Edit : Thích Cháo Trắng
Cuối cùng vào trước tiết học thứ ba cũng giao được tài liệu đến tay Nhạc Kỳ Sâm, Thiển Thiển thở phào nhẹ nhõm, tính toán ngồi xe buýt trở về nhà ông bà ngoại.
Trạm xe bus ở phía trái cách cổng trường học ước chừng 20m, hiện giờ cũng không có việc gì gấp, Thiển Thiển theo thói quen thả chậm bước chân, ngẩn người ra.
Đi chưa được bao xa, Thiển Thiển lại đụng phải một người.
Cửa hàng bán lẻ thứ hai bên trái trường học là một tiệm mắt kính, người kia chắc là mới vừa mua hoặc là xem đồ ở trong tiệm mắt kính, đang một bên chào tạm biệt chủ quán, một bên lui ra ngoài, bởi vì đưa lưng về phía cửa tiệm rồi lùi về phía sau, cho nên không trông thấy Thiển Thiển. Thiển Thiển lại đang ngẩn người, cũng không hề thấy người kia, vì vậy hai người cứ như vậy đâm vào nhau, mà chân của Thiển Thiển...... Vừa đúng lúc giẫm lên trên giày da bóng loáng của người nọ.
Thiển Thiển cảm thấy dưới chân có chút vướng vướng, sửng sốt một lát mới ý thức được mình dẫm lên chân người ta, mà người kia đã đang dùng ánh mắt khiển trách nhìn chằm chằm cô, lông mày đen nhướn cao lên, nhíu lại thành một chữ Xuyên giữa trán, một bộ dáng hung thần ác sát.
Thiển Thiển vội thu chân lại, cúi đầu nói xin lỗi: Thật xin lỗi, thật xin lỗi, đụng vào chú thật ngại quá, mới vừa rồi tại cháu mất hồn, không phải cố ý đụng vào chú, cũng không phải là cố ý...... Dẫm lên chân chú.
Mặc dù Thiển Thiển chủ động nói xin lỗi, nhưng trong lòng cô hiểu rõ ràng, trách nhiệm trong chuyện này cũng không phải tất cả đều là của cô, thật ra nếu muốn bàn luận, thì trách nhiệm của người đàn ông này còn lớn hơn một chút. Chỉ là dù hai người đều sai thì vẫn cần một người nói xin lỗi trước, cô lại đang để lại một dấu chân chướng mắt như vậy trên giày da của người ta, cho nên cô không ngại cúi đầu trước.
Bị đụng một cái, đạp một nhát vốn không phải chuyện lớn gì, hơn nữa Thiển Thiển còn là một cô gái nhỏ, thái độ nói xin lỗi cũng hết sức ngay ngắn thành khẩn, coi như người bình thường, dù trong lòng thì rất để ý, nhưng ngoài mặt cũng vẫn là ngượng ngùng so đo, ha ha cười nói mấy tiếng kiểu như là Không sao không sao. Không có gì đáng ngại không có gì đáng ngại , rồi cứ thế cho qua chuyện là xong.
Thiển Thiển thật cảm giác hôm nay trước khi mình ra cửa, nên xem Hoàng Lịch một chút —— phía trên nhất định viết năm chữ lớn Không thích hợp xuất hành . Vì vậy, khi nhìn sang người đàn ông trung niên ít nhất cũng đã ba lăm ba sáu kia, chẳng những không nói Không sao hoặc là Không có gì đáng ngại , mà ngược lại còn quắc mắt trừng trừng, nhìn cô chằm chằm, rất tức giận khiển trách: Thật xin lỗi? Nếu thật xin lỗi có thể dùng, thì còn cần đến cảnh sát làm gì?
Thiển Thiển lại ngây dại —— không đúng, không phải kịch bản như vậy mà.
Tôi nói cái cô gái trẻ này, một đôi mắt dài không để nhìn đường, đi bộ thì cô ngẩn người cái gì! Cô không những đụng, mà còn đã dẫm vào tôi, nói một tiếng thật xin lỗi là đã muốn bỏ đi à? Tôi nói cho cô biết, hôm nay chuyện như này, không giải quyết dễ dàng như vậy đâu!
Hả? Thiển Thiển kinh ngạc đến mức chỉ có thể phát ra một từ đơn, cô trợn to mắt nhìn anh, hoàn toàn không ngờ tại sao mình lại xui xẻo đụng đến một người như này.
Người đàn ông trung niên — cũng chính là ba Lục đã nhanh chóng thay đổi bộ dạng khác, đang nhìn chằm chằm Thiển Thiển. Không hề nhận ra chút dấu vết giả bộ nào, nhìn ánh mắt đờ đẫn tột đỉnh kia, đôi lông mày của ông không khống chế được hơi run lên, thật sự không nghĩ ra được tại sao cậu con trai thông minh tuyệt đỉnh từ nhỏ của mình lại coi trọng một cô gái ngốc như vậy.
Để che giấu sự luống cuống của mình, ông nhanh chóng kéo lại vạt áo tây trang, chỉ cho Thiển Thiển nhìn: Nhìn một chút đi, hai ngày trước tôi mới lấy bộ tây trang sang trọng đặt may riêng này về, hôm nay mới vừa mặc vào, đã bị cô xô đẩy thành nếp nhăn rồi đây này......
Thiển Thiển thật đúng là thành thành thật thật nhìn theo vị trí tay ông đang chỉ, nhìn một chút, trong đôi mắt biến ra hai dấu hỏi to đùng —— nếp nhăn ở đâu? Cô cũng sắp biến thành mắt gà chọi rồi, mà còn chẳng thấy nếp nhăn bị cô xô đẩy mà thành ở đâu nha.
Hùng hùng hổ hổ nói một tràng đến nơi đến chốn xong, ông chợt thả vạt áo tây trang xuống, giơ cái chân bị Thiển Thiển đạp lên, liếm liếm đôi môi có chút khô, tiếp tục tố cáo: Nhìn mà xem, giày da cao cấp tôi mới mua hôm qua, trước khi ra ngoài đã cố ý lau đến khi sáng bóng, ra ngoài không bao lâu lại đã bị cô đạp cho một dấu bẩn to đùng, cô bảo tôi làm thế nào ra ngoài gặp người được nữa......
Lại là một tràng bùm bùm ầm ầm xuyên tai nữa.
Thiển Thiển rất nhanh sẽ bị một loạt âm thanh ầm ầm như cơn

Cuối cùng vào trước tiết học thứ ba cũng giao được tài liệu đến tay Nhạc Kỳ Sâm, Thiển Thiển thở phào nhẹ nhõm, tính toán ngồi xe buýt trở về nhà ông bà ngoại.
Trạm xe bus ở phía trái cách cổng trường học ước chừng 20m, hiện giờ cũng không có việc gì gấp, Thiển Thiển theo thói quen thả chậm bước chân, ngẩn người ra.
Đi chưa được bao xa, Thiển Thiển lại đụng phải một người.
Cửa hàng bán lẻ thứ hai bên trái trường học là một tiệm mắt kính, người kia chắc là mới vừa mua hoặc là xem đồ ở trong tiệm mắt kính, đang một bên chào tạm biệt chủ quán, một bên lui ra ngoài, bởi vì đưa lưng về phía cửa tiệm rồi lùi về phía sau, cho nên không trông thấy Thiển Thiển. Thiển Thiển lại đang ngẩn người, cũng không hề thấy người kia, vì vậy hai người cứ như vậy đâm vào nhau, mà chân của Thiển Thiển...... Vừa đúng lúc giẫm lên trên giày da bóng loáng của người nọ.
Thiển Thiển cảm thấy dưới chân có chút vướng vướng, sửng sốt một lát mới ý thức được mình dẫm lên chân người ta, mà người kia đã đang dùng ánh mắt khiển trách nhìn chằm chằm cô, lông mày đen nhướn cao lên, nhíu lại thành một chữ Xuyên giữa trán, một bộ dáng hung thần ác sát.
Thiển Thiển vội thu chân lại, cúi đầu nói xin lỗi: Thật xin lỗi, thật xin lỗi, đụng vào chú thật ngại quá, mới vừa rồi tại cháu mất hồn, không phải cố ý đụng vào chú, cũng không phải là cố ý...... Dẫm lên chân chú.
Mặc dù Thiển Thiển chủ động nói xin lỗi, nhưng trong lòng cô hiểu rõ ràng, trách nhiệm trong chuyện này cũng không phải tất cả đều là của cô, thật ra nếu muốn bàn luận, thì trách nhiệm của người đàn ông này còn lớn hơn một chút. Chỉ là dù hai người đều sai thì vẫn cần một người nói xin lỗi trước, cô lại đang để lại một dấu chân chướng mắt như vậy trên giày da của người ta, cho nên cô không ngại cúi đầu trước.
Bị đụng một cái, đạp một nhát vốn không phải chuyện lớn gì, hơn nữa Thiển Thiển còn là một cô gái nhỏ, thái độ nói xin lỗi cũng hết sức ngay ngắn thành khẩn, coi như người bình thường, dù trong lòng thì rất để ý, nhưng ngoài mặt cũng vẫn là ngượng ngùng so đo, ha ha cười nói mấy tiếng kiểu như là Không sao không sao. Không có gì đáng ngại không có gì đáng ngại , rồi cứ thế cho qua chuyện là xong.
Thiển Thiển thật cảm giác hôm nay trước khi mình ra cửa, nên xem Hoàng Lịch một chút —— phía trên nhất định viết năm chữ lớn Không thích hợp xuất hành . Vì vậy, khi nhìn sang người đàn ông trung niên ít nhất cũng đã ba lăm ba sáu kia, chẳng những không nói Không sao hoặc là Không có gì đáng ngại , mà ngược lại còn quắc mắt trừng trừng, nhìn cô chằm chằm, rất tức giận khiển trách: Thật xin lỗi? Nếu thật xin lỗi có thể dùng, thì còn cần đến cảnh sát làm gì?
Thiển Thiển lại ngây dại —— không đúng, không phải kịch bản như vậy mà.
Tôi nói cái cô gái trẻ này, một đôi mắt dài không để nhìn đường, đi bộ thì cô ngẩn người cái gì! Cô không những đụng, mà còn đã dẫm vào tôi, nói một tiếng thật xin lỗi là đã muốn bỏ đi à? Tôi nói cho cô biết, hôm nay chuyện như này, không giải quyết dễ dàng như vậy đâu!
Hả? Thiển Thiển kinh ngạc đến mức chỉ có thể phát ra một từ đơn, cô trợn to mắt nhìn anh, hoàn toàn không ngờ tại sao mình lại xui xẻo đụng đến một người như này.
Người đàn ông trung niên — cũng chính là ba Lục đã nhanh chóng thay đổi bộ dạng khác, đang nhìn chằm chằm Thiển Thiển. Không hề nhận ra chút dấu vết giả bộ nào, nhìn ánh mắt đờ đẫn tột đỉnh kia, đôi lông mày của ông không khống chế được hơi run lên, thật sự không nghĩ ra được tại sao cậu con trai thông minh tuyệt đỉnh từ nhỏ của mình lại coi trọng một cô gái ngốc như vậy.
Để che giấu sự luống cuống của mình, ông nhanh chóng kéo lại vạt áo tây trang, chỉ cho Thiển Thiển nhìn: Nhìn một chút đi, hai ngày trước tôi mới lấy bộ tây trang sang trọng đặt may riêng này về, hôm nay mới vừa mặc vào, đã bị cô xô đẩy thành nếp nhăn rồi đây này......
Thiển Thiển thật đúng là thành thành thật thật nhìn theo vị trí tay ông đang chỉ, nhìn một chút, trong đôi mắt biến ra hai dấu hỏi to đùng —— nếp nhăn ở đâu? Cô cũng sắp biến thành mắt gà chọi rồi, mà còn chẳng thấy nếp nhăn bị cô xô đẩy mà thành ở đâu nha.
Hùng hùng hổ hổ nói một tràng đến nơi đến chốn xong, ông chợt thả vạt áo tây trang xuống, giơ cái chân bị Thiển Thiển đạp lên, liếm liếm đôi môi có chút khô, tiếp tục tố cáo: Nhìn mà xem, giày da cao cấp tôi mới mua hôm qua, trước khi ra ngoài đã cố ý lau đến khi sáng bóng, ra ngoài không bao lâu lại đã bị cô đạp cho một dấu bẩn to đùng, cô bảo tôi làm thế nào ra ngoài gặp người được nữa......
Lại là một tràng bùm bùm ầm ầm xuyên tai nữa.
Thiển Thiển rất nhanh sẽ bị một loạt âm thanh ầm ầm như cơn

|
/105
|

