Ba người Bá Nạp Đốn liếc nhau, Bố Lạp Tác cao giọng nói: "Chuôi ma binh này ta thu lại, mà vừa rồi giao dịch của các ngươi với Dịch Vân ta nghe rõ, nếu hắn không truy cứu ta cũng không so đo với gia tộc các ngươi! Thật là, không ngờ gia tộc Lam Duy Nhĩ dám làm chuyện ác độc tới bậc này!"
Âm điệu Bố Lạp Tác trầm xuống nhìn Bá Nạp Đốn nói: "Việc này chỉ có một … không có lần sau … hiểu chứ?"
Bá Nạp Đốn mặt xám xịt, nhìn ma binh lưu chuyển lửa đỏ trên tay Bố Lạp Tác, nó từng gây thương tích cho hắn, vốn quyết định ngày sau dùng đủ loại thủ đoạn đoạt tới tay, nay Dịch Vân lại đem nó tặng cho Bố Lạp Tác, khiến hắn lòng đau như cắt.
Bối Cách lại nhìn chằm chằm ma binh, càng nhìn càng hoảng, không tự chủ quét qua đánh giá, thủ pháp luyện tạo hắn từng thấy qua ở một thanh ma binh khác…
"Đi thôi!"
Thấy bốn phía cường giả lao đến như mây, Bá Nạp Đốn biết nơi đây không thể ở lâu. Dẫn hai người Bối Cách và Mặc Tây đi trước, ánh mắt nhìn thiếu niên kia … buồn bã … đau lòng…
Thiếu niên thiên tài như thế, đệ tử gia tộc không có một, hắn hy vọng cỡ nào thu hắn vào trong nhà, đáng tiếc thế cục biến hóa lại thành địch nhân vĩnh viễn. Nhìn thoáng qua, lão liền rời đi.
Bố Lạp Tác nhìn vết thương trên người Dịch Vân, sâu nhìn thấy xương, còn đang âm ỉ rỉ máu tươi ra ngoài, quan tâm nói: "Ngươi thương thế nghiêm trọng, theo ta trở về, ta liền tìm quang minh pháp sư trị liệu cho!"
"Đa tạ ý tốt của viện trưởng, nhưng không cần!" Dịch Vân lắc đầu từ chối.
"Đây chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, sớm thành thói quen rồi, không đáng ngại!"
"Thương nhỏ? Thói quen?" Bố Lạp Tác đại kinh, toàn thân thiếu niên này da tróc thịt bong, máu chảy ướt nhẹp, nếu không trị liệu cầm máu có thể bị sốc chết ngay không chừng, lại chỉ là thương nhỏ? Hắn trước đây từng trải qua cuộc sống như thế nào đây?
"Viện trưởng Bố Lạp Tác, Dịch Vân còn muốn người giúp một chuyện!" suy nghĩ thêm chút hắn nói: "Chính là đem chuyện quân đoàn tử sĩ hôm nay tuyên bố ra ngoài, ít nhất cũng phải để cho các đại gia tộc và vương thất biết mới được!"
"Ý?" Bố Lạp Tác ngạc nhiên: "Ngươi không phải giao dịch tốt với Bá Nạp Đốn rồi sao? Không đưa nó ra ánh sáng mà?"
Dịch Vân lắc đầu đáp: "Ta đáp ứng không đem gia tộc hắn nói ra ngoài, chứ không phải quân đoàn tử sĩ, ngài chỉ cần nói mọi người Lai Nhân học viện thấy ta bị quân đội không rõ lai lịch tập sát, sau đó ngài trợ giúp ta đào thoát là được!"
Bố Lạp Tác giật mình, lập tức suy tư điều Dịch Vân vừa nói.
Quân đoàn tử sĩ này chiến lực quá mức kinh người, chiến thuật tự bạo ngay cả Thất tinh cường giả cũng khó toàn thân đi ra.
Hắn đem chuyện này công khai, mặc dù không nói do gia tộc Lam Duy Nhĩ làm, nhưng người có tâm liền tra ra ngay, thiếu niên này làm vậy là muốn đem chiến lực bí ẩn này lộ ra ngoài ánh sáng.
Khi chiến lực bí mật không còn là bí mật, các đại gia tộc tự nhiên có phản ứng phòng bị, sẽ giảm bớt chỉnh thể chiến lực này trên diện rộng. Chắc chắn không thể tiến hành ám sát như chuyện hôm nay.
Bố Lạp Tác sau khi suy nghĩ cẩn thận, trầm trồ khen ngợi kế này, vừa lụm 1 mảnh đất to từ gia tộc Lam Duy Nhĩ lại còn đập chết một chi quân đoàn mạnh mẽ của chúng. Tuyệt kế, không ngờ tên thiếu niên này lại mới có hơn 17 tuổi.
Thiếu niên này luôn nằm ngoài dự liệu, lão càng nhìn càng yêu.
"Ngươi… muốn đi đâu?" nhìn thiếu niên xoay người đi vào trong rừng, lão khó hiểu hỏi.
"Tìm một chỗ chữa thương, thỉnh ngài thông báo dùm Mễ Nặc lão sư một tiếng!"
Chuyện về sau hắn không cần lo lắng nữa rồi.
Dứt lời Dịch Vân ôm lấy Cầu Cầu nhằm thẳng chỗ sâu nhất trong rừng rậm chạy đi.
Lam Duy Nhĩ gia tộc.
"Mặc Tây đâu?" Bá Nạp Đốn tức giận hỏi.
Trong phòng nghị sự, tất cả cao tầng của gia tộc đề đã tới, chỉ thiếu mỗi tộc trưởng Mặc Tây, Bá Nạp Đốn đang ôm một cục tức, nổi giận lôi đình.
"Quang minh pháp sư vừa trị liệu xong cho tộc trưởng, bảo không thể đi lại được!"
Một trưởng lão nói.
"Hừ, hiện giờ ra chuyện lớn như vậy còn không đến, hắn còn là tộc trưởng sao?" Bá Nạp Đốn tức giận nói: "A Lý Bố làm ra loại chuyện tư thù liên lụy toàn gia tộc, nghe lệnh: đợi quang minh pháp sư chữa xong thương thế hắn, lập tức đưa vào đại lao, chờ gia tộc dùng gia pháp nghiêm trị!"
"Đây… lão tộc trưởng, A Lý Bố là đệ tử huyết mạch tại Ma Đấu đại hội giành lấy quán quân cấp Tứ tinh, là nhân tài gia tộc ta tài bồi, hắn hiện giờ lại trọng thương, việc xử phạt tựa hồ… tựa hồ quá nặng, chỉ sợ Mặc Tây tộc trưởng sẽ không đáp ứng!" một trưởng lão ngập ngừng nói.
"Hừ, hắn khư khư cố chấp khiến Ám Ảnh quân đoàn mất đi một nửa, lại đánh mất ma binh tổ truyền thánh vật của gia tộc, khiến ta phải ký giao dịch mất đi 2 phần mỏ khoáng sản và một mảnh lãnh địa.
Tổn thất cỡ đó hắn còn chưa đủ tội chết? " Bá Nạp Đốn càng nói càng giận, gầm lên: "Gia pháp phải nghiêm, kẻ phạm tội phải chịu hình phạt, trực hệ cũng vậy, Mặc Tây cũng thế, dám phản đối ta phế luôn chức tộc trưởng của hắn, việc này không cần nhắc lại!"
Mặc Tây là tộc trưởng gia tộc, Bá Nạp Đốn bình thường không quản nhưng nếu hắn đã làm thì ngay cả Mặc Tây cũng phải ngoan ngoãn mà thôi.
Lão tộc trưởng nổi giận vô cùng, chúng trưởng lão không dám mở miệng cầu xin nữa.
Coi như đồng ý quyết định của Bá Nạp Đốn.
Nhìn Bối Cách ở một bên suy tư, đến nỗi không hề lên tiếng cho A Lý Bố, trái với lúc bình thường, khiến Bá Nạp Đốn thấy lạ hỏi: "Bối Cách, nghị sự đến giờ chưa nghe ngươi lên tiếng, biểu hiện từ khi rời khu rừng đến giờ của ngươi rất khác, đang nghĩ cái gì?"
Bối Cách là con thứ của hắn, thiên phú võ học không cao nhưng làm việc ổn trọng, ít khi làm hắn thất vọng, thời điểm này hắn càng thêm tin tưởng hơn Mặc Tây kia.
Trầm ngâm một hồi, Bối Cách nói: "Phụ thân, ta đang suy nghĩ điều thiếu niên kia nói…"
Âm điệu Bố Lạp Tác trầm xuống nhìn Bá Nạp Đốn nói: "Việc này chỉ có một … không có lần sau … hiểu chứ?"
Bá Nạp Đốn mặt xám xịt, nhìn ma binh lưu chuyển lửa đỏ trên tay Bố Lạp Tác, nó từng gây thương tích cho hắn, vốn quyết định ngày sau dùng đủ loại thủ đoạn đoạt tới tay, nay Dịch Vân lại đem nó tặng cho Bố Lạp Tác, khiến hắn lòng đau như cắt.
Bối Cách lại nhìn chằm chằm ma binh, càng nhìn càng hoảng, không tự chủ quét qua đánh giá, thủ pháp luyện tạo hắn từng thấy qua ở một thanh ma binh khác…
"Đi thôi!"
Thấy bốn phía cường giả lao đến như mây, Bá Nạp Đốn biết nơi đây không thể ở lâu. Dẫn hai người Bối Cách và Mặc Tây đi trước, ánh mắt nhìn thiếu niên kia … buồn bã … đau lòng…
Thiếu niên thiên tài như thế, đệ tử gia tộc không có một, hắn hy vọng cỡ nào thu hắn vào trong nhà, đáng tiếc thế cục biến hóa lại thành địch nhân vĩnh viễn. Nhìn thoáng qua, lão liền rời đi.
Bố Lạp Tác nhìn vết thương trên người Dịch Vân, sâu nhìn thấy xương, còn đang âm ỉ rỉ máu tươi ra ngoài, quan tâm nói: "Ngươi thương thế nghiêm trọng, theo ta trở về, ta liền tìm quang minh pháp sư trị liệu cho!"
"Đa tạ ý tốt của viện trưởng, nhưng không cần!" Dịch Vân lắc đầu từ chối.
"Đây chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, sớm thành thói quen rồi, không đáng ngại!"
"Thương nhỏ? Thói quen?" Bố Lạp Tác đại kinh, toàn thân thiếu niên này da tróc thịt bong, máu chảy ướt nhẹp, nếu không trị liệu cầm máu có thể bị sốc chết ngay không chừng, lại chỉ là thương nhỏ? Hắn trước đây từng trải qua cuộc sống như thế nào đây?
"Viện trưởng Bố Lạp Tác, Dịch Vân còn muốn người giúp một chuyện!" suy nghĩ thêm chút hắn nói: "Chính là đem chuyện quân đoàn tử sĩ hôm nay tuyên bố ra ngoài, ít nhất cũng phải để cho các đại gia tộc và vương thất biết mới được!"
"Ý?" Bố Lạp Tác ngạc nhiên: "Ngươi không phải giao dịch tốt với Bá Nạp Đốn rồi sao? Không đưa nó ra ánh sáng mà?"
Dịch Vân lắc đầu đáp: "Ta đáp ứng không đem gia tộc hắn nói ra ngoài, chứ không phải quân đoàn tử sĩ, ngài chỉ cần nói mọi người Lai Nhân học viện thấy ta bị quân đội không rõ lai lịch tập sát, sau đó ngài trợ giúp ta đào thoát là được!"
Bố Lạp Tác giật mình, lập tức suy tư điều Dịch Vân vừa nói.
Quân đoàn tử sĩ này chiến lực quá mức kinh người, chiến thuật tự bạo ngay cả Thất tinh cường giả cũng khó toàn thân đi ra.
Hắn đem chuyện này công khai, mặc dù không nói do gia tộc Lam Duy Nhĩ làm, nhưng người có tâm liền tra ra ngay, thiếu niên này làm vậy là muốn đem chiến lực bí ẩn này lộ ra ngoài ánh sáng.
Khi chiến lực bí mật không còn là bí mật, các đại gia tộc tự nhiên có phản ứng phòng bị, sẽ giảm bớt chỉnh thể chiến lực này trên diện rộng. Chắc chắn không thể tiến hành ám sát như chuyện hôm nay.
Bố Lạp Tác sau khi suy nghĩ cẩn thận, trầm trồ khen ngợi kế này, vừa lụm 1 mảnh đất to từ gia tộc Lam Duy Nhĩ lại còn đập chết một chi quân đoàn mạnh mẽ của chúng. Tuyệt kế, không ngờ tên thiếu niên này lại mới có hơn 17 tuổi.
Thiếu niên này luôn nằm ngoài dự liệu, lão càng nhìn càng yêu.
"Ngươi… muốn đi đâu?" nhìn thiếu niên xoay người đi vào trong rừng, lão khó hiểu hỏi.
"Tìm một chỗ chữa thương, thỉnh ngài thông báo dùm Mễ Nặc lão sư một tiếng!"
Chuyện về sau hắn không cần lo lắng nữa rồi.
Dứt lời Dịch Vân ôm lấy Cầu Cầu nhằm thẳng chỗ sâu nhất trong rừng rậm chạy đi.
Lam Duy Nhĩ gia tộc.
"Mặc Tây đâu?" Bá Nạp Đốn tức giận hỏi.
Trong phòng nghị sự, tất cả cao tầng của gia tộc đề đã tới, chỉ thiếu mỗi tộc trưởng Mặc Tây, Bá Nạp Đốn đang ôm một cục tức, nổi giận lôi đình.
"Quang minh pháp sư vừa trị liệu xong cho tộc trưởng, bảo không thể đi lại được!"
Một trưởng lão nói.
"Hừ, hiện giờ ra chuyện lớn như vậy còn không đến, hắn còn là tộc trưởng sao?" Bá Nạp Đốn tức giận nói: "A Lý Bố làm ra loại chuyện tư thù liên lụy toàn gia tộc, nghe lệnh: đợi quang minh pháp sư chữa xong thương thế hắn, lập tức đưa vào đại lao, chờ gia tộc dùng gia pháp nghiêm trị!"
"Đây… lão tộc trưởng, A Lý Bố là đệ tử huyết mạch tại Ma Đấu đại hội giành lấy quán quân cấp Tứ tinh, là nhân tài gia tộc ta tài bồi, hắn hiện giờ lại trọng thương, việc xử phạt tựa hồ… tựa hồ quá nặng, chỉ sợ Mặc Tây tộc trưởng sẽ không đáp ứng!" một trưởng lão ngập ngừng nói.
"Hừ, hắn khư khư cố chấp khiến Ám Ảnh quân đoàn mất đi một nửa, lại đánh mất ma binh tổ truyền thánh vật của gia tộc, khiến ta phải ký giao dịch mất đi 2 phần mỏ khoáng sản và một mảnh lãnh địa.
Tổn thất cỡ đó hắn còn chưa đủ tội chết? " Bá Nạp Đốn càng nói càng giận, gầm lên: "Gia pháp phải nghiêm, kẻ phạm tội phải chịu hình phạt, trực hệ cũng vậy, Mặc Tây cũng thế, dám phản đối ta phế luôn chức tộc trưởng của hắn, việc này không cần nhắc lại!"
Mặc Tây là tộc trưởng gia tộc, Bá Nạp Đốn bình thường không quản nhưng nếu hắn đã làm thì ngay cả Mặc Tây cũng phải ngoan ngoãn mà thôi.
Lão tộc trưởng nổi giận vô cùng, chúng trưởng lão không dám mở miệng cầu xin nữa.
Coi như đồng ý quyết định của Bá Nạp Đốn.
Nhìn Bối Cách ở một bên suy tư, đến nỗi không hề lên tiếng cho A Lý Bố, trái với lúc bình thường, khiến Bá Nạp Đốn thấy lạ hỏi: "Bối Cách, nghị sự đến giờ chưa nghe ngươi lên tiếng, biểu hiện từ khi rời khu rừng đến giờ của ngươi rất khác, đang nghĩ cái gì?"
Bối Cách là con thứ của hắn, thiên phú võ học không cao nhưng làm việc ổn trọng, ít khi làm hắn thất vọng, thời điểm này hắn càng thêm tin tưởng hơn Mặc Tây kia.
Trầm ngâm một hồi, Bối Cách nói: "Phụ thân, ta đang suy nghĩ điều thiếu niên kia nói…"
|
/394
|

