Anh xác định đó là tình yêu, mà không phải là kết quả sau khi bán thân. Vẻ mặt Hỏa Hoan trào phúng nhìn anh ta nói, đột nhiên cảm thấy câu nói này toát ra từ trong miệng của anh ta thật buồn cười.
Kết quả của sau khi bán thân? Cau mày, Đoan Mộc Minh cẩn thận suy nghĩ lời của cô, sau một lúc lâu, anh ta thản nhiên nở nụ cười, Rất có thể.
Quay đầu nhìn về phía anh ta, Hỏa Hoan vẻ mặt khinh miệt nở nụ cười, chó không thể không ăn cứt, cô mà tin anh ta hoàn lương, kiếp sau cũng đừng nghĩ tới.
Không cần dùng ánh mắt này nhìn tôi, ngẫu nhiên tôi nghĩ tới hai chữ ‘ tình yêu ’ này. Kéo tay cô lại, Đoan Mộc Minh sải bước đi thẳng về phía trước.
Đẩy cửa đi vào, hơi lạnh như băng thổi đến, bên trong tưởng sẽ có hoa tươi, nến đỏ, rượu ngon, nhưng không phải đó chỉ là một căn phòng thanh tịnh..
Thực thất vọng phải không? Phụ nữ thường cứ hay có những tưởng tượng lãng mạn. Quay đầu nhìn về phía cô, khóe miệng Đoan Mộc Minh cong cong lên làm gương mặt anh ta đẹp hơn.
Không có kỳ vọng làm sao thất vọng, chỉ là của tôi rất ngạc nhiên,, anh muốn cho tôi ăn cái gì? Chẳng lẽ là uống nước lạnh ăn gió Tây Bắc sao? Giữa lông mày nhíu lại, Hỏa Hoan bất động thanh sắc nói.
Có vẻ rất khó, bởi vì hôm nay là gió phương nam. Hai tay nhất quán, Vẻ mặt Đoan Mộc Minh vô tội nhún vai.
Căn phòng này của anh rất lạnh, hơn nữa một chút cũng không buồn cười. Liếc xéo anh ta một cái, Hỏa Hoan đi đến một bên sô pha ngồi xuống.
Này phòng ở rất lớn, trang sức lại tráng lệ, làm cho người ta phải sợ hãi lại không biết chủ nhân của căn phòng này nhiều tiền đến cỡ nào, khắp nơi tản ra một loại mùi vị của tiền, không hiểu sao lại làm cho người ta một loại cảm giác trống rỗng.
Thích nơi này sao? ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay dài duỗi ra, đem cô kéo vào trong lòng, mắt nhìn về phía trước, con ngươi Đoan Mộc Minh híp lại nguy hiểm.
Không có gì có thích hay không Hỏa Hoan hưng trí nói, dù sao, cô cũng không có nhã hứng để thưởng thức.
“Em như vậy thật không ngoan chút nào” Đoan Mộc Minh tiến đến bên tai cô thổi hơi vào vành tai cô, “Biết không? Tôi thật nhớ cái cảm giác em giống như con mèo hoang trong lòng tôi, thật là khó nhịn.”
Nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn anh ta, Hỏa Hoan dài thở ra một hơi, Anh rốt cuộc là loại người gì? Trêu cợt người khác là sở thích của anh sao?
Không, tôi cho tới bây giờ cũng không trêu cợt ai, tôi chỉ trêu cợt em. Khi nói chuyện, mặt của anh chậm rãi gần sát mặt của cô, môi của anh gần như chạm vào môi cô, chỉ cách nhau có một ngón tay.
Còn có việc sao? Nếu có rãnh rỗi, tôi đi trước, muốn chơi trò chơi tìm người khác, tôi không có hứng thú. Ngón tay đặt trên môi, Hỏa Hoan đứng lên, chỉ cảm thấy cơ thể mình lay động kịch liệt , khi hoàn hồn thì cơ thể đã vững vàng ngồi vào trong ngực của anh ta.
Người bắt đầu là em, nhưng kết thúc thì không phải do em quyết định, đừng quên, em là người trêu chọc tôi trước. Nói xong, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ tiến tới, môi giống như mưa rền gió dữ giống hôn lên môi như nụ hoa của cô.
Gắt gao nhắm mắt lại, cắn chặt răng, Hỏa Hoan lẳng lặng ngồi ở trên đùi của anh ta, không nghĩ phản kháng, bởi vì biết rõ phản kháng kết quả chỉ biết càng thêm chọc giận anh ta mà thôi.
Cô ngồi yên lặng giống như tượng gỗ, với cái im lặng này của cô anh thấy khác thường, Đoan Mộc Minh lập tức ngây ngẩn cả người, như là muốn cho anh hả giận anh buông cô ra trong nháy mắt, anh cắn thật mạnh lên môi của cô.
Nhất thời, trên đôi môi đỏ mọng kia, một giọt máu đỏ tươi đang hơi rỉ ra.
Biến thành đầu gỗ sao? Bàn tay to lần mò vào trong áo cô, nhẹ nhàng xoa nhẹ cơ thể cô, khi thấy cơ thể cô run run thì vẻ mặt của Đoan Mộc Minh nở nụ cười tà ác, vươn đầu lưỡi mềm nhẹ quét lên đôi môi đang rớm máu của cô.
Bảo bối, em vẫn là mẫn cảm như vậy. Ngậm lấy thùy tai tinh xảo của cô mút nhẹ, Đoan Mộc Minh lẩm bẩm nói, một đôi bàn tay to còn lại đang du ngoạn khắp cơ thể cô chạm vào những điểm mẫn cảm trong cơ thể cô.
Vẻ mặt hờ hững nhìn anh, Hỏa Hoan trên mặt không có một chút biểu tình.
Tôi đang suy nghĩ xem anh định làm gì? Thật lâu sau, cô nhẹ nhàng hỏi một câu, thanh âm không giống dĩ vãng như vậy dễ

Kết quả của sau khi bán thân? Cau mày, Đoan Mộc Minh cẩn thận suy nghĩ lời của cô, sau một lúc lâu, anh ta thản nhiên nở nụ cười, Rất có thể.
Quay đầu nhìn về phía anh ta, Hỏa Hoan vẻ mặt khinh miệt nở nụ cười, chó không thể không ăn cứt, cô mà tin anh ta hoàn lương, kiếp sau cũng đừng nghĩ tới.
Không cần dùng ánh mắt này nhìn tôi, ngẫu nhiên tôi nghĩ tới hai chữ ‘ tình yêu ’ này. Kéo tay cô lại, Đoan Mộc Minh sải bước đi thẳng về phía trước.
Đẩy cửa đi vào, hơi lạnh như băng thổi đến, bên trong tưởng sẽ có hoa tươi, nến đỏ, rượu ngon, nhưng không phải đó chỉ là một căn phòng thanh tịnh..
Thực thất vọng phải không? Phụ nữ thường cứ hay có những tưởng tượng lãng mạn. Quay đầu nhìn về phía cô, khóe miệng Đoan Mộc Minh cong cong lên làm gương mặt anh ta đẹp hơn.
Không có kỳ vọng làm sao thất vọng, chỉ là của tôi rất ngạc nhiên,, anh muốn cho tôi ăn cái gì? Chẳng lẽ là uống nước lạnh ăn gió Tây Bắc sao? Giữa lông mày nhíu lại, Hỏa Hoan bất động thanh sắc nói.
Có vẻ rất khó, bởi vì hôm nay là gió phương nam. Hai tay nhất quán, Vẻ mặt Đoan Mộc Minh vô tội nhún vai.
Căn phòng này của anh rất lạnh, hơn nữa một chút cũng không buồn cười. Liếc xéo anh ta một cái, Hỏa Hoan đi đến một bên sô pha ngồi xuống.
Này phòng ở rất lớn, trang sức lại tráng lệ, làm cho người ta phải sợ hãi lại không biết chủ nhân của căn phòng này nhiều tiền đến cỡ nào, khắp nơi tản ra một loại mùi vị của tiền, không hiểu sao lại làm cho người ta một loại cảm giác trống rỗng.
Thích nơi này sao? ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay dài duỗi ra, đem cô kéo vào trong lòng, mắt nhìn về phía trước, con ngươi Đoan Mộc Minh híp lại nguy hiểm.
Không có gì có thích hay không Hỏa Hoan hưng trí nói, dù sao, cô cũng không có nhã hứng để thưởng thức.
“Em như vậy thật không ngoan chút nào” Đoan Mộc Minh tiến đến bên tai cô thổi hơi vào vành tai cô, “Biết không? Tôi thật nhớ cái cảm giác em giống như con mèo hoang trong lòng tôi, thật là khó nhịn.”
Nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn anh ta, Hỏa Hoan dài thở ra một hơi, Anh rốt cuộc là loại người gì? Trêu cợt người khác là sở thích của anh sao?
Không, tôi cho tới bây giờ cũng không trêu cợt ai, tôi chỉ trêu cợt em. Khi nói chuyện, mặt của anh chậm rãi gần sát mặt của cô, môi của anh gần như chạm vào môi cô, chỉ cách nhau có một ngón tay.
Còn có việc sao? Nếu có rãnh rỗi, tôi đi trước, muốn chơi trò chơi tìm người khác, tôi không có hứng thú. Ngón tay đặt trên môi, Hỏa Hoan đứng lên, chỉ cảm thấy cơ thể mình lay động kịch liệt , khi hoàn hồn thì cơ thể đã vững vàng ngồi vào trong ngực của anh ta.
Người bắt đầu là em, nhưng kết thúc thì không phải do em quyết định, đừng quên, em là người trêu chọc tôi trước. Nói xong, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ tiến tới, môi giống như mưa rền gió dữ giống hôn lên môi như nụ hoa của cô.
Gắt gao nhắm mắt lại, cắn chặt răng, Hỏa Hoan lẳng lặng ngồi ở trên đùi của anh ta, không nghĩ phản kháng, bởi vì biết rõ phản kháng kết quả chỉ biết càng thêm chọc giận anh ta mà thôi.
Cô ngồi yên lặng giống như tượng gỗ, với cái im lặng này của cô anh thấy khác thường, Đoan Mộc Minh lập tức ngây ngẩn cả người, như là muốn cho anh hả giận anh buông cô ra trong nháy mắt, anh cắn thật mạnh lên môi của cô.
Nhất thời, trên đôi môi đỏ mọng kia, một giọt máu đỏ tươi đang hơi rỉ ra.
Biến thành đầu gỗ sao? Bàn tay to lần mò vào trong áo cô, nhẹ nhàng xoa nhẹ cơ thể cô, khi thấy cơ thể cô run run thì vẻ mặt của Đoan Mộc Minh nở nụ cười tà ác, vươn đầu lưỡi mềm nhẹ quét lên đôi môi đang rớm máu của cô.
Bảo bối, em vẫn là mẫn cảm như vậy. Ngậm lấy thùy tai tinh xảo của cô mút nhẹ, Đoan Mộc Minh lẩm bẩm nói, một đôi bàn tay to còn lại đang du ngoạn khắp cơ thể cô chạm vào những điểm mẫn cảm trong cơ thể cô.
Vẻ mặt hờ hững nhìn anh, Hỏa Hoan trên mặt không có một chút biểu tình.
Tôi đang suy nghĩ xem anh định làm gì? Thật lâu sau, cô nhẹ nhàng hỏi một câu, thanh âm không giống dĩ vãng như vậy dễ

|
/131
|

