Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 361: Theo đuôi

/394


Trông vẻ mặt của Lão tổ có vẻ không vui, lần đầu lộ ra thần sắc bất mãn, Bá Nạp Đốn xấu hổ: "Bẩm Lão tổ, hắn là con thứ tư trực hệ của gia tộc, cùng với người ta vừa nói khi nãy - Dịch Vân trong quá khứ từng có xung đột, cho nên mới có hành động thất thố như vậy."

Nói tới đây, căm tức nhìn A Lý Bố, Bá Nạp Đốn khiển trách: "A Lý Bố, ngươi thật sự không biết rằng sau sự kiện Ám Ảnh Diệt Sát quân đoàn, ngươi hẳn đã thành âm hồn, chỉ vì có Dịch Vân cầu xin Áo Nhĩ Ba đại đế nên mới tha cho ngươi một con đường sống, mạng sống của ngươi là do hắn cứu về, tất cả cừu hận trước đây cũng nên một bút sổ toẹt, cũng đừng nhắc lại hai chữ báo thù nữa!"

A Lý Bố cười thảm: "Hắn buông tha ta? Quả thực là đáng cười mà! Năm đó, sau sự kiện kia ta đã thực sự giác ngộ, mục đích duy nhất để ta sống, đó chính là tìm được hắn, rồi sau đó vung từng đao từng đao chậm chậm hành hạ hắn cho đến chết. Hiện tại sau nhiều vất vả ta đã tìm được hắn rồi, cho dù ông nội người cũng không thể ra lệnh ta buông tha cho hắn được, mặc kệ thân phận hắn là gì, ngoại nhân cũng được, tộc đệ cũng thế. Ta chỉ muốn báo thù, chỉ muốn giết hắn, chỉ muốn hắn chết, nếu hắn không chết thì chính là ta vong!"

Bá Nạp Đốn nghe vậy chỉ biết thầm thở dài, nếu tiếp tục không nhiều lời cùng với A Lý Bố, hắn cùng Dịch Vân, ân oán dây dưa mãi không thôi. Tất cả mọi người trong tộc Lam Duy Nhĩ đều biết, tất cả đều do tự mình A Lý Bố chuốc lấy. Cũng không trách người được, tuy nhiên hoàn cảnh bây giờ không thích hợp để đem chuyện xưa nhắc lại, chỉ có thể đợi ngày sau từ từ khuyên giải.

Đang muốn ra tay nhanh chóng kiềm giữ hắn thì Lão tổ nãy giờ im lặng đột nhiên mở miệng, chỉ thấy Lão Tổ lẳng lặng nhìn A Lý Bố, thản nhiên nói: "Thực lực của ngươi không mạnh mẽ, tuyệt đối không thể là đối thủ của Dịch Vân, chỉ luôn miệng nói muốn báo thù, phải chăng là muốn năn nỉ bản tổ ra tay thay ngươi sao?"

A Lý Bố lắc đầu nói: "Hắn là của ta, chỉ có thể chết ở trên tay của ta! Ta nghe phụ thân năm đó nói qua, năm đó khi hắn nhận chức gia chủ, từng y theo tộc pháp gia quy, đích thân tiến vào cấm địa bái kiến tổ tiên, lúc ấy tu vi của người chỉ đạt đến cảnh giới ngũ tinh đỉnh phong. Hơn mười năm tu vi trì trệ mãi không tiến, nhưng khi đến đây được Phổ Hân tiền bối cho phép lưu lại một ngày một đêm. Thuận miệng chỉ điểm cho mấy chỗ mấu chốt trong việc tu luyện, một năm sau đó, phụ thân ta đã thuận lợi đạp phá bình cảnh, lấy đó làm đà tiến một bước thẳng tiến, đạt đến cảnh giới lục tinh thượng giai như hiện nay."

"Phụ thân ta đã nói qua, mặc dù thực lực của ta chỉ tiếp cận cảnh giới tứ tinh đỉnh phong, ngay cả Phụ Á cũng không thể đánh bại được, muốn tự tay báo thù, hy vọng quá xa vời, nhưng nếu đến đây có thể được lão tổ đích thân chỉ điểm, chắc là sẽ có cơ hội vượt qua tên chết tiệt Dịch Vân."

Lão tổ nghe vậy nhìn về phía Phổ Hân, chỉ thấy hắn lập tức cúi đầu, nói: "Bẩm lão tổ, quả thật là có việc này, năm đó khi lão tổ đang còn ở trong tiến hành bế quan mười năm, ta đột nhiên thấy tân gia chủ của gia tộc Lam Duy Nhĩ ta đến bái kiến, nhưng thực lực cực kỳ kém cỏi, hầu như có thể coi là đời tộc trưởng yếu kém nhất từ trước tới nay."

"Cho nên, liền không nhịn được cho phép hắn lưu lại dưới chân núi. Tiến hành thí luyện chỉ đạo hắn tu luyện đấu khí một ngày một đêm. Thật ra thì cũng không có gì to tát, chẳng qua cũng chỉ điểm cho hắn mấy chỗ sai lầm trong cách tu luyện, dẫn đường sửa lối lại thôi."

Đám người Bá Nạp Đốn cũng giật mình. Tộc quy của gia tộc Lam Duy Nhĩ đó là mỗi một đời gia chủ đều phải tự mình đi vào cấm địa bái kiến Lão Tổ, năm đó Mặc Tây theo lệ tiến vào cầu kiến, mặc dù không có gặp được lão tổ, nhưng cũng được đích thân tiền bối trong tộc Phổ Hân giáo thụ.

Với hiểu biết của cường giả cảnh giới cửu tinh, hơn nữa tu luyện đều là huyết kế đấu khí tuyệt học, đối với Mặc Tây, có thể nói đây là cơ hội khó gặp, đối với tiến cảnh tu vi ngày sau của hắn có ích rất nhiều. Mặc Tây đối với việc này nhớ mãi không quên, cũng bởi vậy, mới có chuyện hôm nay A Lý Bố xong vào cấm địa Tân Đức Lý Tư.

Lão Tổ nhếch miệng cười nói: "Thì ra là thế, nhưng ngươi đã ngoài hai lăm, tu vi cũng chỉ mới gần đạt đến cảnh giới tứ tinh đỉnh phong, tư chất tầm thường như vậy, không nói Phổ Hân, cho dù là bản tổ đích thân dạy dỗ, thành tựu ngày sau đạt được cũng chỉ hữu hạn. Cho dù có lưu ngươi lại trong Tân Đức Lý Tư này hai mươi năm. Thành tựu cao nhất cũng chỉ có thể đạt đến cảnh giới lục tinh, nói chung cả đời này, ngươi tuyệt đối không thể là đối thủ của Dịch Vân, điểm ấy, ngươi hẳn là hiểu được."

A Lý Bố nghe vậy nhảy dựng lên, dữ tợn kêu lên: "Ta biết lão tổ người là cường giả đạt tới cảnh giới tinh vực, tất có thủ đoạn thông thiên làm cho tu vi ta bạo tăng, chỉ cần có thể giúp ta đuổi kịp hắn, vượt qua hắn. Bất kể trả giá thế nào ta cũng nguyện ý, chỉ cần có thể giết hắn. Giết hắn, giết chết hắn!"

Trước mặt lão tổ, lời nói cùng việc làm điên cuồng, không chỉ thất lễ mà còn thất kính, Bá Nạp Đốn thầm than hỏng bét. A Lý Bố tức thì đã bị một cỗ uy áp mạnh mẽ đè xuống, khiến hắn ngã sấp ra mặt đất, một ngón tay cũng không động đậy nổi, chỉ nghe thanh âm của Phổ Hân lạnh lung truyền đến: "Nhớ kỹ người ở trước mặt ngươi là lão tổ của gia tộc Lam Duy Nhĩ ta, hãy cẩn thận lời nói của ngươi. Nếu còn có lần sau, cho dù là tộc đệ trực hệ, cũng lập tức giết không tha!"

Khoát tay áo, lão tổ hiển nhiên không thèm để ý, thản nhiên nói: "Ngươi thật sự không kể đến hậu quả gỉ?"

A Lý Bố bị một cỗ uy áp mạnh mẽ trói chặt, toàn thân kinh mạch bị phong bế, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, không thốt nổi một câu, chỉ còn cách liên tục mạnh mẽ dập đầu, cho đến khi trên trán máu tươi chảy ra, vẽ loạn trên mặt đất một bức tranh tinh hồng, biểu đạt quyết tâm của hắn.

Lật tay lại, trên bàn tay lão tổ lúc này đột nhiên xuất hiện một viên thuốc màu đỏ lớn bằng đầu ngón tay cái, nói: "Đây là Thất Phách Liệt Hồn đan, do bản tổ ngẫu nhiên đoạt được trên người một ma dược sư cách đây một ngàn bốn trăm năm, nghe nói là ma dược cấm kỵ truyền thừa từ thời thượng cổ. Công hiệu cụ thể thì thôi khỏi cần nhắc đến, nói giản lược thì dùng để trọng tổ lại thân thể của ngươi. Đan dược sẽ cải tạo toàn bộ thể chất tu luyện đấu khí của ngươi, hẳn là có thể chu toàn cho tâm nguyện muốn tự tay mình báo thù, nhưng mà…."

"Trong quá trình trọng tổ, trước sẽ đem toàn bộ thân thể hoàn toàn phá hư, sau đó mới tái trọng tổ, cải tạo lại. Quá trình này cực liệt, cực khổ, cực thống! Giống như chết đi sống lại, cực kỳ đau đớn, ngoài thành công lúc sau hàng năm đến tháng định kỳ phải chịu nỗi đau xé tâm liệt phế, cực kỳ thống khổ.

Mỗi tháng là một kỳ, mỗi khi đêm trăng tròn, toàn bộ máu huyết trong cơ thể sẽ nghịch chuyển. Khổ không tả nổi. Một năm làm một tuần hoàn, trăm kinh mạch trong cơ thể sẽ lại tự phá vỡ rồi trọng tổ, muốn chết, thật quá xa vời…

"Cứ như thế tiến hành đủ bảy năm, lúc này toàn bộ mạch máu, kinh mạch toàn thân sẽ đồng thời bị phá vỡ, "thập tử vô sinh". Chết một cách cực kỳ thê thảm. Nói cách khác, nếu trong vòng bảy năm ngươi không làm gì được Dịch Vân, chính là sẽ nhận vô số đau khổ, chết một cách đau đớn, vô ích.

Nói tới đây, lão tổ cười cười: "Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là trước tiên ngươi phải sống qua lúc mới uống thuốc, thân thể bị phá vỡ, trọng tổ lần đầu tiên, cùng với định kỳ hàng tháng hàng năm phải chịu nỗi đau tê tâm liệt phế. Chỉ có như vậy mới có tư cách báo được thù. Vậy thì lựa chọn của ngươi thế nào đây?

Ba người Bá Nạp Đốn nghe vậy đồng thời đều thấy rung động, nhưng A Lý Bố không chút do dự, mặc dù Phổ Hân vẫn mạnh mẽ dùng khí kình áp chế hắn, khiến hắn bước đi vô cùng gian nan, từng bước mặt. Nằm phù phục dưới mặt đất mà bò tới, chậm rãi trườn đến dưới chân lão tổ, lôi kéo ống quần lão tổ. Rồi đến bắp đùi, eo lưng, hắn cắn chặt hàm răng, giãy dụa bò dậy.

Lão tổ cũng không để ý đến hành động vô lễ của A Lý Bố đối với mình, ngược lại, hai mắt hắn tỏa sáng, nhìn chằm chằm về phía A Lý Bố đang trợn trừng mắt, cho đến khi hắn lấy được viên dược hoàn đỏ như máu trong tay mình.

A Lý Bố lắc lắc Thất Phách Liệt Hồn Đan, lộ ra vẻ mừng như điên, đang muốn ăn vào thì giọng nói âm trầm của Lão tổ truyền đến: "Còn một chuyện quên chưa nói với ngươi, thứ này một khi ăn vào, kết quả sẽ không tự nghịch chuyển. Lúc dược hiệu mới bắt đầu phát huy tác dụng, ngươi phải đem đấu khí vận chuyển khắp trăm kinh mạch toàn thân, bởi vì dược hiệu của Thất Phách Liệt Hồn đan rất mãnh liệt, thể chất hiện giờ của ngươi không có cách nào thừa nhận, chỉ có dựa theo đấu khí trung hòa bớt dược hiệu."

"Trong lúc trọng tổ lại thân thể, quá trình này cực kỳ đau đớn, nếu ngươi bị hôn mê thì chắc chắn chỉ còn đường chết! Cuối cùng một lần nữa bản tổ khuyên ngươi, con đường này, một khi ngươi nuốt mai đan dược này, khẳng định sẽ không thể quay đầu lại, chỉ cần buông bỏ cừu hận vô vị, ngươi còn có cuộc sống tốt đẹp. Mai đan dược ngươi cầm trong tay, không phải là thứ đan dược thần kỳ, mà là thứ cho thấy trước kết cục thê thảm. Cho dù ngày sau có thể thuận lợi báo thù. Chính ngươi cũng không thể thoát khỏi cái chết, ngươi nên cân nhắc kỹ càng!"

A Lý Bố, giọng khàn khàn, hỏi: "Ta chỉ hỏi một chuyện, sau khi ăn nó, ta thật sự là có cơ hội vượt qua Dịch Vân?

"Chỉ cần không chết, lại dốc lòng tu luyện, hẳn là có thể.."

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status