Mùa xuân tươi đẹp trong lịch sử Khung Võ năm ấy, được khen là đã tổ chức nên một Đại hội Ma Đấu đặc sắc nhất trong hơn ba mươi lần thịnh hội từ trước đến nay. Cùng với Đại điển phong Tước đầy bất ngờ và kinh ngạc người xem đến tận lúc kết thúc, các dòng tộc lớn và khách thập phương cũng lũ lượt rời khỏi Đô thành, trở về với cuộc sống tĩnh lặng ngày thường.
Yến tiệc xa hoa long trọng trong cung cũng đến hồi dọn dẹp, sự náo nhiệt tưng bừng của dân chúng hoàng thành đã dần chìm vào dòng chảy yên ả của thời cuộc, thì bỗng nhiên một cái tin đột ngột từ trong tầng lớp thượng lưu bắt đầu lan truyền rộng rãi! Nguồn tin không tưởng đó, như một ngọn sóng thần quét khắp Đế đô, làm cho không khí đang phần nào yên tĩnh lại bùng lên sôi sục!
Tạo ra cơn chấn động đó không ai khác, lại là gia tộc hùng mạnh nhất Đế quốc, một trong những nhân vật chính của Đại hội vừa rồi, gia tộc Lam Duy Nhĩ.
Tin gồm có ba phần:
Một, Tộc trưởng đương nhiệm ai nấy đều biết của gia tộc này là Mặc Tây đột ngột bị phế bỏ, thay vào đó là đứa con thứ hai của Bá Nạp Đốn, thủ tịch Đại Trưởng lão Bối Cách đảm trách. Còn về Mặc Tây, bị tước đoạt mọi danh hiệu và quyền lực trong tộc, biến mất vô tung vô ảnh trong Đế quốc, người thạo tin cho rằng, lão đã bị Bá Nạp Đốn bắt nhốt trong nội viện của gia tộc, do quân nhân cường hãn nhất của quân đoàn tinh nhuệ Lôi Hổ canh giữ nghiêm ngặt ngày đêm, cấm rời khỏi cửa một bước.
Hai, vị đại tướng huyền thoại của Đế quốc tuyên bố. Từ nay về sau lão sẽ trấn giữ cửa ngõ quân khu của Thủ đô, mặc kệ toàn bộ chiến cuộc tại vùng biên giới. Quân đoàn Lôi hổ giao lại cho hai vị Phó tướng là cháu nội Tát Kỳ và em là An Tắc Tạp quản lý. Trừ khi có chuyện trọng đại ảnh hưởng tới an nguy của xã tắc, còn không thì lão sẽ không quan tâm đến.
Ba là, lấy danh nghĩa của tộc Lam Duy Nhĩ, bố cáo thiên hạ, người vô địch Đại hội Ma Đấu, Tam đẳng Bá tước vừa được tấn phong của Đế quốc, Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt thật ra là con cháu thứ bảy chính thống trong nhà. Chứ không phải là họ Tát Nhĩ Đạt hay Tư Đạt Đặc gì cả. Bố cáo cho toàn dân biết, hắn nhất định là họ Lam Duy Nhĩ, phải mang họ Lam Duy Nhĩ, và chỉ có thể làm ma nhà Lam Duy Nhĩ mà thôi. Bá Nạp Đốn không để ý cái gì gọi là lời thề, không tiếc trả bằng bất cứ giá nào cũng sẽ đưa đứa cháu thứ bảy của lão trở về trong tộc, để bảo vệ cho sự uy nghiêm hùng mạnh, vinh quang ngàn năm bất biến của gia tộc này.
Ba lời tuyên bố đó, từng điều so với từng điều lại càng trầm trọng, lại càng khiến người khác cực khó mà tin. Như một tảng đá lớn ném xuống đầm sâu, gợn nên từng đợt sóng cuộn không ngớt trong lòng Vương thất Kỳ Võ cũng như các đại Tộc khác.
Mặc Tây làm tộc trưởng của gia tộc Lam Duy Nhĩ cũng đã mấy chục năm, giờ bị tước bỏ, làm cho dân chúng rung động không ngớt, nhưng trong nội bộ của Vương thất cũng như các đại Tộc kia chỉ là một chuyện sớm muộn, cực kỳ rõ ràng. Cho nên chẳng lấy gì làm kinh ngạc.
Cứ nhìn trong Đại điển phong Tước, với cái cách cư xử thô lỗ vụng về, làm việc cực đoan máu nóng, khiến cho mâu thuẫn giữa gia tộc và Dịch Vân càng thêm trầm trọng. Dịch Vân cũng vì thế mà điên cuồng chống trả, hướng sự giận dữ vào lão mà công kích. Lại thêm việc giận quá mất khôn mà đập nát tấm bia mộ của vợ trước mặt bao người để tiết hận, ngu ngốc tới cực điểm, khó có thể tha thứ. Một khi gia tộc Lam Duy Nhĩ đã không tiếc hết thảy muốn vãn hồi cục diện, lôi kéo Dịch Vân, thì dĩ nhiên cái quyền làm cha, cũng như đứng đầu gia tộc đó không thể để cho kẻ không đủ tư cách như lão đảm đương. Trừng phạt là chuyện hiển nhiên.
Bá Nạp Đốn phế lão cũng là chuyện phải làm, chẳng có gì là lạ.
Yến tiệc xa hoa long trọng trong cung cũng đến hồi dọn dẹp, sự náo nhiệt tưng bừng của dân chúng hoàng thành đã dần chìm vào dòng chảy yên ả của thời cuộc, thì bỗng nhiên một cái tin đột ngột từ trong tầng lớp thượng lưu bắt đầu lan truyền rộng rãi! Nguồn tin không tưởng đó, như một ngọn sóng thần quét khắp Đế đô, làm cho không khí đang phần nào yên tĩnh lại bùng lên sôi sục!
Tạo ra cơn chấn động đó không ai khác, lại là gia tộc hùng mạnh nhất Đế quốc, một trong những nhân vật chính của Đại hội vừa rồi, gia tộc Lam Duy Nhĩ.
Tin gồm có ba phần:
Một, Tộc trưởng đương nhiệm ai nấy đều biết của gia tộc này là Mặc Tây đột ngột bị phế bỏ, thay vào đó là đứa con thứ hai của Bá Nạp Đốn, thủ tịch Đại Trưởng lão Bối Cách đảm trách. Còn về Mặc Tây, bị tước đoạt mọi danh hiệu và quyền lực trong tộc, biến mất vô tung vô ảnh trong Đế quốc, người thạo tin cho rằng, lão đã bị Bá Nạp Đốn bắt nhốt trong nội viện của gia tộc, do quân nhân cường hãn nhất của quân đoàn tinh nhuệ Lôi Hổ canh giữ nghiêm ngặt ngày đêm, cấm rời khỏi cửa một bước.
Hai, vị đại tướng huyền thoại của Đế quốc tuyên bố. Từ nay về sau lão sẽ trấn giữ cửa ngõ quân khu của Thủ đô, mặc kệ toàn bộ chiến cuộc tại vùng biên giới. Quân đoàn Lôi hổ giao lại cho hai vị Phó tướng là cháu nội Tát Kỳ và em là An Tắc Tạp quản lý. Trừ khi có chuyện trọng đại ảnh hưởng tới an nguy của xã tắc, còn không thì lão sẽ không quan tâm đến.
Ba là, lấy danh nghĩa của tộc Lam Duy Nhĩ, bố cáo thiên hạ, người vô địch Đại hội Ma Đấu, Tam đẳng Bá tước vừa được tấn phong của Đế quốc, Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt thật ra là con cháu thứ bảy chính thống trong nhà. Chứ không phải là họ Tát Nhĩ Đạt hay Tư Đạt Đặc gì cả. Bố cáo cho toàn dân biết, hắn nhất định là họ Lam Duy Nhĩ, phải mang họ Lam Duy Nhĩ, và chỉ có thể làm ma nhà Lam Duy Nhĩ mà thôi. Bá Nạp Đốn không để ý cái gì gọi là lời thề, không tiếc trả bằng bất cứ giá nào cũng sẽ đưa đứa cháu thứ bảy của lão trở về trong tộc, để bảo vệ cho sự uy nghiêm hùng mạnh, vinh quang ngàn năm bất biến của gia tộc này.
Ba lời tuyên bố đó, từng điều so với từng điều lại càng trầm trọng, lại càng khiến người khác cực khó mà tin. Như một tảng đá lớn ném xuống đầm sâu, gợn nên từng đợt sóng cuộn không ngớt trong lòng Vương thất Kỳ Võ cũng như các đại Tộc khác.
Mặc Tây làm tộc trưởng của gia tộc Lam Duy Nhĩ cũng đã mấy chục năm, giờ bị tước bỏ, làm cho dân chúng rung động không ngớt, nhưng trong nội bộ của Vương thất cũng như các đại Tộc kia chỉ là một chuyện sớm muộn, cực kỳ rõ ràng. Cho nên chẳng lấy gì làm kinh ngạc.
Cứ nhìn trong Đại điển phong Tước, với cái cách cư xử thô lỗ vụng về, làm việc cực đoan máu nóng, khiến cho mâu thuẫn giữa gia tộc và Dịch Vân càng thêm trầm trọng. Dịch Vân cũng vì thế mà điên cuồng chống trả, hướng sự giận dữ vào lão mà công kích. Lại thêm việc giận quá mất khôn mà đập nát tấm bia mộ của vợ trước mặt bao người để tiết hận, ngu ngốc tới cực điểm, khó có thể tha thứ. Một khi gia tộc Lam Duy Nhĩ đã không tiếc hết thảy muốn vãn hồi cục diện, lôi kéo Dịch Vân, thì dĩ nhiên cái quyền làm cha, cũng như đứng đầu gia tộc đó không thể để cho kẻ không đủ tư cách như lão đảm đương. Trừng phạt là chuyện hiển nhiên.
Bá Nạp Đốn phế lão cũng là chuyện phải làm, chẳng có gì là lạ.
|
/394
|

