Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 75 - Chương 68

/105


Đi tới cửa phòng làm việc của cô Lương, Nhạc Kỳ Sâm không đẩy cửa vào ngay, mà đứng ở bên ngoài nghe, đầu tiên là anh muốn xác định xem thái độ của người bên trong như thế nào, rồi mới quyết định xem mình đi vào nên dùng thái độ gì.

... ....Thầy Phó là ca sĩ nổi tiếng của thành phố chúng ta, trường học chúng ta đã dùng số tiền lớn để mời cậu ta đến hướng dẫn các em hát hợp ca, thật sự hai người các em làm một chuyện quá tốt rồi đó, ngay trước mặt nhiều bạn học như vậy mà công khai khiêu chiến với giáo viên, mới ngày đầu tiên đã làm giáo viên không xuống đài được rồi, các em nói xem, cứ tiếp tục như vậy, làm sao người ta có thể tiếp tục hướng dẫn các em đây?! Nếu đã không biết hát, cũng không có hứng thú học hát, tại sao lúc đầu không chịu nói ra? Đợi đến lúc ở trước mặt nhiều người như vậy bới móc mọi thứ lên chứ! Bộ dạng này của các em, có phải....là học sinh nữa hay không?!

Em không cho rằng những chuyện này cùng với việc có phải là học sinh hay không có liên quan, nhiệm vụ của học sinh chủ yếu là học tập, chứ không phải tham gia cái cuộc thi hợp ca gì gì đó. Bạn Nhạc Thiển Thiển nói cậu ấy không biết hát, là cậu ấy nói sự thật, mà cái người thầy Phó kia, sau khi bạn Nhạc Thiển Thiển nói cậu ấy không biết hát mà còn muốn cậu ấy trước mặt mọi người hát hai câu, là đã ép buộc làm người khác khó chịu rồi. Một việc là ăn ngay nói thật, một cái là ép buộc, rốt cuộc chúng em không giống học sinh ở chỗ nào, hay là tại thầy ấy không giống giáo viên đây? Hơn nữa em nhớ rất rõ ràng, sau khi cô Vương chọn người tham gia hợp ca ở lớp chúng em xong, bạn Nhạc Thiển Thiển có đi tìm cô nói rõ rằng cậu ấy không biết hát, lúc đó người không tin là cô, bây giờ đã xảy chuyện rồi, lại muốn chúng em gánh hết trách nhiệm sao?

... .....Em còn dám tranh luận sao?! Cô Lương Huệ Tử, nhìn xem cô đã dạy ra học sinh giỏi như thế nào kìa! Công khai làm trái lại lời của giáo viên, đối với giáo viên một câu cô thể này cô thế kia......Đây chính là cách mà cô dạy học sinh của cô hay sao?!

Đây không phải là tranh luận, cô à. Đây là em dựa vào quyền lợi của pháp luật mà biểu đạt ý kiến của mình.

Cái này cũng không phải là lỗi của cô Lương, cô Vương à, tại sao cô lại muốn trách cô Lương chứ? Người không biết hát là em, cô Lương dạy chúng em môn Tiếng Anh mà, là chủ nhiệm của lớp chúng em, lại không phụ trách môn nhạc, việc này thì có liên quan gì với cô ấy đâu chứ?

Tốt lắm, Lục Diệp, Thiển Thiển, hai người các em bớt tranh cãi một tí đi.

Thấy không, Lương.....

***

Nhạc Kỳ Sâm thật sự nghe không nổi nữa rồi, đưa tay đẩy cửa bước vào, phát ra tiếng ken két cắt đứt lời của cô Vương còn muốn nói.

Trong văn phòng chỉ có bốn người, một người là Thiển Thiển, một người là Lục Diệp, một người là cô Lương, còn có một người là giáo viên dạy nhạc lớp 10 của anh là cô Vương.

Lục Diệp và Thiển Thiển đều đứng trước mặt của cô Vương, hai tay của Thiển Thiển để ở sau lưng, cúi đầu, thoạt nhìn khá mệt mỏi. Mỗi lần cô bị phát hiện trùm chăn lén xem tiểu thuyết đến nửa đêm, ngày hôm sau cô đều đến trước mặt anh, bày ra bộ dạng này, chủ động nhận phê bình. Về phần của Lục Diệp, cũng đứng như Thiển Thiển nhưng trên cô nửa bước, dùng thân mình chặn trước người Thiển Thiển một nửa.

Nhìn thấy Thiển Thiển như vậy, Nhạc Kỳ Sâm không nỡ. Việc tự mình mắng em gái với việc nhìn thấy em gái mình bị người khác mắng là hai chuyện khác nhau hoàn toàn. Hơn nữa, anh mắng nhưng thật ra không phải là mắng, mặc dù anh có nhẫn tâm như thế nào thì cũng muốn cho Thiển Thiển ghi nhớ thật lâu, nhưng khi vừa nhìn thấy bộ dạng như vậy của Thiển Thiển, tâm tư lập tức mềm nhũn xuống, nói là muốn dạy dỗ cô cho tử tế, nhưng cuối cùng lời nói ra khỏi miệng cũng chỉ có một chút lực uy hiếp Sau này không được như vậy nữa thôi.

Ở trong lòng của Nhạc Kỳ Sâm, cho dù Thiển Thiển có ngàn sai vạn sai, vẫn còn người làm anh là anh đây, cha mẹ trong nhà còn chưa mở miệng, sao lại để những người khác dạy bảo trước đây. Cho nên sắc mặt của anh trầm xuống, nhanh chóng đi vào bên trong.

**

Thấy được người xuất hiện trong văn phòng là ai, đầu tiên Thiển Thiển có chút sửng sốt, ngay sau đó uất ức trong lòng cô lập tức dâng trào như nước lũ, mũi cay xè, hốc mắt ươn ướt, uất ức kêu lên một tiếng: Anh hai.

Nhạc Kỳ Sâm đi khoảng ba bước là đã đến bên cạnh Thiển Thiển, kéo cô lại quan sát trên dưới đánh giá một lượt, xác định cô không có chỗ nào không ổn, mới kéo cô ra sau lưng mình, dùng toàn bộ thân mình che chở cho cô, sau đó xoay người tức giận nhìn gương mặt trắng bệt của cô Vương.

Đối mặt với giáo viên âm nhạc từng dạy cho mình, lần đầu tiên trên khuôn mặt Nhạc Kỳ Sâm không có nụ cười ôn hòa, một tay của anh đang để phía sau lưng, cầm tay Thiển Thiển thật chặt, lạnh nhạt nói: Em không có chuyện gì để nói với cô, em cần đến gặp hiệu trưởng để nói chuyện.

Cũng không lâu lắm, đoàn người Thiển Thiển đã đứng trước cửa phòng làm việc của hiệu trưởng.

Lần đầu tiên đến phòng làm việc của hiệu trưởng, Thiển Thiển có chút lo lắng, nhưng đứng bên trái cô là Lục Diệp, đứng bên phải là

/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status