Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 86 - Chương 79.1

/105




Thấy Lục Diệp đã chuẩn bị sẵn cho mình hết rồi, Lục Diệp sững sờ một chút, cảm động nhận lấy đồ, cảm động nói: Cảm ơn cậu, lớp trưởng.

Lục Diệp buồn cười xoa đầu cô, nói: Nói cái gì vậy, đều là chuyện mình nên làm. Được rồi, cậu đi rửa mặt đi.

Lúc này Thiển Thiển mới cầm cái ly và khăn mặt đi đến phòng tắm, vừa bước vào đến cửa phòng tắm, cô dừng lại, do dự một chút, lộ một nửa cái đầu từ vách tường ra ngoài, giương mắt nhìn Lục Diệp, lo lắng hỏi: Lớp trưởng.......Lúc mình rửa mặt, cậu đừng có đi đâu nha, được không?

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, cô đã bị dọa đến mức có bóng ma tâm lý trong lòng rồi.

Lục Diệp nói: Yên tâm đi, mình sẽ không đi đâu đâu, sẽ ở đây canh chừng giúp cậu. Nói xong, cậu từ bên giường dịch đến cuối giường, nói: Cậu xem, mình ngồi ở đây, nhìn ra phía cửa, ai mà mở cửa, mình sẽ đánh hắn đi, được không? Nếu vẫn cảm thấy lo lắng, cậu vẫn có thể ở từ trong đó kêu mình, xem mình có còn ở đây hay không. Được không?

Được. như vậy Thiển Thiển mới an tâm nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng đều với Lục Diệp, nói: Cảm ơn lớp trưởng.

Trong phòng tắm liền vang lên tiếng nước chảy ào ào rất nhanh, Thiển Thiển đúng là làm theo giống như lời đề nghị của Lục Diệp, trước khi đánh răng cũng kêu một tiếng lớp trưởng, trước khi rửa mặt cũng kêu một tiếng lớp trưởng, trước khi tắm cũng kêu một tiếng lớp trưởng, đế xác nhận có sự hiện diện của cậu.

Ngay từ đầu, cuộc đối thoại của hai người là: Lớp trưởng, cậu ở đâu rồi? , Mình ở đây. , À, vậy mình đánh răng đây. và Lớp trưởng, cậu đang ở đâu vậy? , Mình ở đây. , Ừ, vậy mình rửa mặt. . Lúc đó, Lục Diệp còn cảm thấy có chút buồn cười, nhưng khi cuộc đối thoại của hai người biến thành Lớp trưởng, cậu còn ở đó không? , Mình ở đây. , Ừ, vậy mình tắm đây. thì Lục Diệp đã cảm thấy khó chịu, khó chấp nhận, đầu óc của cậu không khống chế được mà vẽ ra nhất cử nhất động của Thiển Thiển, trong thân thể của cậu lại lần nữa tuôn ra loại xao động khó tả, mà ngay cả khi nghe được tiếng chảy, thì tiếng nước chảy lúc này so với lúc đảnh răng rửa mặt cũng kiều diễm ám muội hơn rất nhiều.

Quả thực đây là đang thử thách cậu. Lục Diệp thầm nghĩ.

Cậu cảm giác hiện tại mình cực kỳ giống như lần đầu tiên cởi mở cùng bạn gái. Phòng căng thẳng, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ đều có thể trêu chọc một người đàn ông như cậu nổi lên xúc động nguyên thủy nhất. Nhưng mà đáng tiếc là, cái người trong phòng kia cũng chưa phải là bạn gái của cậu, ngay cả việc sờ sờ tay nhỏ của cô, đều phải được cô đồng ý mới được chạm vào.

Khó nhịn được, Lục Diệp thay đổi vài tư thế ngồi, số lần quay đầu lại nhìn con số hiển thị trên máy điều hòa ngày càng thường xuyên hơn, 16 độ đã là nhiệt độ thấp nhất. Nhưng vì sao cậu vẫn cảm thấy phòng này rất nóng vậy, nóng đến mức cậu miệng đắng lưỡi khô.

Cậu uống một ly rồi lại một ly nước đá vào bụng, tất cả gộp lại, cậu vẫn cảm thấy nóng, giống như nước đá chưa kịp đi vào trong dạ dày, đã bị thân thể cực nóng của cậu làm bốc hơi lên hầu như không còn.

Không biết đã trải qua bao lâu, tiếng nước chảy giày vò người ta kia cũng ngừng lại, Lục Diệp bỏ cái ly không xuống, buông một tiếng thở dài.

Trong phòng tắm rất nhanh đã vang lên âm thanh của máy sấy tóc.

Một tiếng lạch cạch nhỏ vang lên, Thiển Thiển bước ra với mái tóc đã khô một nửa, vẫn là bộ quần áo lúc ban ngày, áo thun màu xám tro và quần cao bồi, cô ăn mặc rất chỉnh tề, cẩn thận.

Mới bước ra từ trong phòng tắm chưa được mấy bước, Thiển Thiển liền bị lạnh đến mức run cả người, sợ hãi nói: Tại sao lại lạnh như vậy? Lớp trưởng, cậu hạ điều hòa xuống nhiều lắm hả?

Từ khi Thiển Thiển đi từ trong phòng tắm ra ngoài, ánh mắt của Lục Diệp đều dính lên người của cô, vẻ mặt của cậu hoảng hốt, cũng không biết là đang suy nghĩ chuyện gì, trên gương mặt trắng nõn nổi lên vài vệt đỏ ửng, ngay cả Thiển Thiển nói gì cũng không nghe thấy.

Thiển Thiển nghi ngờ liếc mắt nhìn cậu môt cái, bị bộ dạng kỳ quái của cậu làm cho kinh ngạc một chút, vội vươn tay ra lay cậu tỉnh lại: Cậu làm sao vậy lớp trưởng, mặt đỏ như vậy......Chẳng lẽ là bị sốt sao?

Đầu ngón tay của Thiển Thiển vừa đụng đến bả vai của Lục Diệp, đã bị phản xạ có điều kiện của cậu cầm lấy. Vừa tắm xong, tay cô vẫn còn ấm áp, nhưng đối với toàn thân của Lục Diệp đang phát nóng mà nói, không thể nghi ngờ nữa, đó là một ly nước chanh giải nhiệt giữa mùa hè nắng nóng, không chỉ làm bình ổn trong tâm, mà còn làm cho thần trí hỗn độn của cậu một tia trấn tĩnh.

Lục Diệp dường như mới vừa ở trong mộng tỉnh lại nhìn Thiển Thiển, cúi đầu nhìn bàn tay của Thiển Thiển đang bị cậu nắm lấy, tuy rằng vì rất không đành lòng, nên cậu vẫn không buông lỏng tay ra, ho khan hai tiếng để che giấu sự thất lễ của mình, hỏi: Làm sao vậy, Thiển Thiển?

Thiển Thiển không dễ chịu đưa mu bàn tay đã bị cậu cầm lấy ra phía sau, sau đó, lại lén lút đưa tay




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status