Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 91 - Chương 84

/105


Nửa giờ sau, cuối cùng Thiển Thiển cũng mua được bánh trứng, cô vội vã lấy ra một cái đưa đến bên miệng cắn một miếng, vẻ mặt thỏa mãn của cô làm Lục Diệp không khỏi bật cười, nhưng lại không chú ý đến mưa phùn ở trên trời.

Chờ đến lúc cậu phát hiện ra, mưa phùn kéo dài đã biến thành mưa to rồi, trong nháy mắt quần áo trên người cậu liền ướt đẫm.

Tình trạng của Thiển Thiển cũng không thua gì cậu, cô phí công dùng hộp bánh che mưa trên đỉnh đầu, chạy ra chuẩn bị bắt xe. Nhưng trời mưa như thế này, không thể nói gọi taxi là có thể gọi được.

Đang ở trong nhìn Thiển Thiển đợi xe trong vòng hai ba phút, Lục Diệp vừa chú ý trạng thái của cô, vừa chú ý xem xung quanh có chỗ nào bán dù hay không, hiện giờ các cửa hàng đều thông minh rồi, cửa hàng bán quần áo cũng vậy, cửa hàng bán thức uống cũng vậy, đều trang bị ở trong cửa hàng một vài cái dù, đợi đến lúc mưa sẽ mang ra bán.

Không tốn nhiều hơi sức, Lục Diệp liền thấy được một cửa hàng có vẻ như có bán dù, cậu chần chừ nhìn Thiển Thiển, cô vẫn còn đứng ở ngã tư nhìn xung quanh. Lợi dụng tốc độ nhanh nhất chạy đến cửa hàng đó, nước mưa rơi trên mặt cũng không quan tâm, liền vội vàng nói: Tôi muốn mua một cái dù.

Chủ cửa hàng nhìn về phía hàng dù ngoài trước chép miệng ý bảo Lục Diệp chọn một cái.

Lục Diệp tùy tiện cầm lấy một cái dù để thử sức nặng, sau đó lại nhăn mày, quá nhẹ rồi. Hiện tại những nhà phát triển đều chú trọng vào cái đẹp của dù, tính thực dụng lại kém đi rất nhiều. Vào lúc gió to như thế này, đưa cho cậu một cái dù như thế này cậu cũng lười phải giữ vững nó, không nói đến là che được bao nhiêu nước mưa, không bị gió thổi bay, thì cậu cũng xem như chất lượng lắm rồi.

Lục Diệp nhíu mày hỏi: Có cái nào lớn một chút, chắc một chút hay không?

Đều ở đây cả rồi. Chủ cửa hàng quơ tay, tỏ vẻ không có.

Lục Diệp nóng nảy lật tìm một đống dù ở đây lần nữa.

Tìm vài cái mà vẫn không được cái nào hợp ý, lại quan tâm xem Thiển Thiển đi đâu rồi, Lục Diệp đang chuẩn bị tùy tiện lấy một cái rồi chạy lấy người, chủ cửa hàng bỗng nhiên A một tiếng, hưng phấn nói: Tôi nhớ ra rồi, trong kho hàng còn có mấy cái ô kiểu cũ màu đen, bởi vì không đẹp nên vẫn không bán được, tôi liền nhét chúng trong kho rồi. Tôi đi tìm giúp cậu.

Vậy làm phiền dì nhanh một chút. Lục Diệp nói xong, lại nhìn thoáng qua ngã tư.

Lại qua mấy phút, chủ cửa hàng mới cầm một cái dù màu đen đi ra, vừa phủi phủi vừa nói: Để quá lâu, cũng đóng bụi rồi, vừa rồi tôi mới thử, vẫn còn có thể dùng được, cậu có muốn.... .....

Năm chữ kiểm tra lại một chút còn chưa kịp nói ra, cây dù đã bị Lục Diệp lấy đi rồi, ở lại chỉ có tờ tiền đỏ thẫm có hình Mao gia gia mà thôi.

Lục Diệp cũng không chờ chủ cửa hàng đưa tiền thừa lại liền chạy đến ngã tư, sau đó cậu trở nên choáng vàng, Thiển Thiển đi đâu rồi? Lúc trả tiền cậu vẫn còn thấy Thiển Thiển ở đây cơ mà, bây giờ chạy đi đâu rồi?

Đã không còn tung tích của Thiển Thiển đâu cả, Lục Diệp chỉ dựa vào suy đoán của mình để tìm đến vị trí của Thiển Thiển.

Nơi này miễn cưỡng thì cũng có thể xem là gần trung tâm thành phố, đi xuống dưới, là đường phía nam, Thiển Thiển phải về nhà của ông bà ngoại, cho nên không




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status