Ha ha. Tôi cười toét miệng, không kiểu cách nhưng đặc biệt miễn cưỡng, hoàn toàn chạy không khỏi ánh mắt của Dư Thiên, cho nên khi anh ta chất vấn thì tôi đoạt nói trước: Tôi khẳng định không thể để cho anh tìm được tôi.
Cũng được thôi. Dư Thiên từ trên giường bệnh đi xuống rót cho mình một ly nước, tiếp đó rót cho tôi một ly. Sau đó anh ta không nói gì nữa, mà đi đến cửa sổ trước mặt đưa lưng về phía tôi.
Qua một giờ, bác sĩ đến giúp Dư Thiên kiểm tra và sau đó nói anh ta có thể rời đi. Trong trọn cả quá trình cũng không có bất kỳ người nào tới thăm Dư Thiên cả, trong phòng bệnh có chút lạnh tanh. Tôi không biết giữa kiêu ngạo và cô độc hai người này gộp lại có phải tương đương với cao ngạo không nữa, thế nhưng Dư Thiên để cho tôi không hận nổi.
Lúc cùng nhau đi thang máy, cuối cùng thì tôi muốn tìm một đề tài hóa giải bầu không khí ngột ngạt, mà khi tôi rốt cuộc tìm từ để tạo thành một câu hoàn chỉnh thì lại thấy Dư Thiên đang nhìn tôi, trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt.
Nói thật, tôi rất ghét Dư Thiên cười như vậy, bộ dáng kia của anh ta bí ẩn giống như tùy thời cũng có thể nhìn thấu người khác.
Thẩm Lam, ngày đó lúc gặp mặt tôi cảm thấy được em thay đổi rất nhiều. Nhưng bây giờ xem ra, thật ra thì vẫn tốt.
Vậy sao. Tôi cúi đầu, đột nhiên rất muốn trốn tránh đề tài này, thậm chí chuẩn bị cười đùa hí hửng. Tôi không muốn đồng tình càng không hy vọng vui vẻ, cũng không có ý muốn nói xin lỗi.
Như vậy đi Thẩm Lam, bây giờ tôi cần một trợ lý, chiều nay ba giờ gặp ở quán cà phê khách sạn.
Cửa thang máy mở ra, Dư Thiên không hỏi tôi có đồng ý hay không đã đi ra ngoài, đợi đến lúc tôi lấy lại tinh thần đuổi theo ra thì đã sớm không thấy được bóng dáng của anh ta rồi.
Sau khi trở lại nhà trọ, tôi phân tích cẩn thận thật nhiều lần về câu nói của Dư Thiên, tôi vừa đúng cần một công việc, nhưng đối phương là Dư Thiên, có đi hay là không, tôi do dự thật lâu, một đêm gần như không ngủ ngon. Buổi chiều ngày hôm sau, tôi vẫn đến quán cà phê đúng giờ. Gọi điện thoại cho Dư Thiên mà không gọi được, tôi không thể làm gì khác hơn là đặc biệt đi một chuyến đi cám ơn ý tốt của anh ta.
Dĩ nhiên, vẫn là từ chối.
Mà tôi đợi trong quán coffee rất lâu nhưng không thấy anh ta xuất hiện. Đang lúc tôi chuẩn bị lúc rời đi, tôi thấy được Đồng Tiểu Táp đi tới.
Tôi ngẩn người một chút, ngẩng đầu lên lẫn nữa, anh chạy tới trước mặt của tôi.
Thẩm Lam?
Tôi thiếu chút nữa thì muốn chạy trốn, nhưng hai chân không chấp nhận đại não chỉ huy.
Hoá ra cô chính là Thẩm Lam, thật không nghĩ tới anh họ để cô đến làm trợ lý cho tôi. Lúc Đồng Tiểu Táp nói chuyện luôn nhìn tôi, không có chút nào khác thường: Đừng có ngây người như vậy, tôi bị muộn rồi, đi thôi.
À? Tôi không hiểu lời nói của Đồng Tiểu Táp.
Làm sao cô còn ngẩn người? Đồng Tiểu Táp buồn bực nhìn tôi, đã vươn tay ra lôi kéo cổ tay của tôi đi ra bên ngoài quán cà phê.
Chúng tôi cùng nhau vào thang máy, tôi thấy được anh ấn nút xuống, là tầng lầu phòng khách sạn ngày ấy, sau khi thang máy dừng lại anh đi nhanh ra ngoài, tôi vẫn còn ngẩn người ở bên trong, Đồng Tiểu Táp không có cách nào đành phải vòng trở về kéo tôi đi ra ngoài.
Tôi bị anh một đường kéo vào trong phòng. Lúc cửa bị đóng lại tôi mới tỉnh táo lại, mà Đồng Tiểu Táp lại thay áo trước mặt tôi.
Tại sao cô vẫn nhìn tôi? Đồng Tiểu Táp nhìn tôi một cái không giải thích được đặt câu hỏi: Anh họ không có nói cho cô biết nội dung công việc hay sao?
Tôi lắc đầu một cái, suy tư hoàn toàn theo không kịp tiết tấu của anh ta.
Sau khi Đồng Tiểu Táp thay quần áo xong than thở đi tới trước mặt của tôi: Dáng vẻ của cô xinh đẹp, sao không thể thông minh trước sau như một vậy. Làm phiền cô giúp tôi sắp xếp đồ vật trong phòng, 15 phút sau chúng ta lên đường ra sân
|
/94
|

