Yêu Em Đậm Sâu

Q.2 - Chương 9 - Đó Mới Không Phải Ghen

/94


Tôi ——

Tôi còn đang suy nghĩ làm như thế nào giải thích quan hệ của tôi với Dư Thiên, Đồng Tiểu Táp đã đứng lên, anh cúi đầu xuống nhìn tôi: Cho dù thế nào tôi vẫn hi vọng cô nên kiểm điểm một chút, tôi đã nhìn thấy chuyện ở khách sạn ngày đó.

Phịch một tiếng, dầu hoa hồng trong tay tôi rơi xuống đất, Đồng Tiểu Táp khom lưng nhặt nó lên nặng nề đặt ở trước mặt của tôi.

Còn nữa, mời về sau cũng không được nghe lén tôi gọi điện thoại.

Nếu như không phải là chân bị thương tôi chắc chắn đã chạy ra khỏi rồi, nhưng kết quả là Đồng Tiểu Táp sập cửa bỏ đi, thậm chí anh xuống lầu là giẫm trên cầu thang âm thanh đều mang tức giận.

Tôi cầm chai dầu hồng hoa buồn bực một lát, nếu hai năm trước tôi đây sao biệt khuất bị nhốt ở trong phòng thế này, nói không chừng tôi đã trực tiếp mở nắp chai uống rồi. Bây giờ, tôi buồn bực đủ rồi lại co rúc ở trên giường lớn mà không có ga giường này lần nữa, cái này so với trực tiếp ngủ trên sàn nhà cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Tôi cho là dưới hoàn cảnh như vậy tôi chắc chắn mất ngủ, kết quả sáng ngày hôm sau khi tôi tỉnh lại mặt trời cũng phơi đỉnh đầu rồi. Tôi xoa xoa đầu, lúc chuẩn bị từ trên giường đi xuống thì cả người đã trực tiếp nằm trên đất.

Cái nhà này chắn chắn hạ vào lời nguyền rủa rồi, mỗi một lần tôi ở nơi này nếu không phải ngã bệnh thì chính là bị thương.

Khi tôi thật vất vả bò dậy vịn tường từng bước từng bước đi tới cửa thì không thấy Đồng Tiểu Táp ở đây nữa. Từ trên cầu thang nhìn xuống, trong phòng khách trống rỗng, cũng không thấy hành lý tôi giúp anh đặt nơi ngày hôm qua, cũng không thấy anh đâu.

Tôi ủ rũ cúi đầu đi về phía trước, cuối cùng cũng bước tiếp bước gian nan rồi, một ngày trước buổi tối tâm tình buồn rầu lại chạm mặt đánh ngã tôi. Cuối cùng, tôi ngồi trên cầu thang biến thành một hòn vọng phu, tội nghiệp nhìn chằm chằm vào cửa chính.

Trong lòng nghĩ chính là, Đồng Tiểu Táp lại đi một lần nữa, lại bỏ tôi ở nơi này.

Cô ngồi đó làm gì?

Lúc nghe được giọng nói của Đồng Tiểu Táp tôi ngẩng đầu lên, cổ họng có chút khô khốc, qua thật lâu tôi mới hỏi: Làm sao anh trở lại?

Ý của cô là tôi không nên trở lại sao? Đồng Tiểu Táp đã đứng trước mặt tôi, anh kéo tôi lên khỏi sàn nhà, sau đó đưa túi ny lon trong tay cho tôi: Buổi sáng tôi phải đến công ty, chân cô còn chưa khỏe thì nghỉ ngơi một ngày đi.

Tôi ——

Đồng Tiểu Táp lại không cho tôi cơ hội để nói, sao khi kéo tôi lên thì mình chạy xuống lầu, mở cửa đi.

Tôi cúi đầu nhìn gì đó trong túi nhựa, bàn chãi đánh răng khăn lông, còn có bánh mì và một ly sữa đậu nành nóng, hoá ra là sáng sớm Đồng Tiểu Táp đi ra ngoài mua những thứ này, còn đặc biệt mua giúp tôi, nhưng tôi lại không dám nghĩ quá nhiều, tôi biết rõ tính tình anh luôn ôn hòa, là một người hiền lành và đặc biệt luôn khách khí với người khác.

Sau khi đánh răng rửa mặt tôi vẫn len lén đi mở phòng của Đồng Tiểu Táp, quả nhiên là anh mang hành lý vào, hoá ra anh thật sự không muốn một mình len lén đi mất.

Tôi không giải thích được bắt đầu thấy may mắn. Đồng thời cũng khinh bỉ mình trong lòng: Thẩm Lam, làm sao mày quên vết thương đã lành vậy hả?Sun520 – DĐ. Lê Quý Đôn

Buổi trưa một mình tôi quét dọn toàn bộ căn nhà một lần, chúng tôi rời đi hai năm, nhà này cũng bỏ trống hai năm, khắp nơi đều rơi đầy bụi bậm.

Sau khi thu dọn toàn bộ, tôi mệt mỏi trực tiếp ngồi dưới đất, một năm trước sau chuyện kia thân thể của tôi cũng không thật sự tốt cho lắm, hơi khổ cực một chút cũng thở hổn hển, cũng là bởi vì nguyên nhân này mà lúc tôi tìm việc làm cũng chưa bao giờ lo lắng bán sức khoẻ, người khác đều cảm thấy tôi không tự lượng sức mình, thật sự là tình huống không có mấy người biết.

Lúc này Đường Phi lại gọi điện thoại cho tôi, lúc thấy hiển thị cuộc gọi đến tôi ngẩng người một chút, mấy ngày qua Đường Phi ít chủ động gọi điện thoại cho tôi … tôi giao tiếp với anh ta càng ngày cũng ít, thỉnh thoảng nghe đến tên của anh ta cũng là từ trong miệng của mẹ tôi.

Bà nói Đường Phi hay đến thăm bà, bà còn nói Đường Phi luôn nhìn chằm chằm cửa phòng của tôi mà ngây ngẩn.

Mẹ tôi nói đứa bé Đường Phi này thật sự rất tốt, con xem cậu ta cái gì đều lo lắng cho con. Mà tôi biết tôi không xứng với Đường Phi, tôi đều không xứng với anh về tất cả mọi mặt, quan trọng hơn là trong lòng tôi đã có một người, đợi đến lúc tôi quên được người nọ thì đoán chừng tôi cũng không yêu được nữa


/94

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status