía Bùi Lương Thành cười nói.

Bùi Lương Thành gật đầu, buông quyển sách trên tay xuống, “Được.”

Hai người đi ở trong tiểu khu, Kỷ Niệm Sơ che kín mặt không một kẽ hở. cô nghiêng đầu nhìn anh, “Tuy rằng có chút phiền phức, nhưng có liên quan tới nghề nghiệp, cũng không có biện pháp nào.”

“không có việc gì, như vậy là tốt rồi.” Bùi Lương Thành lắc đầu, nụ cười bình tĩnh.

anh ước gì mọi người đều không nhìn thấy nhan sắc của cô, cô thật đẹp, chỉ nghĩ tới việc muốn đem cô giấu đi, không cho bất luận kẻ nào liếc mắt nhìn một cái. Chỉ để cô ngày ngày có thể nhìn thấy anh, chỉ có thể yêu anh, sao có thể ngại phiền toái cho được?

Đôi mắt Bùi Lương Thành hơi thâm sâu, rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, giọng nói mang theo một tia xin lỗi, “Lúc nãy thật ngại quá, tôi tự tiện đụng vào sách cô.” nói tới đây dừng một chút, lại nói, “Trang trại động vật, thật ra tôi cũng không nghĩ tới cô cũng sẽ xem loại sách nổi loạn này.”

Kỷ Niệm Sơ cười tới mi mắt cũng cong lên, “thì ra anh cũng biết, tôi còn tưởng rằng luật sư Bùi đều xem mấy loại sách chuyên nghiệp cứng nhắc.”

Bùi Lương Thành cười lắc đầu, giọng có hơi khàn hỏi, “Niệm Sơ, cô muốn đi coi ở rạp nào?”

Kỷ Niệm Sơ sững sờ, bị xưng hô bất ngờ chuyển biến của anh có chút thất thần, rõ ràng là một cái tên vô cùng đơn giản, ở trong miệng anh nói ra lại nghe ra phá lệ kiều diễm, phá lệ ôn nhu, giọng nói nghi hoặc.

cô phục hồi lại tinh thần, gật đầu, nói, “À, đi rạp chiếu phim Thiên Ảnh Cự Mạc đi, tôi đã đặt vé trước rồi.”

Hai người đi tới bãi đỗ xe ngầm rồi dừng lại, anh gật đầu, tiến về phía bên trái cô, rất gần, đầu anh ghé qua rồi nhẹ giọng nói, “Ừ, chờ tôi, tôi đi lấy xe.”

Kỷ Niệm Sơ lui về phía sau một bước, thấp giọng ừ một tiếng.

Bùi Lương Thành tựa hồ là cười khẽ một tiếng, xoay người rời đi.

Kỷ Niệm Sơ đứng tại chỗ, nhéo lỗ tai đang nóng lên của minh, bóng dáng Bùi Lương Thành rời đi, có chút không thể tưởng tượng được, luật sư Bùi muốn làm cái gì? Mấy ngày nay cô phát hiện, nếu còn không nhìn ra nữa thì cô đúng là ngu xuẩn.

Nhưng mà rõ ràng hai người biết nhau chưa được bao lâu.

anh ta sẽ không phải có ý tứ với mình chứ?

Đứng tại chỗ đợi trong chốc lát, rất xa liền thấy một chiếc xe hơi nhỏ màu trắng từ bãi đỗ xe ngầm chậm rãi chạy tới, Kỷ Niệm Sơ hơi híp mắt cẩn thận nhìn nhìn, là chiếc Bentley Continental.

Chiếc xe này, hình như cô đã thấy qua rất nhiều lần.

không phải hình như, mà là có thấy qua rồi.

Chiếc xe này là chiếc xe ngày đó thiếu chút nữa đụng phải xe của Lương Trừ, dừng ở đằng sau xe của cô. Ngày đó cô còn cố ý hạ kính cửa xe xuống liếc mắt một cái, cho nên vẫn luôn có ấn tượng.

Vào lúc ở đoàn phim đóng phim hình như cũng đã gặp qua vài lần, nhưng đã lâu lắm rồi, nên bây giờ cũng không nhớ rõ lắm. Nhưng cô có thể khẳng định một điều, tuyệt đối việc đụng phải Lương Trừ không phải lần đầu tiên gặp cái xe đấy.

Chỉ là tại sao xe lại ở chỗ này? Chẳng lẽ chủ nhân của cái xe này thật ra là fan tư sinh, trùng hợp còn cùng một tiểu khu với cô, hoặc là có chủ ý?

Kỷ Niệm Sơ bị khủng hoảng, lùi về sau vài bước, móc điện thoại ra tính gửi tin nhắn WeChat cho Bùi Lương Thành biết. Mới vừa bấm vào khung chat của hắn, đánh được mấy chữ, còn chưa kịp gửi đi, bên cạnh liền truyền đến giọng nói quen thuộc, “Niệm Sơ, lên xe.”

cô quay đầu lại, thì thấy Bùi Lương Thành đang ngồi trên chiếc Bentley màu trắng mà cô chưa kịp tránh, mắt mang ý cười nhìn cô. (Cười ẻ)

/47

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status