Cảm nhận được bàn tay không an phận , thân mình Tần Mặc hơi hơi run lên, lại một lần cương cứng, Công... Công chúa, đây là muốn làm gì ?
Muốn làm gì ? Ngươi không biết sao ? , Chiêu Hoa công chúa nhìn hắn kiểu Ngươi không phải là biết còn hỏi sao . Ngón tay thon dài linh hoạt, lôi kéo quần áo Tần Mặc , mắt thấy sắp rút đi, Tần Mặc cơ thể cứng đờ, có chút không phối hợp, Công... Công chúa, như vậy không... Không hợp...
Ngươi muốn nói không hợp lễ nghi?
Chiêu Hoa công chúa cong môi , kéo đầu của hắn nhích lại gần mình, mắt đào hoa xinh đẹp chăm chú khóa lại hắn, mắt sắc nghiêm túc, thanh âm êm dịu, Vậy ngươi nói cho ta, cái gì mới gọi hợp lễ nghi?
Trong mắt nàng dường như ẩn chứa cả bầu trời sao , chuyên chú mà kiên định. Có lẽ là ánh mắt nàng quá mức nóng bỏng, lại có lẽ do hai người áp sát quá gần, Tần Mặc bị nàng nhìn đến nội tâm bối rối, có chút né tránh.
Hả? , thấy hắn trầm mặc, Chiêu Hoa công chúa lại tới gần hơn , Vì sao không trả lời ?
Thuộc... Thuộc hạ không biết , Tần Mặc chật vật mở miệng, muốn nói buông hắn ra, làm cho hắn yên tĩnh làm một người cận vệ , không xa không gần, thuận tiện, đây cũng là đối với hắn ban ân. Nhưng là như vậy, đối với công chúa tính cách bá đạo , hắn có chút khó mà mở miệng.
Ngươi là thật sự không biết? Hay là ... kỳ thật trong lòng ngươi thích ta như vậy đối ngươi ? Trong lòng ngươi cảm thấy như vậy không ổn, lại không cách nào kháng cự? , công chúa lại đến gần , gần như sắp muốn chạm vào mặt hắn . Tả truyện có nói, Chiêu huề dĩ lễ, hoài viễn lấy đức , đức lễ bất dịch , vô nhân bất hoài ( lấy lễ , tấm lòng chân thành thu phục lòng người – theo Tả Truyện phần Hi công thất niên ( Hay Tả Thị Xuân Thu là tác phẩm sớm nhất của Trung Quốc viết về lịch sử phản ánh giai đoạn từ năm 722 TCN đến năm 468 TCN của tác giả Tả Khâu Minh ) nhưng đối phó với người không được tự nhiên, quá khắc chế như Tần Mặc , chỉ có thể đi ngược lại con đường cũ.
Công... Công chúa... , Tần Mặc khẽ giật mình, nỉ non vài tiếng, liền không nói nữa.
Nếu là công chúa không dây dưa với hắn, hắn sẽ trầm mặc canh giữ ở bên cạnh nàng , yên tĩnh, không rời không bỏ . Cho dù có rung động, hắn cũng có thể khống chế được , nhưng là nay... Công chúa vẫn luôn như vậy đối với hắn, hắn có chút không thể xác định chính mình phải chăng có thể kiềm chế được .
Dù sao... Hắn là thật sự thích công chúa, thích rất nhiều năm.
Sống theo lễ nghi , gò bó theo khuôn phép lại như thế nào? Chẳng có ai lại bởi vậy mà đối xử tốt hơn với ta ? Cuối cùng còn không phải là hoa rụng người mất sao . Chiêu Hoa công chúa thở dài một tiếng, tay trái nhẹ nhàng vuốt lên lông mày của hắn , mắt sắc ảm đạm mấy phần . Ta mặc kệ trong lòng ngươi có ai, Tần Mặc, ta đã cho ngươi cơ hội, ngươi nếu đã đáp ứng ta, ta coi như ngươi đã đồng ý !
Chẳng biết tại sao, giờ khắc này, Tần Mặc nhìn thấy sự bị thương không giấu được trong đôi mắt nàng . Hắn tâm thần chấn động, không lại chống cự, trải qua Chiêu Hoa công chúa lôi kéo, áo ngoài của hắn đã thoát , chỉ còn lại quần áo trong màu trắng .
Tần Mặc bên tai đỏ bừng, tim đập như trống bỏi . Rủ mắt thấy áo ngoài bị nàng trút bỏ ném ở một bên, cảm giác được bàn tay lạnh buốt chậm rãi vuốt lên phía sau lưng hắn , ôn nhu mà không cho kháng cự cởi áo trong của hắn , ngocthuybachdang vuốt lên da thịt hắn , cảm giác tê dại từ đầu ngón tay nàng truyền đến, lan tràn đến toàn thân, ngón tay mang đến cảm giác điện giật , vượt xa sự đau đớn phía sau lưng .
Hắn thân mình căng cứng, chần chờ một chút, cuối cùng là nhận mệnh nhắm mắt lại, tùy ý tay của nàng tại trên người làm xằng làm bậy.
Hắn gặp chuyện trước giờ tỉnh táo tự kiềm chế, cho dù là đao kiếm tận xương, cũng sẽ không rối tung lên . Chỉ có người trước mắt, chỉ có nữ tử trong ngực , có thể hết một tới hai , hết hai tới ba lần nhiễu loạn lòng hắn , làm cho lòng hắn nguyên bản yên lặng giờ hỗn loạn như ma , nhảy nhót kịch liệt , không bao giờ là chính mình .
Mà thôi, nếu đã hết cách với nàng , liền tùy nàng đi.
Thấy hắn không lại kháng cự, Chiêu Hoa công chúa nhìn xem nam tử ghé vào trên người mình , trong ánh mắt tràn đầy trìu mến, nàng mở bình thuốc ra , cầm miếng vải bông dính đầy nước thuốc .
Nếu là đau, liền hôn ta , một lời rơi xuống, miếng vải bông trong tay nàng nhẹ nhàng lau lên lưng hắn .
Đau đớn kịch liệt từ sau lưng truyền đến, một cái chớp mắt này, Tần Mặc cắn chặt răng, không rên
Muốn làm gì ? Ngươi không biết sao ? , Chiêu Hoa công chúa nhìn hắn kiểu Ngươi không phải là biết còn hỏi sao . Ngón tay thon dài linh hoạt, lôi kéo quần áo Tần Mặc , mắt thấy sắp rút đi, Tần Mặc cơ thể cứng đờ, có chút không phối hợp, Công... Công chúa, như vậy không... Không hợp...
Ngươi muốn nói không hợp lễ nghi?
Chiêu Hoa công chúa cong môi , kéo đầu của hắn nhích lại gần mình, mắt đào hoa xinh đẹp chăm chú khóa lại hắn, mắt sắc nghiêm túc, thanh âm êm dịu, Vậy ngươi nói cho ta, cái gì mới gọi hợp lễ nghi?
Trong mắt nàng dường như ẩn chứa cả bầu trời sao , chuyên chú mà kiên định. Có lẽ là ánh mắt nàng quá mức nóng bỏng, lại có lẽ do hai người áp sát quá gần, Tần Mặc bị nàng nhìn đến nội tâm bối rối, có chút né tránh.
Hả? , thấy hắn trầm mặc, Chiêu Hoa công chúa lại tới gần hơn , Vì sao không trả lời ?
Thuộc... Thuộc hạ không biết , Tần Mặc chật vật mở miệng, muốn nói buông hắn ra, làm cho hắn yên tĩnh làm một người cận vệ , không xa không gần, thuận tiện, đây cũng là đối với hắn ban ân. Nhưng là như vậy, đối với công chúa tính cách bá đạo , hắn có chút khó mà mở miệng.
Ngươi là thật sự không biết? Hay là ... kỳ thật trong lòng ngươi thích ta như vậy đối ngươi ? Trong lòng ngươi cảm thấy như vậy không ổn, lại không cách nào kháng cự? , công chúa lại đến gần , gần như sắp muốn chạm vào mặt hắn . Tả truyện có nói, Chiêu huề dĩ lễ, hoài viễn lấy đức , đức lễ bất dịch , vô nhân bất hoài ( lấy lễ , tấm lòng chân thành thu phục lòng người – theo Tả Truyện phần Hi công thất niên ( Hay Tả Thị Xuân Thu là tác phẩm sớm nhất của Trung Quốc viết về lịch sử phản ánh giai đoạn từ năm 722 TCN đến năm 468 TCN của tác giả Tả Khâu Minh ) nhưng đối phó với người không được tự nhiên, quá khắc chế như Tần Mặc , chỉ có thể đi ngược lại con đường cũ.
Công... Công chúa... , Tần Mặc khẽ giật mình, nỉ non vài tiếng, liền không nói nữa.
Nếu là công chúa không dây dưa với hắn, hắn sẽ trầm mặc canh giữ ở bên cạnh nàng , yên tĩnh, không rời không bỏ . Cho dù có rung động, hắn cũng có thể khống chế được , nhưng là nay... Công chúa vẫn luôn như vậy đối với hắn, hắn có chút không thể xác định chính mình phải chăng có thể kiềm chế được .
Dù sao... Hắn là thật sự thích công chúa, thích rất nhiều năm.
Sống theo lễ nghi , gò bó theo khuôn phép lại như thế nào? Chẳng có ai lại bởi vậy mà đối xử tốt hơn với ta ? Cuối cùng còn không phải là hoa rụng người mất sao . Chiêu Hoa công chúa thở dài một tiếng, tay trái nhẹ nhàng vuốt lên lông mày của hắn , mắt sắc ảm đạm mấy phần . Ta mặc kệ trong lòng ngươi có ai, Tần Mặc, ta đã cho ngươi cơ hội, ngươi nếu đã đáp ứng ta, ta coi như ngươi đã đồng ý !
Chẳng biết tại sao, giờ khắc này, Tần Mặc nhìn thấy sự bị thương không giấu được trong đôi mắt nàng . Hắn tâm thần chấn động, không lại chống cự, trải qua Chiêu Hoa công chúa lôi kéo, áo ngoài của hắn đã thoát , chỉ còn lại quần áo trong màu trắng .
Tần Mặc bên tai đỏ bừng, tim đập như trống bỏi . Rủ mắt thấy áo ngoài bị nàng trút bỏ ném ở một bên, cảm giác được bàn tay lạnh buốt chậm rãi vuốt lên phía sau lưng hắn , ôn nhu mà không cho kháng cự cởi áo trong của hắn , ngocthuybachdang vuốt lên da thịt hắn , cảm giác tê dại từ đầu ngón tay nàng truyền đến, lan tràn đến toàn thân, ngón tay mang đến cảm giác điện giật , vượt xa sự đau đớn phía sau lưng .
Hắn thân mình căng cứng, chần chờ một chút, cuối cùng là nhận mệnh nhắm mắt lại, tùy ý tay của nàng tại trên người làm xằng làm bậy.
Hắn gặp chuyện trước giờ tỉnh táo tự kiềm chế, cho dù là đao kiếm tận xương, cũng sẽ không rối tung lên . Chỉ có người trước mắt, chỉ có nữ tử trong ngực , có thể hết một tới hai , hết hai tới ba lần nhiễu loạn lòng hắn , làm cho lòng hắn nguyên bản yên lặng giờ hỗn loạn như ma , nhảy nhót kịch liệt , không bao giờ là chính mình .
Mà thôi, nếu đã hết cách với nàng , liền tùy nàng đi.
Thấy hắn không lại kháng cự, Chiêu Hoa công chúa nhìn xem nam tử ghé vào trên người mình , trong ánh mắt tràn đầy trìu mến, nàng mở bình thuốc ra , cầm miếng vải bông dính đầy nước thuốc .
Nếu là đau, liền hôn ta , một lời rơi xuống, miếng vải bông trong tay nàng nhẹ nhàng lau lên lưng hắn .
Đau đớn kịch liệt từ sau lưng truyền đến, một cái chớp mắt này, Tần Mặc cắn chặt răng, không rên
|
/56
|

