Không…… Không được……
Hắn không thể mặc kệ như vậy! Trong lòng có một âm thanh vang lên rõ ràng, công chúa là cành vàng lá ngọc, thánh chỉ đã hạ . Ngày sau nàng phải gả cho thế tử gia, nếu giờ phút này hắn muốn nàng thì nàng phải làm sao?
Tần Mặc run rẩy cả người, hắn nỗ lực khắc chế, nhẹ nhàng hôn nàng, tay lại gắt gao nắm chặt chặt , lực đạo lớn đến có chút mất khống chế, chăn lụa bị hắn nắm chặt tạo thành vết nhăn . Hắn không đoán được tâm tư của công chúa, nếu nàng chỉ thuận miệng nói, nếu giờ phút này nàng chỉ nhất thời hứng thú , có lẽ, nàng hôn môi hắn chỉ là sợ miệng vết thương hắn quá đau, muốn dùng phương thức này phân tán sự chú ý của hắn . Nếu là, nàng cũng không biết bản thân đang làm những gì, cũng không biết như vậy sẽ có hậu quả gì…… Ngày sau nàng đổi ý thì phải làm sao?
Đi một bước này, chính là gương vỡ khó lành, không thể cứu vãn……
Hắn làm sao có thể…… Hắn làm sao có thể xúc phạm tới nàng!
Đôi mắt Tần Mặc vốn dĩ lạnh nhạt biến đen, ảm đạm đến phát cuồng, đôi mắt trở nên thâm thúy mà tối tăm. Môi mỏng từ da thịt trơn bóng của nàng rời xuống , dọc theo cổ , hôn lên xương quai xanh , dưới thân cứng rắn để vào nơi mềm mại của nàng . Chỉ cần cởi bỏ quần áo , hắn liền có thể muốn nàng , hoàn toàn triệt để có được nàng ..
Ngón tay Tần Mặc run rẩy xoa ngực nàng , cố gắng nhẫn nhịn điểm trúng huyệt ngủ của nàng, lúc nàng không thể ngờ thì mắt đã khép lại . Hắn thở dài một tiếng, chôn đầu vào trong tóc nàng thở hổn hển, cố gắng đè nén, ép buộc bản thân bình tĩnh lại.
Hắn không phải phải Liễu Hạ Huệ, nữ nhân mình yêu nằm trong ngực, cho dù hắn có khả năng tự khống chế mạnh hơn nữa cũng khó có thể tự kiềm chế . Nếu hôn tiếp thì hắn không thể bảo đảm chính mình có thể khống chế được hay không . Hắn đã sắp phát điên…
Những chuyện điên rồ này, một mình hắn chịu đựng là tốt rồi.
Nếu như phóng túng, nếu như trầm luân, nếu muốn xuống địa ngục, một mình hắn đi là được, làm sao có thể liên lụy nàng.
Hắn không muốn, cũng không cho phép bản thân xúc phạm tới nàng dù chỉ một chút.
Tần Mặc ôm lấy mỹ nhân đang ngủ say, duỗi tay lau đi mồ hôi ướt đẫm trên trán nàng, nhìn khuôn mặt nàng còn đang đỏ ửng, suy nghĩ trăm đảo ngàn xoay , cuối cùng đành thở dài bất đắc dĩ . Nghĩ đến những lời nói ngang ngược của nàng lúc trước, không biết lúc tỉnh lại, nàng sẽ tức giận như thế nào?
Tưởng tượng đôi mắt nàng mang nước mắt, bĩu môi tức giận nhìn hắn, kể ra bản thân đáng thương thế nào, lên án hắn vô tình vô nghĩa . Khóe môi Tần Mặc lại sâu thêm vài phần, ánh mắt trở nên ấm áp, ôn nhu đến mức có thể chảy ra nước . Chút mưu kế của nàng, hắn không phải không hiểu, nhưng nàng cố tình như vậy lại khiến hắn bó tay không có biện pháp.
Nàng bá đạo, nàng cường thế, nàng yếu thế, nàng cố ý thân cận, nàng đùa giỡn, cũng làm hắn đỏ mặt tránh né, trong lòng dâng lên một chút vui mừng không nên có.
Mỗi một lần mặt đỏ tai hồng, mỗi một lần kinh hoảng luống cuống, mỗi một lần không thể tránh được . Hắn đã không phân rõ,hắn né tránh rốt cuộc là vì tâm vững, hay là vì tâm kháng cự……
Chỉ sợ rằng nàng vĩnh viễn cũng không biết, bản thân có dáng vẻ chọc người yêu thương như thế nào . Có bao nhiêu lần hắn nắm chặt tay, cố nén xúc động đi đến ôm nàng .
Tần Mặc mặc áo trong vào , ánh mắt trầm tĩnh nhìn nàng, nàng thì ra…… nguyện ý đem thân mình cho hắn, chỉ điểm này cũng đủ làm hắn âm thầm vui mừng . Tần Mặc trong lòng xúc động, cuối cùng không nhịn được nội tâm rung động nhẹ nhàng hôn lên giữa trán nàng, mang theo vô tận nhớ nhung cùng không nỡ , đem nàng ôm vào trong lòng, ôm nàng đi ngủ, lúc sắp ngủ, thấp giọng nói một tiếng, “ Công chúa, trong lòng thuộc hạ không có người khác, cả đời này, chỉ có mình nàng, là đủ”, thanh âm ôn nhuận mà kiên định.
Ánh trăng nhàn nhạt xuyên thấu qua cửa sổ giấy, lẳng lặng soi xuống, đêm nay, một mảnh mông lung, trăng này, thật là sáng……
Ngày thứ hai, Chiêu Hoa công chúa tỉnh lại, thần sắc mê mang.
Nàng mơ thấy Tần Mặc, trong mộng hắn chăm chú nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu, nhẹ nhàng hôn nàng . Ở bên tai nàng kể ra tâm sự, tỉnh lại, bên người lại trống rỗng, tay nàng vỗ về cái trán, lẳng lặng hồi tưởng, đêm qua nàng bôi dược cho Tần Mặc . Sau đó, hai người hôn nhau, sau đó nàng liền ngủ mất……
Hắn vậy mà điểm huyệt ngủ của nàng!
Nàng rõ ràng cảm giác được biến hóa của hắn, trán hắn thấm đẫm mồ hôi, hô hấp của hắn càng lúc càng trầm trọng, thân mình hắn cứng đờ, hắn rõ ràng động tâm, hắn rõ ràng muốn nàng! Nhưng mà, hắn lại dừng lại, ở thời điểm quan trọng lại dừng lại!
Cái tên đần độn này! Ngu ngốc! Đầu gỗ!
Chiêu Hoa công chúa xốc chăn lên đứng dậy, sắc mặt xanh mét, “ Tố Y ——”
Tố Y bưng bồn đồng tiến vào liền thấy công chúa để chân trần đứng trên mặt đất, sắc mặt không vui, nàng vội vàng tiến lên hầu hạ công chúa rửa mặt.
“ Công chúa, trên mặt đất lạnh……”, Tố Y chưa nói xong, đôi mắt nghiêm túc của công chúa đã bắn tới, “ Tần Mặc đâu, hắn đi đâu rồi?”
Tố Y ngẩn
Hắn không thể mặc kệ như vậy! Trong lòng có một âm thanh vang lên rõ ràng, công chúa là cành vàng lá ngọc, thánh chỉ đã hạ . Ngày sau nàng phải gả cho thế tử gia, nếu giờ phút này hắn muốn nàng thì nàng phải làm sao?
Tần Mặc run rẩy cả người, hắn nỗ lực khắc chế, nhẹ nhàng hôn nàng, tay lại gắt gao nắm chặt chặt , lực đạo lớn đến có chút mất khống chế, chăn lụa bị hắn nắm chặt tạo thành vết nhăn . Hắn không đoán được tâm tư của công chúa, nếu nàng chỉ thuận miệng nói, nếu giờ phút này nàng chỉ nhất thời hứng thú , có lẽ, nàng hôn môi hắn chỉ là sợ miệng vết thương hắn quá đau, muốn dùng phương thức này phân tán sự chú ý của hắn . Nếu là, nàng cũng không biết bản thân đang làm những gì, cũng không biết như vậy sẽ có hậu quả gì…… Ngày sau nàng đổi ý thì phải làm sao?
Đi một bước này, chính là gương vỡ khó lành, không thể cứu vãn……
Hắn làm sao có thể…… Hắn làm sao có thể xúc phạm tới nàng!
Đôi mắt Tần Mặc vốn dĩ lạnh nhạt biến đen, ảm đạm đến phát cuồng, đôi mắt trở nên thâm thúy mà tối tăm. Môi mỏng từ da thịt trơn bóng của nàng rời xuống , dọc theo cổ , hôn lên xương quai xanh , dưới thân cứng rắn để vào nơi mềm mại của nàng . Chỉ cần cởi bỏ quần áo , hắn liền có thể muốn nàng , hoàn toàn triệt để có được nàng ..
Ngón tay Tần Mặc run rẩy xoa ngực nàng , cố gắng nhẫn nhịn điểm trúng huyệt ngủ của nàng, lúc nàng không thể ngờ thì mắt đã khép lại . Hắn thở dài một tiếng, chôn đầu vào trong tóc nàng thở hổn hển, cố gắng đè nén, ép buộc bản thân bình tĩnh lại.
Hắn không phải phải Liễu Hạ Huệ, nữ nhân mình yêu nằm trong ngực, cho dù hắn có khả năng tự khống chế mạnh hơn nữa cũng khó có thể tự kiềm chế . Nếu hôn tiếp thì hắn không thể bảo đảm chính mình có thể khống chế được hay không . Hắn đã sắp phát điên…
Những chuyện điên rồ này, một mình hắn chịu đựng là tốt rồi.
Nếu như phóng túng, nếu như trầm luân, nếu muốn xuống địa ngục, một mình hắn đi là được, làm sao có thể liên lụy nàng.
Hắn không muốn, cũng không cho phép bản thân xúc phạm tới nàng dù chỉ một chút.
Tần Mặc ôm lấy mỹ nhân đang ngủ say, duỗi tay lau đi mồ hôi ướt đẫm trên trán nàng, nhìn khuôn mặt nàng còn đang đỏ ửng, suy nghĩ trăm đảo ngàn xoay , cuối cùng đành thở dài bất đắc dĩ . Nghĩ đến những lời nói ngang ngược của nàng lúc trước, không biết lúc tỉnh lại, nàng sẽ tức giận như thế nào?
Tưởng tượng đôi mắt nàng mang nước mắt, bĩu môi tức giận nhìn hắn, kể ra bản thân đáng thương thế nào, lên án hắn vô tình vô nghĩa . Khóe môi Tần Mặc lại sâu thêm vài phần, ánh mắt trở nên ấm áp, ôn nhu đến mức có thể chảy ra nước . Chút mưu kế của nàng, hắn không phải không hiểu, nhưng nàng cố tình như vậy lại khiến hắn bó tay không có biện pháp.
Nàng bá đạo, nàng cường thế, nàng yếu thế, nàng cố ý thân cận, nàng đùa giỡn, cũng làm hắn đỏ mặt tránh né, trong lòng dâng lên một chút vui mừng không nên có.
Mỗi một lần mặt đỏ tai hồng, mỗi một lần kinh hoảng luống cuống, mỗi một lần không thể tránh được . Hắn đã không phân rõ,hắn né tránh rốt cuộc là vì tâm vững, hay là vì tâm kháng cự……
Chỉ sợ rằng nàng vĩnh viễn cũng không biết, bản thân có dáng vẻ chọc người yêu thương như thế nào . Có bao nhiêu lần hắn nắm chặt tay, cố nén xúc động đi đến ôm nàng .
Tần Mặc mặc áo trong vào , ánh mắt trầm tĩnh nhìn nàng, nàng thì ra…… nguyện ý đem thân mình cho hắn, chỉ điểm này cũng đủ làm hắn âm thầm vui mừng . Tần Mặc trong lòng xúc động, cuối cùng không nhịn được nội tâm rung động nhẹ nhàng hôn lên giữa trán nàng, mang theo vô tận nhớ nhung cùng không nỡ , đem nàng ôm vào trong lòng, ôm nàng đi ngủ, lúc sắp ngủ, thấp giọng nói một tiếng, “ Công chúa, trong lòng thuộc hạ không có người khác, cả đời này, chỉ có mình nàng, là đủ”, thanh âm ôn nhuận mà kiên định.
Ánh trăng nhàn nhạt xuyên thấu qua cửa sổ giấy, lẳng lặng soi xuống, đêm nay, một mảnh mông lung, trăng này, thật là sáng……
Ngày thứ hai, Chiêu Hoa công chúa tỉnh lại, thần sắc mê mang.
Nàng mơ thấy Tần Mặc, trong mộng hắn chăm chú nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu, nhẹ nhàng hôn nàng . Ở bên tai nàng kể ra tâm sự, tỉnh lại, bên người lại trống rỗng, tay nàng vỗ về cái trán, lẳng lặng hồi tưởng, đêm qua nàng bôi dược cho Tần Mặc . Sau đó, hai người hôn nhau, sau đó nàng liền ngủ mất……
Hắn vậy mà điểm huyệt ngủ của nàng!
Nàng rõ ràng cảm giác được biến hóa của hắn, trán hắn thấm đẫm mồ hôi, hô hấp của hắn càng lúc càng trầm trọng, thân mình hắn cứng đờ, hắn rõ ràng động tâm, hắn rõ ràng muốn nàng! Nhưng mà, hắn lại dừng lại, ở thời điểm quan trọng lại dừng lại!
Cái tên đần độn này! Ngu ngốc! Đầu gỗ!
Chiêu Hoa công chúa xốc chăn lên đứng dậy, sắc mặt xanh mét, “ Tố Y ——”
Tố Y bưng bồn đồng tiến vào liền thấy công chúa để chân trần đứng trên mặt đất, sắc mặt không vui, nàng vội vàng tiến lên hầu hạ công chúa rửa mặt.
“ Công chúa, trên mặt đất lạnh……”, Tố Y chưa nói xong, đôi mắt nghiêm túc của công chúa đã bắn tới, “ Tần Mặc đâu, hắn đi đâu rồi?”
Tố Y ngẩn
|
/56
|

