"Điều kiện của ta rất đơn giản", Dịch Vân nói: "Lấy vùng đất bên ngoài lãnh địa Ái Đạt Trấn, bãi đất Đức Lặc Cao cùng với các mỏ khoáng sản của Lam Duy Nhĩ gia tộc các ngươi, tổng cộng chín chỗ toàn bộ nhượng lại cho ta, không kèm theo điều kiện gì cả.
"Cái gì? Chín khối thuộc địa? Cái điều kiện chết tiệt, hoang đường gì thế, ngươi cứ nằm mơ đi!" Mặc Tây nghe vậy rống giận kêu lên.
"Bên ngoài Ái Đạt trấn, bãi đất Đức Lặc Cao..." Bối Cách lẩm bẩm, chỉ cảm thấy vô cùng quen thuộc, tập trung suy nghĩ, sau đó dường như nghĩ ra được điều gì, thân thể bỗng nhiên run rẩy dữ dội, khuôn mặt mang vẻ không thể tin được hoảng sợ nhìn Dịch Vân từ trên xuống dưới, giống như muốn nhìn thấu hắn.
"Chín khối thuộc địa, mặc dù số khoáng sản trong đó chiếm không đến 2 thành trong tổng lượng khoáng sản của Lam Duy Nhĩ gia tộc ta, nhưng nếu thêm vào lãnh địa thì có tổng diện tích hơn 30 dặm, hơn nữa là nhượng lại vĩnh cửu, điều kiện quá đáng như thế, ngươi cho rằng ta sẽ đáp ứng sao?" Trán Bá Nạp Đốn nổi gân xanh, cường đại uy áp nhanh chóng bao phủ lấy thiếu niên, trầm giọng nói.
Không tới 2 thành khoáng sản cùng với hơn 30 dặm lãnh địa, tuy tổn thất như thế, nhưng đối với Lam Duy Nhĩ gia tộc của ngươi ảnh hưởng không lớn, nếu so với hậu quả của việc ám sát ta cũng không tính là quá mức, đây là điều kiện duy nhất của ta, tuyệt không sửa đổi, đồng ý hay không, một lời quyết định!" Dịch Vân nói rất thản nhiên, phảng phất như việc này không liên quan tới mình.
Nói tới đây, hắn lại nói thêm một câu: "Bá Nạp Đốn tướng quân, ta phải nhắc nhở ngươi, càng ngày càng có nhiều cường giả đi lại đây, chờ bọn họ đến, đến lúc đó hiện trường cùng nhân chứng đều có, khó mà che dấu được, thời gian của ngươi không còn nhiều đâu."
Lúc này quả đúng không phải là thời điểm mặc cả, thời điểm thiếu niên này đưa ra đề nghị giao dịch thật xảo quyệt, không chấp nhận cũng không xong, mà chấp nhận cũng không mặc cả được, trầm mặc, Bá Nạp Đốn ngưng trọng hỏi: "Điều kiện của ngươi, có thể đảm bảo rằng Mễ Nặc viện trưởng tuyệt đối không vì chuyện này mà gây phiền toái cho Lam Duy Nhĩ gia tộc ta?"
Cùng đối địch với một gã cường giả Cửu Tinh, đối với một gia tộc mà nói, đó là tổn thất không thể thừa nhận nổi, nếu có thể thành công giết chết thiếu niên này, Lam Duy Nhĩ gia tộc còn có thể chịu được, nhưng giờ hắn vẫn sống sờ sờ, Bá Nạp Đốn đương nhiên không muốn lôi Mễ Nặc vào chuyện này, bởi vì việc đó vô cùng tai hại, nên hắn vẫn vô cùng dè chừng chuyện này.
Gật gật đầu, Dịch Vân nói: "Đương nhiên! Ta cũng không muốn Mễ Nặc lão sư nhúng tay vào chuyện giữa ta và gia tộc các ngươi, đối với ta mà nói, đệ nhất thế gia, gia tộc Lam Duy Nhĩ cũng chỉ là một trò chơi khảo nghiêm năng lực ta thôi, có thể đạt tới mức nào, ta cũng muốn biết, huống chi, sau việc này, thượng tướng quân sẽ không lặp lại sai lầm này, sẽ tự mình đối phó với ta?"
"Trò chơi? Ngươi lại cho đây là trò chơi? Ha ha ha..." Bá Nạp Đốn nghe vậy cắn chặt răng, cảm thấy mạch máu nơi huyệt Thái Dương đập mạnh từng đợt, mắt tối sầm lại vì tức giận, giận quá hóa cười: "Trêu chọc Lam Duy Nhĩ gia tộc ta, vậy mà còn cho rằng chúng ta chỉ là trò chơi? Được, tốt lắm! Ta đáp ứng giao dịch này, nhớ kĩ lời ngươi vừa nói, ta lấy vinh dự ngàn năm của gia tộc ra thề, ngày sau sẽ cho ngươi hối hận vạn lần vì đã nói ra lời này!"
Vinh quang ngàn năm của gia tộc Lam Duy Nhĩ, chưa bao giờ bị coi thường như thế, bị sỉ nhục như thế, Bá Nạp Đốn đang liều mạng áp chế cơn giận, nếu lúc này không có Bố Lạp Tác, hắn chắc chắn sẽ bầm thây thiếu niên này thành vạn đoạn để xả giận.
Cảm thấy được sự tức giận nhưng vẫn cố kiềm lại của Bá Nạp Đốn, vẻ mặt Dịch Vân vẫn thản nhiên như cũ, nhún vai, lạnh nhạt nói: "Nếu ta nhớ không lầm, từ đầu đến cuối, ta chưa bao giờ chủ động đi trêu chọc gia tộc Lam Duy Nhĩ ngươi, toàn bộ là do các ngươi đối phó ta trước, hơn nữa không chỉ một lần, mà là liên tục 3 lần, nếu không phải ta mạng tốt, đến tột cùng là ai đi trêu chọc ai?"
"Cái gì? Chín khối thuộc địa? Cái điều kiện chết tiệt, hoang đường gì thế, ngươi cứ nằm mơ đi!" Mặc Tây nghe vậy rống giận kêu lên.
"Bên ngoài Ái Đạt trấn, bãi đất Đức Lặc Cao..." Bối Cách lẩm bẩm, chỉ cảm thấy vô cùng quen thuộc, tập trung suy nghĩ, sau đó dường như nghĩ ra được điều gì, thân thể bỗng nhiên run rẩy dữ dội, khuôn mặt mang vẻ không thể tin được hoảng sợ nhìn Dịch Vân từ trên xuống dưới, giống như muốn nhìn thấu hắn.
"Chín khối thuộc địa, mặc dù số khoáng sản trong đó chiếm không đến 2 thành trong tổng lượng khoáng sản của Lam Duy Nhĩ gia tộc ta, nhưng nếu thêm vào lãnh địa thì có tổng diện tích hơn 30 dặm, hơn nữa là nhượng lại vĩnh cửu, điều kiện quá đáng như thế, ngươi cho rằng ta sẽ đáp ứng sao?" Trán Bá Nạp Đốn nổi gân xanh, cường đại uy áp nhanh chóng bao phủ lấy thiếu niên, trầm giọng nói.
Không tới 2 thành khoáng sản cùng với hơn 30 dặm lãnh địa, tuy tổn thất như thế, nhưng đối với Lam Duy Nhĩ gia tộc của ngươi ảnh hưởng không lớn, nếu so với hậu quả của việc ám sát ta cũng không tính là quá mức, đây là điều kiện duy nhất của ta, tuyệt không sửa đổi, đồng ý hay không, một lời quyết định!" Dịch Vân nói rất thản nhiên, phảng phất như việc này không liên quan tới mình.
Nói tới đây, hắn lại nói thêm một câu: "Bá Nạp Đốn tướng quân, ta phải nhắc nhở ngươi, càng ngày càng có nhiều cường giả đi lại đây, chờ bọn họ đến, đến lúc đó hiện trường cùng nhân chứng đều có, khó mà che dấu được, thời gian của ngươi không còn nhiều đâu."
Lúc này quả đúng không phải là thời điểm mặc cả, thời điểm thiếu niên này đưa ra đề nghị giao dịch thật xảo quyệt, không chấp nhận cũng không xong, mà chấp nhận cũng không mặc cả được, trầm mặc, Bá Nạp Đốn ngưng trọng hỏi: "Điều kiện của ngươi, có thể đảm bảo rằng Mễ Nặc viện trưởng tuyệt đối không vì chuyện này mà gây phiền toái cho Lam Duy Nhĩ gia tộc ta?"
Cùng đối địch với một gã cường giả Cửu Tinh, đối với một gia tộc mà nói, đó là tổn thất không thể thừa nhận nổi, nếu có thể thành công giết chết thiếu niên này, Lam Duy Nhĩ gia tộc còn có thể chịu được, nhưng giờ hắn vẫn sống sờ sờ, Bá Nạp Đốn đương nhiên không muốn lôi Mễ Nặc vào chuyện này, bởi vì việc đó vô cùng tai hại, nên hắn vẫn vô cùng dè chừng chuyện này.
Gật gật đầu, Dịch Vân nói: "Đương nhiên! Ta cũng không muốn Mễ Nặc lão sư nhúng tay vào chuyện giữa ta và gia tộc các ngươi, đối với ta mà nói, đệ nhất thế gia, gia tộc Lam Duy Nhĩ cũng chỉ là một trò chơi khảo nghiêm năng lực ta thôi, có thể đạt tới mức nào, ta cũng muốn biết, huống chi, sau việc này, thượng tướng quân sẽ không lặp lại sai lầm này, sẽ tự mình đối phó với ta?"
"Trò chơi? Ngươi lại cho đây là trò chơi? Ha ha ha..." Bá Nạp Đốn nghe vậy cắn chặt răng, cảm thấy mạch máu nơi huyệt Thái Dương đập mạnh từng đợt, mắt tối sầm lại vì tức giận, giận quá hóa cười: "Trêu chọc Lam Duy Nhĩ gia tộc ta, vậy mà còn cho rằng chúng ta chỉ là trò chơi? Được, tốt lắm! Ta đáp ứng giao dịch này, nhớ kĩ lời ngươi vừa nói, ta lấy vinh dự ngàn năm của gia tộc ra thề, ngày sau sẽ cho ngươi hối hận vạn lần vì đã nói ra lời này!"
Vinh quang ngàn năm của gia tộc Lam Duy Nhĩ, chưa bao giờ bị coi thường như thế, bị sỉ nhục như thế, Bá Nạp Đốn đang liều mạng áp chế cơn giận, nếu lúc này không có Bố Lạp Tác, hắn chắc chắn sẽ bầm thây thiếu niên này thành vạn đoạn để xả giận.
Cảm thấy được sự tức giận nhưng vẫn cố kiềm lại của Bá Nạp Đốn, vẻ mặt Dịch Vân vẫn thản nhiên như cũ, nhún vai, lạnh nhạt nói: "Nếu ta nhớ không lầm, từ đầu đến cuối, ta chưa bao giờ chủ động đi trêu chọc gia tộc Lam Duy Nhĩ ngươi, toàn bộ là do các ngươi đối phó ta trước, hơn nữa không chỉ một lần, mà là liên tục 3 lần, nếu không phải ta mạng tốt, đến tột cùng là ai đi trêu chọc ai?"
|
/394
|

