Lục Diệp mở cửa, quay đầu nhìn thấy bộ dạng Tôi không có tò mò, tôi chỉ tùy tiện nhìn xem một chút thôi của Thiển Thiển, không khỏi bật cười nói: Thiển Thiển, đừng nhìn nữa. Mở cửa rồi, vào nhanh đi.
Nghe thấy giọng cười của Lục Diệp, đột nhiên Thiển Thiển có loại cảm giác làm chuyện xấu bị người khác phát hiện, cô ngượng ngùng thu hồi ánh mắt, bước đến cửa phòng.
Lục Diệp đổi giày vào phòng, đầu tiên là tùy ý lấy từ tủ giày ra một đôi đặt ở trước cửa, nhận lấy thùng giấy từ trên tay của Thiển Thiển đặt trên nóc của tủ giày, nói: Vào đi.
Thiển Thiển lại không nhúc nhích, cô nhìn vào màu nâu đỏ của sàn gỗ thật, do dự nói: Mình không đi vào đâu.....Trên người của mình vẫn còn nhỏ nước đây này.... ....
Cô nhớ rõ lúc sửa nhà của mình, mẹ đã từng nói tu sửa sàn gỗ rất phiền phức, tốt nhất là đừng để thấm nước.... ....
Lục Diệp lặng đi một chút, kịp phản ứng xem Thiển Thiển đang băn khoăn cái gì, cậu dở khóc dở cười nói: Cậu cũng biết trên người của cậu vẫn còn đang nhỏ nước, không đi vào, cậu còn có thể đi đâu nữa chứ? Hơn nữa, không cho cậu vào, mình còn đưa cậu đến đây hay sao? Được rồi, đừng kỳ kèo mè nheo nữa, chỉ là một chút nước mà thôi, dùng khăn lau một chút là được rồi.
Mặc dù cậu nói như vậy, nhưng Thiển Thiển vẫn kéo kéo váy lên phía trước, rồi mới đổi giày đi vào, không phải là cô kiểu cách, là bởi vì mẹ đã từng nói, đi ra khỏi nhà, vẫn là không nên mang phiền toái đến cho người khác thì tốt rồi.
Hôm nay Thiển Thiển mặc một cái đầm phong cách thủy thủ không có tay, bên hông là thắt lưng rộng chừng một ngón tay màu xanh biển, bởi vì thắt lưng trên có hoa văn ngang màu lam trắng, thắt lưng dưới là hoa văn thẳng màu lam trắng, vốn nên tạo cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái thuần túy cho người ta, lại bởi vì sau khi bị dính nước mưa nên quần áo đều dính sát trên người, làm cho dáng người có lồi có lõm của cô càng hiện rõ ràng vô cùng mê người. Mái tóc dài màu đen của cô cũng dính sát vào khuôn mặt, bộ dạng hết sức hỏng bét, lộ ra bộ dạng đặc biệt mỵ hoặc, kết hợp với gương mặt trong veo của mình, cặp mắt ngây thơ, cơ hồ mang đến lực sát thương trí mạng.
Đôi mắt của Lục Diệp tối sầm lại, yết hầu không tự chủ được mà chuyển động lên xuống, buồn bực vò mái tóc ướt sũng của mình, mới cầm tay của cô, đưa cô đến phòng tắm.
Gần như có thể nói động tác nhét Thiển Thiển vào phòng tắm có chút thô lỗ, cũng may là cậu vẫn còn chút lý trí để khống chế lực của mình không làm cho Thiển Thiển đau, cậu kéo cửa phòng tắm, dặn dò ngoài cửa cách âm: Thiển Thiển, cậu tắm nước ấm trước đi, nhớ phải vặn nước nóng một chút, tránh để bị lạnh, nhưng mà cũng đừng nóng quá, cẩn thận bị phỏng. Van bên trái có dấu màu đỏ là van nước nóng, sữa tắm và dầu gội ở góc tường ấy, trong ngăn kéo bên phải bồn rửa mặt có khăn lông, tất cả đều là đồ mới, còn chưa mở
Nghe thấy giọng cười của Lục Diệp, đột nhiên Thiển Thiển có loại cảm giác làm chuyện xấu bị người khác phát hiện, cô ngượng ngùng thu hồi ánh mắt, bước đến cửa phòng.
Lục Diệp đổi giày vào phòng, đầu tiên là tùy ý lấy từ tủ giày ra một đôi đặt ở trước cửa, nhận lấy thùng giấy từ trên tay của Thiển Thiển đặt trên nóc của tủ giày, nói: Vào đi.
Thiển Thiển lại không nhúc nhích, cô nhìn vào màu nâu đỏ của sàn gỗ thật, do dự nói: Mình không đi vào đâu.....Trên người của mình vẫn còn nhỏ nước đây này.... ....
Cô nhớ rõ lúc sửa nhà của mình, mẹ đã từng nói tu sửa sàn gỗ rất phiền phức, tốt nhất là đừng để thấm nước.... ....
Lục Diệp lặng đi một chút, kịp phản ứng xem Thiển Thiển đang băn khoăn cái gì, cậu dở khóc dở cười nói: Cậu cũng biết trên người của cậu vẫn còn đang nhỏ nước, không đi vào, cậu còn có thể đi đâu nữa chứ? Hơn nữa, không cho cậu vào, mình còn đưa cậu đến đây hay sao? Được rồi, đừng kỳ kèo mè nheo nữa, chỉ là một chút nước mà thôi, dùng khăn lau một chút là được rồi.
Mặc dù cậu nói như vậy, nhưng Thiển Thiển vẫn kéo kéo váy lên phía trước, rồi mới đổi giày đi vào, không phải là cô kiểu cách, là bởi vì mẹ đã từng nói, đi ra khỏi nhà, vẫn là không nên mang phiền toái đến cho người khác thì tốt rồi.
Hôm nay Thiển Thiển mặc một cái đầm phong cách thủy thủ không có tay, bên hông là thắt lưng rộng chừng một ngón tay màu xanh biển, bởi vì thắt lưng trên có hoa văn ngang màu lam trắng, thắt lưng dưới là hoa văn thẳng màu lam trắng, vốn nên tạo cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái thuần túy cho người ta, lại bởi vì sau khi bị dính nước mưa nên quần áo đều dính sát trên người, làm cho dáng người có lồi có lõm của cô càng hiện rõ ràng vô cùng mê người. Mái tóc dài màu đen của cô cũng dính sát vào khuôn mặt, bộ dạng hết sức hỏng bét, lộ ra bộ dạng đặc biệt mỵ hoặc, kết hợp với gương mặt trong veo của mình, cặp mắt ngây thơ, cơ hồ mang đến lực sát thương trí mạng.
Đôi mắt của Lục Diệp tối sầm lại, yết hầu không tự chủ được mà chuyển động lên xuống, buồn bực vò mái tóc ướt sũng của mình, mới cầm tay của cô, đưa cô đến phòng tắm.
Gần như có thể nói động tác nhét Thiển Thiển vào phòng tắm có chút thô lỗ, cũng may là cậu vẫn còn chút lý trí để khống chế lực của mình không làm cho Thiển Thiển đau, cậu kéo cửa phòng tắm, dặn dò ngoài cửa cách âm: Thiển Thiển, cậu tắm nước ấm trước đi, nhớ phải vặn nước nóng một chút, tránh để bị lạnh, nhưng mà cũng đừng nóng quá, cẩn thận bị phỏng. Van bên trái có dấu màu đỏ là van nước nóng, sữa tắm và dầu gội ở góc tường ấy, trong ngăn kéo bên phải bồn rửa mặt có khăn lông, tất cả đều là đồ mới, còn chưa mở
|
/105
|

