Nghe thấy tên của mình, Thiển Thiển lo sợ ló đầu ra nhìn, khi thấy bên ngoài có nhiều người vây xem như vậy, cô sợ đến mức muốn lập tức rút đầu về.
Đừng vội quay đầu lại, Thiển Thiển. Lục Diệp gọi cô lại, hỏi, Người kia, hắn có làm gì với cậu hay không?
Khi nói chuyện, cậu cố ý hướng về phía người nọ đang bị cậu kẹp cổ, ý muốn nói với Thiển Thiển người kia là ai.
Thiển Thiển nuốt một ngụm nước bọt, nói: Hắn, hắn chỉ ngồi ở bên mép giường của mình, chỉ có, chỉ có nhìn chằm chằm vào mình thôi......
Lục Diệp có chút bất mãn với đáp án này, nhíu mày hỏi thêm: Chỉ có như vậy sao? Không có gì khác hả? Cho dù có chuyện gì khác cũng không cần phải sợ, cậu nói ra đi, mình sẽ giúp cậu đòi lại công bằng. Hắn ta có chạm vào cậu không?
Thiển Thiển thành thật lắc đầu, nói: Không, không có cái gì khác cả, cũng không có chạm vào mình.....Lúc mình phát hiện ra thì hắn ta chỉ nhìn mình, mình, mình liền lui vào góc tường, hắn cũng chỉ nhìn mình, cũng không có chìa tay bắt mình lại, sau đó không bao lâu, cậu liền đi ra đây....Mình, mình mặc quần áo cũng kín đáo! Mình vẫn mặc quần áo này ngủ đấy, còn, còn chưa kịp rửa mặt....
Lục Diệp gật đầu, điều cuối cùng thì cậu biết, bởi vì sau khi vào phòng của Thiển Thiển, trước khi đi vào phòng tắm cậu còn cố ý liếc nhìn Thiển Thiển thêm lần nữa, đỡ hai chân của cô lên giường, đắp chăn lại.
Được rồi, có thể quay lại. Lục Diệp nói.
Thiển Thiển nghe lời rụt đầu lại.
Bà cô ở một bên nhẹ nhàng thở ra một hơi.
***
Nghe nói người này không có làm tổn thương Thiển Thiển, cơn tức giận trong lòng của Lục Diệp đã giảm đi hơn một nửa, sức lực trên cánh tay cũng giảm xuống một chút, nhưng mà đối phương ăn mặc đồi phong bại tục như vậy làm ô nhiễm hai mắt của Thiển Thiển làm cho cậu rất không thích, cậu rất ngông cuồng nóng nảy quát bà cô: Rõ ràng bà biết con trai bà có bệnh, lại còn để hắn ở cái nơi có người đến người đi nhiều như khách sạn này, lại không trông coi hắn cho tốt, bà không sợ hắn ta gây ra chuyện gì hay sao?!
Nghe thấy Lục Diệp có ý không kiên nhẫn, bà cô nghiêm mặt nói: Cậu em này, không nói gạt cậu, từ lúc xảy ra chuyện lần trước, tôi đều để đứa nhỏ này ở nhà bà ngoại nó, chỉ là gần đây bà ngoại nó có việc, phải về quê, tôi mới đưa nó về chăm sóc vài ngày, không nghĩ tới ngày hôm sau liền.......Nhưng mà nó không có ý xấu đâu, chỉ là nó thấy cô bé này xinh xắn nên.... .....
Bà cô này không nói đến việc này thì tốt rồi, nhắc tới thì trong lòng Lục Diệp liền nổi giận, tức giận nói: Cho dù con gái người ta có xinh đẹp, thì có thể lén lút chạy vào phòng người ta nhìn trộm sao? Hơn nữa, đây là cô gái của tôi!
Bà cô nói sai vội cười làm lành nói: Đúng, đúng, đúng, là cô gái của cậu, chỉ cậu mới được nhìn thôi.
Thiển Thiển ở trong phòng nghe thấy cũng không hiểu chuyện gì: Cái gì mà của cậu của tôi chứ?
Nói nhăng nói cuội một lúc, Lục Diệp bỗng nhớ đến một chuyện quan trọng: Làm sao mà hắn có thể đi vào phòng được? Tôi nhớ tôi có khóa cửa lại mà.
Nó...... Bà cô lộ ra vẻ lúng túng, Có lẽ là thừa dịp
Đừng vội quay đầu lại, Thiển Thiển. Lục Diệp gọi cô lại, hỏi, Người kia, hắn có làm gì với cậu hay không?
Khi nói chuyện, cậu cố ý hướng về phía người nọ đang bị cậu kẹp cổ, ý muốn nói với Thiển Thiển người kia là ai.
Thiển Thiển nuốt một ngụm nước bọt, nói: Hắn, hắn chỉ ngồi ở bên mép giường của mình, chỉ có, chỉ có nhìn chằm chằm vào mình thôi......
Lục Diệp có chút bất mãn với đáp án này, nhíu mày hỏi thêm: Chỉ có như vậy sao? Không có gì khác hả? Cho dù có chuyện gì khác cũng không cần phải sợ, cậu nói ra đi, mình sẽ giúp cậu đòi lại công bằng. Hắn ta có chạm vào cậu không?
Thiển Thiển thành thật lắc đầu, nói: Không, không có cái gì khác cả, cũng không có chạm vào mình.....Lúc mình phát hiện ra thì hắn ta chỉ nhìn mình, mình, mình liền lui vào góc tường, hắn cũng chỉ nhìn mình, cũng không có chìa tay bắt mình lại, sau đó không bao lâu, cậu liền đi ra đây....Mình, mình mặc quần áo cũng kín đáo! Mình vẫn mặc quần áo này ngủ đấy, còn, còn chưa kịp rửa mặt....
Lục Diệp gật đầu, điều cuối cùng thì cậu biết, bởi vì sau khi vào phòng của Thiển Thiển, trước khi đi vào phòng tắm cậu còn cố ý liếc nhìn Thiển Thiển thêm lần nữa, đỡ hai chân của cô lên giường, đắp chăn lại.
Được rồi, có thể quay lại. Lục Diệp nói.
Thiển Thiển nghe lời rụt đầu lại.
Bà cô ở một bên nhẹ nhàng thở ra một hơi.
***
Nghe nói người này không có làm tổn thương Thiển Thiển, cơn tức giận trong lòng của Lục Diệp đã giảm đi hơn một nửa, sức lực trên cánh tay cũng giảm xuống một chút, nhưng mà đối phương ăn mặc đồi phong bại tục như vậy làm ô nhiễm hai mắt của Thiển Thiển làm cho cậu rất không thích, cậu rất ngông cuồng nóng nảy quát bà cô: Rõ ràng bà biết con trai bà có bệnh, lại còn để hắn ở cái nơi có người đến người đi nhiều như khách sạn này, lại không trông coi hắn cho tốt, bà không sợ hắn ta gây ra chuyện gì hay sao?!
Nghe thấy Lục Diệp có ý không kiên nhẫn, bà cô nghiêm mặt nói: Cậu em này, không nói gạt cậu, từ lúc xảy ra chuyện lần trước, tôi đều để đứa nhỏ này ở nhà bà ngoại nó, chỉ là gần đây bà ngoại nó có việc, phải về quê, tôi mới đưa nó về chăm sóc vài ngày, không nghĩ tới ngày hôm sau liền.......Nhưng mà nó không có ý xấu đâu, chỉ là nó thấy cô bé này xinh xắn nên.... .....
Bà cô này không nói đến việc này thì tốt rồi, nhắc tới thì trong lòng Lục Diệp liền nổi giận, tức giận nói: Cho dù con gái người ta có xinh đẹp, thì có thể lén lút chạy vào phòng người ta nhìn trộm sao? Hơn nữa, đây là cô gái của tôi!
Bà cô nói sai vội cười làm lành nói: Đúng, đúng, đúng, là cô gái của cậu, chỉ cậu mới được nhìn thôi.
Thiển Thiển ở trong phòng nghe thấy cũng không hiểu chuyện gì: Cái gì mà của cậu của tôi chứ?
Nói nhăng nói cuội một lúc, Lục Diệp bỗng nhớ đến một chuyện quan trọng: Làm sao mà hắn có thể đi vào phòng được? Tôi nhớ tôi có khóa cửa lại mà.
Nó...... Bà cô lộ ra vẻ lúng túng, Có lẽ là thừa dịp
|
/105
|

