Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 98 - Chương 91

/105


Ba bốn phút sau, xe buýt tới, vì đang trong kỳ nghỉ hè, cũng không phải là giờ cao điểm lên lớp học thêm và tan học, cho nên lần này trên xe buýt không có nhiều người ngồi, còn rất nhiều chỗ trống. Thiển Thiển chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ phía sau cửa ra vào, trước mặt chỗ ngồi này vừa hay có một thanh chắn ngang, như vậy cô cũng không cần lo lắng lúc xe phanh gấp mình sẽ nhào ra ngoài, nhưng sau khi ngồi xuống, cô vẫn theo thói quen ôm chặt tay vịn bên cạnh, đầu tiên cô gọi điện thoại cho ông bà ngoại, nói cho bọn họ biết cô không thể về ăn cơm đúng giờ, bảo họ không cần chờ cô. Sau đó tựa đầu vào cửa sổ, không lâu sau, cô dần dần có cảm giác mí mắt nặng nề —— cô thật sự mệt mỏi, bôn ba một buổi sáng không nói, còn bị một ông lão kỳ quái dẫn đi lượn vòng nửa giờ đồng hồ, lại bị một ông chú kỳ quái phê bình hơn hai giờ, đứng đến nỗi chân của cô cũng mềm nhũn ra rồi.

Xe buýt vừa đi vừa dừng lại, cô không thể nào ngủ say giấc được, trong mơ mơ màng màng, cô cảm giác có người ngồi xuống chỗ trống bên cạnh mình, cô không hề mở mắt, chỉ là theo bản năng nhích lại gần cửa sổ, tránh phải chen lấn với người khác.

Không biết đã là lần thứ mấy xe buýt đi chậm lại để chuẩn bị dừng, người ngồi ở bên cạnh cô đứng lên, có thể là vật trang sức nào đó trên người nặng nề đập vào xà ngang trước mặt, phát ra tiếng loong coong chói tai, vốn đang ngủ không say, Thiển Thiển giật thót mình, chợt kinh hãi tỉnh lại.

Cô vuốt vuốt đôi mắt còn buồn ngủ cho tỉnh táo, đang muốn nhắm mắt lại ngủ tiếp, mắt lại liếc thấy chỗ ngồi bên cạnh giống như có đồ vật gì đó. Cô buông tay đang dụi mắt xuống, định thần nhìn lại —— giống như là một cái ví tiền.

Thiển Thiển nhặt nó lên, cầm ở trong tay nắn nắn một chút —— cảm thấy thật dầy, có lẽ đựng không ít tiền mặt đây.

Cô lên xe cũng không thấy chỗ ngồi này có đồ, cho nên cái ví tiền này chỉ có thể là của người mới vừa ngồi bên cạnh cô làm rơi.

Đang lúc cô suy nghĩ như vậy, xe buýt đã sắp vào trạm dừng xe rồi.

Phụt một tiếng, cửa xe mở ra, hành khách vây quanh cửa xe đang rối rít đi xuống . Nghe được tiếng động, Thiển Thiển vội chặn lại suy nghĩ, ngẩng đầu lên, trong lúc vội vàng, cô chỉ kịp thấy hình như có bảy tám người xuống xe, hơn nữa bộ dáng của bọn họ đại khái cũng giống nhau. Lúc này cô mới đứng lên, hô to một tiếng với tài xế đang chuẩn bị đóng cửa xe: Đợi chút, còn có cháu , rồi chạy xuống xe.

Các hành khách sau khi xuống xe thì mỗi người tản đi một hướng. Thiển Thiển đứng tại chỗ nhìn quanh bốn phương tám hướng một chút, chọn một phương hướng đuổi theo —— mới vừa rồi trong số bảy tám người xuống xe, có một nửa là những người lớn tuổi, số còn lại có hai người phụ nữ, một ông lão đầu đầy chỉ bạc và một người đàn ông khoảng trên dưới ba mươi lăm tuổi. Mà cái cô nhặt được là ví da gập có màu nâu sậm, ngay mặt dưới góc trái nạm một cái logo kim loại, nhìn nhìn thật quen mắt, chỉ là trong chốc lát cô không nghĩ ra là nhãn hiệu gì, sờ vào hết sức nhẵn nhụi, hẳn là da thật, hơn nữa quả thực không rẻ, hình dáng cũng đơn giản kinh điển, thích hợp với phái nam từ mười tám tuổi đến bốn mươi tám tuổi sử dụng...... Như vậy thì có thể khoanh vùng mục tiêu rồi.

Người đàn ông kia có dáng dấp cao ráo, chân cũng dài, xải một bước tương đương với rùa Thiển Thiển đi ba bước, lại đi rất nhanh, cho nên cho dù Thiển Thiển dốc hết sức đuổi theo, nhưng giữa hai người vẫn thủy chung có một khoảng cách. Bất đắc dĩ, Thiển Thiển không thể làm gì khác hơn là hắng giọng quát lên: Chú ơi! Chú ơi! Chú đang đi phía trước ơi! Ví tiền của chú rơi trên xe buýt rồi này!

Cô vừa kêu gào, vừa quơ quơ chiếc ví da trong tay.

Nhưng cho dù cô kêu gào thế nào đi chăng nữa, dường như người đàn ông đi ở phía trước không hề nghe thấy, từ đầu đến cuối không quay đầu lại, không ngừng bước đi.

Bình thường Thiển Thiển không hay vận động, chạy không đến mười phút đồng hồ, cô liền lực bất tòng tâm, cảm giác hai chân mình bây giờ như đúc bằng chì, nặng nề không nhấc lên nổi nữa, cô không thể không dừng lại chống hai đầu gối phù phù phù thở, cô bắt đầu suy nghĩ có phải mình làm quá ngu rồi hay không, ví da đang ở trong tay cô, cô có thể mở ra nhìn một chút, nếu như bên trong có tấm danh thiếp nào đó, cô có thể gọi điện thoại cho người này, thay vì khổ sở chạy đuổi theo...... Nhưng người thì ở nơi không quá xa phía trước, cô còn gọi điện thoại, có vẻ như càng ngốc hơn không?

Hơn nữa, chuyện mở ví da người khác ra như vậy, cô nghĩ thế nào cũngcảm thấy không tốt lắm, nhất là cái ví tiền giống như có rất nhiều tiền bên trong......

Chờ đỡ mệt, Thiển Thiển đứng thẳng lên, chợt phát hiện —— ah, người kia lại có thể dừng lại kìa! Đang đứng trước một cửa hàng tạp hóa mua thuốc lá.

Nghĩ như vậy, Thiển Thiển cảm thấy dường như chân của mình không có nặng như vậy nữa.

Được, nhân cơ hội này, nhất cổ tác khí (*) đuổi theo người kia!

*Nhất cổ tác khí: Tả Truyện (左傳)” của Tả Khâu Minh năm 389 trước Công nguyên: Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt . Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh hồi trống đầu tiên, sĩ khí (tinh thần chiến đấu) là cao nhất, dũng khí tăng lên, đánh hồi thứ hai, dũng khí suy giảm, đến hồi thứ ba thì dũng khí không còn. Sau này ví với trường hợp nhân lúc đang hăng hái thì làm một mạch cho xong việc.

Hạ quyết tâm xong, Thiển Thiển hít một hơi thật sâu, lại nhấc chân đuổi theo người phía trước.

Nhưng chuyện chính là chỗ này sao khéo, Thiển Thiển vừa mới nhấc chân đuổi theo, thì thấy ông chủ cửa hàng tạp hóa đang đưa thuốc lá mà người đàn ông kia cần cho ông ta, rồi hai người lại triển khai một màn anh chạy tôi đuổi 【... ... 】.

**

Đuổi theo gần mười phút đồng hồ, Thiển Thiển lại không chịu nổi, cô dừng lại, chống tay bên cạnh một gốc cây lá xanh


/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status