Thật ra thì không cần giải thích gì cả. Thời đại bây giờ tên thuốc tránh thai đều đặc biệt nổi tiếng, trên TV ba ngày hai bữa quảng cáo chỉ sợ các cặp vợ chồng sẽ nhỏ không nhận ra thuốc của bọn họ vậy.
Đồng Tiểu Táp, tự nhiên cũng liếc mắt nhìn sẽ hiểu.
Tôi có chút lúng túng nhưng không biết giải thích thế nào, may mà lúc tôi đưa tay lấy nó thì Đồng Tiểu Táp tự nhiên xòe bàn tay ra không có ngăn cản tôi.
Chỉ là, trên mặt anh vẫn là nhiều hơn một chút xíu, hoặc là nói rất nhiều rất nhiều không vui.
Tình huống như thế, cũng không có gì khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn. Kể từ khi tôi đến làm trợ lý bên cạnh Đồng Tiểu Táp, anh giống như không có cảm tình gì với tôi, hiếm khi anh không thoải mái lẫn một chút ngại ngùng, bây giờ lại bị đánh về hình dạng ban đầu.
Em uống sao? Đồng Tiểu Táp nhìn lọ thuốc, đột nhiên mở miệng hỏi.
Ừ. Tôi trả lời sau đó mới cảm thấy vấn đề Đồng Tiểu Táp hỏi có chút kỳ lạ, chẳng lẽ anh nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua rồi sao?
Ngày hôm qua tôi uống quá nhiều, tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra cả, chỉ là cám ơn em đã chăm sóc tôi. Em đã từ chức, chuyện tôi đi bệnh viện cũng không muốn làm phiền em nữa.
Tôi ——
Đồng Tiểu Táp nói xong câu nói kia thì xoay người đi ra ngoài, anh đi rất nhanh, dáng vẻ không hề khó chịu chút nào.
Ngược lại là tôi bị bỏ lại phía sau, đột nhiên trong lòng buồn bực rất khó chịu.
Lúc tôi đi ra thì không thấy Đồng Tiểu Táp đâu nữa, trong phòng khách chỉ còn lại vali hành lý của tôi mà thôi, cái hộp rơi xuống đất trước đó đã được nhặt lên và sắp xếp gọn gàng, đặt rất ngay ngắn, tôi đoán là Đồng Tiểu Táp mới vừa dọn dẹp giúp tôi.
Khi tôi kéo vali hành lý đi mở cửa giống như nghe được âm thanh gì đó trên lầu rơi xuống sàn nhà, tôi dừng bước ngẩng đầu nhìn một chút, cuối cùng vẫn là đi ra ngoài.
Đây là đâu phải là lần đầu tiên tôi rời khỏi nơi này? Nhưng mỗi lần dường như rất khó chịu.
Từ lúc tôi đi ra khỏi tòa nhà thì có cảm giác như có người theo sau lưng tôi, nhưng mỗi lần tôi quay đầu lại sau lưng đều trống không, tôi vẫn cười nhạo bản thân mình thật sự là xem quá nhiều phim Hồng Kông rồi, trong thật tế làm gì có tiết mục theo dõi chứ.
Nhưng đi tiếp mấy bước, lại cảm thấy sau lưng thật sự giống như có động tĩnh.
Lúc ấy chính là buổi trưa mặt trời rất gay gắt, nhưng trong lòng tôi cảm thấy lạnh lẽo, đành phải bước nhanh hơn đến đầu đường rồi chận một chiếc taxi. Làm trễ nãi chuyến bay trước, bây giờ chắc chắn không thể đến sân bay rồi, cho nên tôi bảo tài xế đưa trước tôi đến khách sạn gần đây rồi từ từ
Đồng Tiểu Táp, tự nhiên cũng liếc mắt nhìn sẽ hiểu.
Tôi có chút lúng túng nhưng không biết giải thích thế nào, may mà lúc tôi đưa tay lấy nó thì Đồng Tiểu Táp tự nhiên xòe bàn tay ra không có ngăn cản tôi.
Chỉ là, trên mặt anh vẫn là nhiều hơn một chút xíu, hoặc là nói rất nhiều rất nhiều không vui.
Tình huống như thế, cũng không có gì khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn. Kể từ khi tôi đến làm trợ lý bên cạnh Đồng Tiểu Táp, anh giống như không có cảm tình gì với tôi, hiếm khi anh không thoải mái lẫn một chút ngại ngùng, bây giờ lại bị đánh về hình dạng ban đầu.
Em uống sao? Đồng Tiểu Táp nhìn lọ thuốc, đột nhiên mở miệng hỏi.
Ừ. Tôi trả lời sau đó mới cảm thấy vấn đề Đồng Tiểu Táp hỏi có chút kỳ lạ, chẳng lẽ anh nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua rồi sao?
Ngày hôm qua tôi uống quá nhiều, tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra cả, chỉ là cám ơn em đã chăm sóc tôi. Em đã từ chức, chuyện tôi đi bệnh viện cũng không muốn làm phiền em nữa.
Tôi ——
Đồng Tiểu Táp nói xong câu nói kia thì xoay người đi ra ngoài, anh đi rất nhanh, dáng vẻ không hề khó chịu chút nào.
Ngược lại là tôi bị bỏ lại phía sau, đột nhiên trong lòng buồn bực rất khó chịu.
Lúc tôi đi ra thì không thấy Đồng Tiểu Táp đâu nữa, trong phòng khách chỉ còn lại vali hành lý của tôi mà thôi, cái hộp rơi xuống đất trước đó đã được nhặt lên và sắp xếp gọn gàng, đặt rất ngay ngắn, tôi đoán là Đồng Tiểu Táp mới vừa dọn dẹp giúp tôi.
Khi tôi kéo vali hành lý đi mở cửa giống như nghe được âm thanh gì đó trên lầu rơi xuống sàn nhà, tôi dừng bước ngẩng đầu nhìn một chút, cuối cùng vẫn là đi ra ngoài.
Đây là đâu phải là lần đầu tiên tôi rời khỏi nơi này? Nhưng mỗi lần dường như rất khó chịu.
Từ lúc tôi đi ra khỏi tòa nhà thì có cảm giác như có người theo sau lưng tôi, nhưng mỗi lần tôi quay đầu lại sau lưng đều trống không, tôi vẫn cười nhạo bản thân mình thật sự là xem quá nhiều phim Hồng Kông rồi, trong thật tế làm gì có tiết mục theo dõi chứ.
Nhưng đi tiếp mấy bước, lại cảm thấy sau lưng thật sự giống như có động tĩnh.
Lúc ấy chính là buổi trưa mặt trời rất gay gắt, nhưng trong lòng tôi cảm thấy lạnh lẽo, đành phải bước nhanh hơn đến đầu đường rồi chận một chiếc taxi. Làm trễ nãi chuyến bay trước, bây giờ chắc chắn không thể đến sân bay rồi, cho nên tôi bảo tài xế đưa trước tôi đến khách sạn gần đây rồi từ từ
|
/94
|

