Sau khi đến tháng sáu, nhiệt độ không trùng lặp lại, bắt đầu nóng lên, cuối cùng thì Thiển Thiển cũng thay đồng phục mùa hạ mỏng nhẹ một chút, điều này làm cho Lục Diệp âm thầm kích động một thời gian, cuối cùng thì cuộc sống tẻ nhạt của cậu cũng có chút niềm vui rồi!
Đương nhiên những lời này không có ý là cậu vụng trộm nhìn Thiển Thiển đến chán, dù sao cậu có nhìn Thiển Thiển cả đời cũng không đủ, chỉ là mỗi ngày nhìn thấy mọi người đều mặc đồng phục mùa hè những vẫn nóng, không ngừng quạt, nhưng mà Thiển Thiển vẫn mặc bộ đồng phục mùa thu như cũ, cậu cảm thấy cái áo khoác kia cực kỳ chướng mắt, chỉ hận không thể đưa Thiển Thiển đến nơi hẻo lánh mà cởi cái áo khoác kia ra.
Nhưng mà từ khi Thiển Thiển mặc đồng phục mùa hè, tâm trạng của Lục Diệp tốt lên hẳn, ăn cơm ngon, đi trên đường cũng cảm thấy mát mẻ.
Quả nhiên không nhìn thấy màu sắc của nội y thì cuộc sống không hoàn chỉnh mà!
Lục Diệp ngồi nghiêng ở phía sau Thiển Thiển, một tay chống cằm, tầm mắt rơi vào dây áo ngực màu hồng nhạt như ẩn như hiện ở trong áo trắng của Thiển Thiển, ở trong lòng thỏa mãn cảm thán.
Hiện tại cuộc sống tạm ổn hơn so với thời gian trước khi Thiển Thiển thay đồng phục mùa hạ, điều này không chỉ dễ chịu ở một hai điều, khi đi học, cậu có thể nhìn chằm chằm vào sau lưng của Thiển Thiển, nghiên cứu hoa văn cùng màu sắc trên áo ngực của Thiển Thiển, tiện thể cũng nghe giảng bài. Lúc tan học, Thiển Thiển đi đâu thì cậu đi theo đến đó, tiếp tục công cuộc vĩ đại nhìn lén đồ lót của Thiển Thiển. Đồng thời còn có thể thu hoạch được một kết luận là sau khi trời nóng thì Thiển Thiển thay đồ lót hai ngày một lần.
Đồ lót của Thiển Thiển chủ yếu là màu sáng, đúng là trước kia Lục Diệp có nhìn thấy những thứ đó rồi, đó là màu hồng phấn...., mặc đồng phục vào có thể loáng thoáng nhìn thấy một chút. Bởi vì đồng phục hơi mỏng một chút, cho nên toàn bộ các bạn nữ mặc đều xuất hiện hiện tượng này, ngay từ đầu còn có người cảm thấy mắc cỡ, đi ra ngoài đi vệ sinh cũng che che giấu giấu, nhưng sau khi loại này trở thành một loại thời trang thịnh hành, còn có những bạn nữ có gan mặt đồ lót màu đậm đến trường.
Nhưng Nhạc Kỳ Sâm mỗi ngày đều không sợ phiền phức mà làm tư tưởng giáo dục Là con gái phải biết tự trọng, phải biết tự mình bảo vệ mình cho Thiển Thiển, kể từ khi thay đổi đồng phục mùa hè thì Thiển Thiển không có mặc áo ngực màu đen mà Lục Diệp đã từng thấy, cũng may hiện tại trời nóng, quần áo cũng mau khô, cho dù mỗi ngày đổi một cũng kịp.
***
Cả đêm mưa to, mang đến chút cảm giác mát mẻ cho ngày tháng sáu khô nóng, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu được, đợi đến khi mặt trời vừa xuất hiện, thì cảm giác mát mẻ này sẽ nhanh chóng bốc hơi vào không khí như chưa từng có.
Thiển Thiển vẫn như cũ, vào lớp trước khi chuông reo một giây, hôm nay xem ra cô có chút không được tự nhiên.
Mỗi ngày nhìn chằm chằm vào Thiển Thiển đã làm cho trong lòng Lục Diệp nghiên cứu được cách luyện thành hỏa nhãn kim tinh rồi, không phí nhiều thời gian thì Lục Diệp đã phát hiện nguyên nhân làm cho Thiển Thiển không được tự nhiên rồi, nguyên nhân này cũng làm cho cậu không tự chủ được mà ngừng hành động ngáp mới được một nửa của mình lại.
Thiển Thiển, hôm nay lại có thể mặc đồ, đồ lót màu đen đến trường.
Tuy rằng cô mặc áo ngực màu đen ở trong, phía ngoài còn mặc thêm áo cánh màu trắng, trời nóng như vậy mà cô còn mặt ba lớp áo, cũng thật là làm khó cô rồi. Nhưng màu đen là màu rất tối, làm sao chỉ hai cái áo màu trắng là có thể che được đây?
Sau khi thấy Thiển Thiển đi khỏi, Lục Diệp chỉ biết tự mình suy đoán, bình thường tốc độ đi của Thiển Thiển rất chậm, chậm như rùa vậy, tuy rằng dáng vẻ chưa thể nói là hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, nhưng ít nhất cũng có thể xem là ngẩng đầu ưỡn ngực, nhưng hôm nay cô nóng vội hơn rất nhiều, giống như con thỏ nhỏ cẩn thận xem trước ngó sau trước cửa phòng một chút, liền vèo một cái nhảy đến chỗ ngồi của mình, dáng vẻ đó, che ngực co lưng, sợ đầu sợ đuôi, vẫn còn không yên tâm mà dùng ba lô ôm trước ngực che lại.
Chắc là phải xảy ra chuyện gì đó mới khiến cho cô không thể không mặc áo lót màu này rồi.
Lục Diệp yên lặng thầm nghĩ.
Rốt cuộc là có chuyện gì đây?
Lục Diệp sờ cằm.
Thiển Thiển có ít nhất là năm cái áo lót, cho dù là vì trời mưa, áo lót hôm trước giặc chưa khô, cũng sẽ còn cái khác có thể mặc mà.....
Chẳng lẽ có người còn trộm hết toàn bộ áo lót của Thiển Thiển trước cả cậu hay sao?
Cái suy đoán này làm cho Lục Diệp sợ hãi giật nảy mình.
Là ai?! Là ai còn biến thái hơn cả cậu luôn vậy. Không đúng! Là hèn. Nhầm rồi! cũng không đúng, là bệnh thần kinh! Nhưng mà vẫn còn thấy có chỗ không đúng lắm.... ....
Được rồi, không cần để ý cái loại nông cạn như vậy đâu.
Lục Diệp phiền chán phất phất tay lung tung, đánh tan những suy nghĩ không đâu này trong đầu.
Quan trọng là ai đã làm như vậy? Cậu chỉ dám suy đoán chứ chưa khẳng định là sự thật! Là cái tên khốn nào có lá gan còn to hơn cả cậu đây chứ?!
Nhất định cậu phải biết được chân tướng rõ ràng, nhất định!
Lục Diệp nắm tay thành quyền, hạ quyết tâm.
Vì vậy sau hai tiết học, Lục Diệp đều dùng để suy nghĩ cách phải làm như thế nào mới điều tra được việc này, vẫn chưa suy nghĩ được cách gì, loa trường vang lên thông báo học sinh toàn trường phải xuống sân tập thể dục giữa giờ.
Đoạn nhạc mở đầu của bài hát vang lên cao vút cũng là lúc trong đầu Luc Diệp nổ vang một tiếng, cậu vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hình ảnh màu đen mơ hồ kia sau lưng của Thiển Thiển, trong nháy mắt trong đầu cậu xuất hiện một điều làm cậu muốn bác bỏ.
Xong rồi xong rồi, Thiển Thiển cũng bị toàn bộ mọi người nhìn thấy hết rồi!!!
Phải tập thể dục giữa giờ = phải xuống lầu = trong lúc xuống lầu sẽ gặp các bạn từ lầu 1 đến lầu 4 = sẽ bị tất cả bọn họ nhìn thấy.
Phải tập thể dục giữa giờ = phải đi xuống sân thể dục = trong lúc xuống sân thể dục sẽ gặp giáo viên từ lầu 1 đến lầu 4 = sẽ bị tất cả bọn họ nhìn thấy.
Phải tập
Đương nhiên những lời này không có ý là cậu vụng trộm nhìn Thiển Thiển đến chán, dù sao cậu có nhìn Thiển Thiển cả đời cũng không đủ, chỉ là mỗi ngày nhìn thấy mọi người đều mặc đồng phục mùa hè những vẫn nóng, không ngừng quạt, nhưng mà Thiển Thiển vẫn mặc bộ đồng phục mùa thu như cũ, cậu cảm thấy cái áo khoác kia cực kỳ chướng mắt, chỉ hận không thể đưa Thiển Thiển đến nơi hẻo lánh mà cởi cái áo khoác kia ra.
Nhưng mà từ khi Thiển Thiển mặc đồng phục mùa hè, tâm trạng của Lục Diệp tốt lên hẳn, ăn cơm ngon, đi trên đường cũng cảm thấy mát mẻ.
Quả nhiên không nhìn thấy màu sắc của nội y thì cuộc sống không hoàn chỉnh mà!
Lục Diệp ngồi nghiêng ở phía sau Thiển Thiển, một tay chống cằm, tầm mắt rơi vào dây áo ngực màu hồng nhạt như ẩn như hiện ở trong áo trắng của Thiển Thiển, ở trong lòng thỏa mãn cảm thán.
Hiện tại cuộc sống tạm ổn hơn so với thời gian trước khi Thiển Thiển thay đồng phục mùa hạ, điều này không chỉ dễ chịu ở một hai điều, khi đi học, cậu có thể nhìn chằm chằm vào sau lưng của Thiển Thiển, nghiên cứu hoa văn cùng màu sắc trên áo ngực của Thiển Thiển, tiện thể cũng nghe giảng bài. Lúc tan học, Thiển Thiển đi đâu thì cậu đi theo đến đó, tiếp tục công cuộc vĩ đại nhìn lén đồ lót của Thiển Thiển. Đồng thời còn có thể thu hoạch được một kết luận là sau khi trời nóng thì Thiển Thiển thay đồ lót hai ngày một lần.
Đồ lót của Thiển Thiển chủ yếu là màu sáng, đúng là trước kia Lục Diệp có nhìn thấy những thứ đó rồi, đó là màu hồng phấn...., mặc đồng phục vào có thể loáng thoáng nhìn thấy một chút. Bởi vì đồng phục hơi mỏng một chút, cho nên toàn bộ các bạn nữ mặc đều xuất hiện hiện tượng này, ngay từ đầu còn có người cảm thấy mắc cỡ, đi ra ngoài đi vệ sinh cũng che che giấu giấu, nhưng sau khi loại này trở thành một loại thời trang thịnh hành, còn có những bạn nữ có gan mặt đồ lót màu đậm đến trường.
Nhưng Nhạc Kỳ Sâm mỗi ngày đều không sợ phiền phức mà làm tư tưởng giáo dục Là con gái phải biết tự trọng, phải biết tự mình bảo vệ mình cho Thiển Thiển, kể từ khi thay đổi đồng phục mùa hè thì Thiển Thiển không có mặc áo ngực màu đen mà Lục Diệp đã từng thấy, cũng may hiện tại trời nóng, quần áo cũng mau khô, cho dù mỗi ngày đổi một cũng kịp.
***
Cả đêm mưa to, mang đến chút cảm giác mát mẻ cho ngày tháng sáu khô nóng, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu được, đợi đến khi mặt trời vừa xuất hiện, thì cảm giác mát mẻ này sẽ nhanh chóng bốc hơi vào không khí như chưa từng có.
Thiển Thiển vẫn như cũ, vào lớp trước khi chuông reo một giây, hôm nay xem ra cô có chút không được tự nhiên.
Mỗi ngày nhìn chằm chằm vào Thiển Thiển đã làm cho trong lòng Lục Diệp nghiên cứu được cách luyện thành hỏa nhãn kim tinh rồi, không phí nhiều thời gian thì Lục Diệp đã phát hiện nguyên nhân làm cho Thiển Thiển không được tự nhiên rồi, nguyên nhân này cũng làm cho cậu không tự chủ được mà ngừng hành động ngáp mới được một nửa của mình lại.
Thiển Thiển, hôm nay lại có thể mặc đồ, đồ lót màu đen đến trường.
Tuy rằng cô mặc áo ngực màu đen ở trong, phía ngoài còn mặc thêm áo cánh màu trắng, trời nóng như vậy mà cô còn mặt ba lớp áo, cũng thật là làm khó cô rồi. Nhưng màu đen là màu rất tối, làm sao chỉ hai cái áo màu trắng là có thể che được đây?
Sau khi thấy Thiển Thiển đi khỏi, Lục Diệp chỉ biết tự mình suy đoán, bình thường tốc độ đi của Thiển Thiển rất chậm, chậm như rùa vậy, tuy rằng dáng vẻ chưa thể nói là hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, nhưng ít nhất cũng có thể xem là ngẩng đầu ưỡn ngực, nhưng hôm nay cô nóng vội hơn rất nhiều, giống như con thỏ nhỏ cẩn thận xem trước ngó sau trước cửa phòng một chút, liền vèo một cái nhảy đến chỗ ngồi của mình, dáng vẻ đó, che ngực co lưng, sợ đầu sợ đuôi, vẫn còn không yên tâm mà dùng ba lô ôm trước ngực che lại.
Chắc là phải xảy ra chuyện gì đó mới khiến cho cô không thể không mặc áo lót màu này rồi.
Lục Diệp yên lặng thầm nghĩ.
Rốt cuộc là có chuyện gì đây?
Lục Diệp sờ cằm.
Thiển Thiển có ít nhất là năm cái áo lót, cho dù là vì trời mưa, áo lót hôm trước giặc chưa khô, cũng sẽ còn cái khác có thể mặc mà.....
Chẳng lẽ có người còn trộm hết toàn bộ áo lót của Thiển Thiển trước cả cậu hay sao?
Cái suy đoán này làm cho Lục Diệp sợ hãi giật nảy mình.
Là ai?! Là ai còn biến thái hơn cả cậu luôn vậy. Không đúng! Là hèn. Nhầm rồi! cũng không đúng, là bệnh thần kinh! Nhưng mà vẫn còn thấy có chỗ không đúng lắm.... ....
Được rồi, không cần để ý cái loại nông cạn như vậy đâu.
Lục Diệp phiền chán phất phất tay lung tung, đánh tan những suy nghĩ không đâu này trong đầu.
Quan trọng là ai đã làm như vậy? Cậu chỉ dám suy đoán chứ chưa khẳng định là sự thật! Là cái tên khốn nào có lá gan còn to hơn cả cậu đây chứ?!
Nhất định cậu phải biết được chân tướng rõ ràng, nhất định!
Lục Diệp nắm tay thành quyền, hạ quyết tâm.
Vì vậy sau hai tiết học, Lục Diệp đều dùng để suy nghĩ cách phải làm như thế nào mới điều tra được việc này, vẫn chưa suy nghĩ được cách gì, loa trường vang lên thông báo học sinh toàn trường phải xuống sân tập thể dục giữa giờ.
Đoạn nhạc mở đầu của bài hát vang lên cao vút cũng là lúc trong đầu Luc Diệp nổ vang một tiếng, cậu vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hình ảnh màu đen mơ hồ kia sau lưng của Thiển Thiển, trong nháy mắt trong đầu cậu xuất hiện một điều làm cậu muốn bác bỏ.
Xong rồi xong rồi, Thiển Thiển cũng bị toàn bộ mọi người nhìn thấy hết rồi!!!
Phải tập thể dục giữa giờ = phải xuống lầu = trong lúc xuống lầu sẽ gặp các bạn từ lầu 1 đến lầu 4 = sẽ bị tất cả bọn họ nhìn thấy.
Phải tập thể dục giữa giờ = phải đi xuống sân thể dục = trong lúc xuống sân thể dục sẽ gặp giáo viên từ lầu 1 đến lầu 4 = sẽ bị tất cả bọn họ nhìn thấy.
Phải tập
|
/105
|

