Miệng vết thương của anh không thành vấn đề sao? Nhìn vết máu đã khô kia lông mày Hỏa Hoan nhíu lại, hẳn là sẽ rất đau đi?
Ngón tay day nhẹ, chạm nhẹ hai cái, Đoan Mộc Minh chậm rãi lắc lắc đầu, Không có việc gì, mấy ngày nữa thì khỏi thôi. Nói xong, anh hơi hơi nhắm hai mắt lại, cả người thoạt nhìn thực mệt mỏi.
Lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, Hỏa Hoan không nói nữa.
Bên ngoài, bóng đêm từng chút một bao phủ xuống, gió dần dần lớn, gợi lên nhánh cây cuồng dao động loạn bãi ở cửa sổ để lại từng đạo giương nanh múa vuốt .
Thời khắc này thời gian như ngưng trệ, nhìn gương mặt bình tĩnh kia, Hỏa Hoan thở dài đứng lên, vừa muốn cất bước, một bên cánh tay lại bị một lực kéo lại.
“Không cần đi, ở lại giúp tôi một chút.” Vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, Đoan Mộc Minh lẩm bẩm nói,ngũ quan tuấn tú thoạt nhìn có chút run rẩy.
Hỏa Hoan vừa quay đầu, nhìn anh ta, trên mặt mê hoặc càng sâu.
Thời gian cứ như vậy từng giây từng phút trôi qua rồi, thật lâu sau, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ đứng lên, lôi kéo tay cô cũng không quay đầu lại đi ra ngoài, Đi thôi, tôi đưa em về nhà.
Trên đường trở về, ai cũng không nói gì, chỉ có tiếng nhạc điếc tai nhức óc đang tra tấn màng nhĩ.
Dần dần, trên đường xe càng ngày càng nhiều, rốt cuộc cũng đi vào trong nội thành, ánh đèn đủ mọi màu sắc, Hỏa Hoan thật dài thở ra một hơi.
Hiện tại có thể nói đi? Xế chiều hôm nay vì sao lại khác thường như vậy? Nghiêng đầu sang chỗ khác liếc nhẹ cô một cái, Đoan Mộc Minh thản nhiên hỏi một câu.
Khác thường? Hỏa Hoan ở phần môi thì thào lập lại hai chữ này, Mỗi người đều cũng có hai mặt , giống như ban ngày cùng đêm tối, mà tôi, ngẫu nhiên cũng sẽ có thời điểm như vậy.
Phải không? Về sau vẫn là cười nhiều đi, tôi thích em cười nhiều như vậy mới có sinh khí, biết không? Bộ dạng em giương nanh múa vuốt thật đáng yêu chết đi được. Mắt nhìn phía trước, miệng Đoan Mộc Minh đột nhiên thốt ra câu nói như vậy.
Ha ha ~~~, anh là người cuồng ngược sao? Tự dưng khi không thích bị tôi đuổi đánh mới vui vẻ? Không có nhìn anh ta, tựa lưng vào ghế ngồi, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Có lẽ là đi, rất dễ dàng lấy được không có gì mới mẻ cả, cô gái, điều em nói làm cho tôi thật sự kinh hỉ. Khi nói chuyện, bàn tay Đoan Mộc Minh không an phận nhẹ nhàng đặt lên đùi cô, ở phía trên nhẹ nhàng vuốt ve, trên mặt cũng là biểu tình nghiêm trang.
Yên tâm đi, tôi như thế nào làm cho anh thất vọng? Khi
Ngón tay day nhẹ, chạm nhẹ hai cái, Đoan Mộc Minh chậm rãi lắc lắc đầu, Không có việc gì, mấy ngày nữa thì khỏi thôi. Nói xong, anh hơi hơi nhắm hai mắt lại, cả người thoạt nhìn thực mệt mỏi.
Lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, Hỏa Hoan không nói nữa.
Bên ngoài, bóng đêm từng chút một bao phủ xuống, gió dần dần lớn, gợi lên nhánh cây cuồng dao động loạn bãi ở cửa sổ để lại từng đạo giương nanh múa vuốt .
Thời khắc này thời gian như ngưng trệ, nhìn gương mặt bình tĩnh kia, Hỏa Hoan thở dài đứng lên, vừa muốn cất bước, một bên cánh tay lại bị một lực kéo lại.
“Không cần đi, ở lại giúp tôi một chút.” Vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, Đoan Mộc Minh lẩm bẩm nói,ngũ quan tuấn tú thoạt nhìn có chút run rẩy.
Hỏa Hoan vừa quay đầu, nhìn anh ta, trên mặt mê hoặc càng sâu.
Thời gian cứ như vậy từng giây từng phút trôi qua rồi, thật lâu sau, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ đứng lên, lôi kéo tay cô cũng không quay đầu lại đi ra ngoài, Đi thôi, tôi đưa em về nhà.
Trên đường trở về, ai cũng không nói gì, chỉ có tiếng nhạc điếc tai nhức óc đang tra tấn màng nhĩ.
Dần dần, trên đường xe càng ngày càng nhiều, rốt cuộc cũng đi vào trong nội thành, ánh đèn đủ mọi màu sắc, Hỏa Hoan thật dài thở ra một hơi.
Hiện tại có thể nói đi? Xế chiều hôm nay vì sao lại khác thường như vậy? Nghiêng đầu sang chỗ khác liếc nhẹ cô một cái, Đoan Mộc Minh thản nhiên hỏi một câu.
Khác thường? Hỏa Hoan ở phần môi thì thào lập lại hai chữ này, Mỗi người đều cũng có hai mặt , giống như ban ngày cùng đêm tối, mà tôi, ngẫu nhiên cũng sẽ có thời điểm như vậy.
Phải không? Về sau vẫn là cười nhiều đi, tôi thích em cười nhiều như vậy mới có sinh khí, biết không? Bộ dạng em giương nanh múa vuốt thật đáng yêu chết đi được. Mắt nhìn phía trước, miệng Đoan Mộc Minh đột nhiên thốt ra câu nói như vậy.
Ha ha ~~~, anh là người cuồng ngược sao? Tự dưng khi không thích bị tôi đuổi đánh mới vui vẻ? Không có nhìn anh ta, tựa lưng vào ghế ngồi, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Có lẽ là đi, rất dễ dàng lấy được không có gì mới mẻ cả, cô gái, điều em nói làm cho tôi thật sự kinh hỉ. Khi nói chuyện, bàn tay Đoan Mộc Minh không an phận nhẹ nhàng đặt lên đùi cô, ở phía trên nhẹ nhàng vuốt ve, trên mặt cũng là biểu tình nghiêm trang.
Yên tâm đi, tôi như thế nào làm cho anh thất vọng? Khi
|
/131
|

