Yêu Em Đậm Sâu

Q.1 - Chương 61 - Chương 61

/94


Ừm, tôi sẽ suy nghĩ kĩ càng.

Ngắt cuộc gọi với Lâm Sa, tôi vùi mình vào trong chăn. Tôi bỗng nghĩ, vốn dĩ tình cảnh này có thể khiến tình cảm càng ngày càng sâu đậm, một tháng trước còn có thể không chút nghĩ ngợi gì mà cam kết, đến bây giờ lại bắt đầu do dự.

Tôi rơi vào một vòng luẩn quẩn tự mình tạo ra, Đồng Tiểu Táp vẫn không gọi điện đến, điện thoại di động từ một khối kim loại lạnh giá bị tôi giữ chặt thành ấm áp.

Sau đó, khối kim loại tựa như mang theo bốn chữ lớn, tự làm tự chịu.

Không biết qua bao nhiêu giờ, khi tôi cuối cùng mở mắt không nổi và chọn cách đi ngủ, thì tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập.

Tôi vuốt mặt phát hiện hóa ra trời đã sáng, sau đó khoác đại một bộ quần áo chạy ra phòng khách nghe điện thoại.

Thế là tôi nghe được tiếng con khỉ liều mạng gào lớn tiếng, Thẩm Lam, chị làm gì thế hả, sao di động lại tắt máy, sao lâu như vậy chị mới nhận điện thoại?

Chờ một chút. Tôi tiếp tục vuốt mặt, lần này là Lâm Cánh gọi đến, chút hy vọng trong lòng tôi tan biến thành mây khói.

Tôi về phòng cắm sạc điện thoại, sau đó nói vào điện thoại, Hết pin, tôi quên mất. Có chuyện gì không?

Có chuyện gì? Giọng của Lâm Cánh càng gấp gáp hơn, tôi đoán cậu ta giận tôi là vì chuyện cái điện thoại, Chị không nhớ hôm nay bọn em về sao? Không cần nói em cũng biết giờ này chị chưa ra khỏi cửa.

Tôi, thần trí của tôi tỉnh táo ngay lập tức, Các cậu đang ở đâu?

Sân bay. Lâm Cánh nhả ra hai chữ đó, kèm theo một tiếng thở dài.

Tôi quẳng điện thoại, xém chút nữa mặc quần áo ngủ lao ra khỏi cửa, may mà Lâm Cánh hét lớn trong điện thoại, Sân bay Nhân Xuyên.

Cảm ơn cậu Lâm Cánh.

Nói thế thì chỉ còn hơn hai tiếng đồng hồ, thế nhưng giao thông thành phố vào sáu giờ sáng thì kẹt xe vốn dĩ không thể chờ mong bất kì điều gì.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi nhà Ngải Lị rồi mất vài phút để bắt taxi, sau đó dùng một loạt câu khẩn cầu cùng câu mệnh lệnh nói, Xin anh đưa tôi đến sân bay, càng nhanh càng tốt.

Cả đoạn đường ấy, không được xem là thuận lợi, sương mù buổi sớm khiến chúng tôi giống như xuyên vào mê cung, tuy nhiên đường đi khá ngay thẳng, ngay khi xe vừa chạy đến trước sảnh lớn, bởi vì không nhìn thấy đường nên xe đâm vào bậc thềm. Cả xe chấn động một trận, sau đó quay nghiêng đến 45 độ.

Khi tôi đưa tiền cho lái xe, ông ta nói, Thủng lốp rồi.

Tôi chỉ lấy thêm vài tờ tiền đưa cho ông ta, không ngờ rằng lốp xe bị lủng rồi. Vừa mới thoát khỏi tình huống suýt chút nữa bị lật xe, tôi kéo tay áo nhìn đến một màu đen lớn trên cánh tay.

Sau khi vượt qua đoạn đường khó khăn hiểm trở, điều may mắn duy nhất là tôi không bị trễ giờ.

Tôi đứng ở chỗ cửa máy bay xuống, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng của nhóm Đồng Tiểu Táp, chỉ có điều là Đồng Tiểu Táp dọc đường đi đều cúi đầu, thế nhưng, ngay khi tôi quay đầu, bắt gặp Gary đã phát hiện ra mình, anh ta híp mắt lại, cho dù còn cách hơn cả trăm thước nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự căm ghét sâu sắc, anh ta quay sang nói gì đó với chàng trai mặc đồ thể thao bên cạnh sau đó lại nhìn tôi đầy trào phúng, rồi đi đến trước mặt Đồng Tiểu Táp, thẳng thừng chắn tầm nhìn của tôi.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi còn đang suy nghĩ phải chào đón anh thế nào.

Cô là Thẩm Lam?

Ừm. Tôi gật đầu, là chàng trai mặc đồ thể thao lúc nãy, những người khác đều đã đi lấy hành lý kí gửi, chỉ có một mình người này đi đến.

Mặc đồ kiểu này, tôi không thể nào liên tưởng anh ta có chút gì giống với các nhân viên bảo vệ.

Nhưng mà tôi không để ý rằng trên đời này còn có một kiểu nghề nghiệp khác, nghiêm túc mà nói, anh chàng mang đồ thể thao là đồng nghiệp của tôi, sau này tôi mới biết anh ta được mời đến để làm trợ lý cho cậu lạc bộ LTs, cho nên ngay khi anh ta kéo tôi vào một góc và nói tôi không cần phải đứng đợi như thế, trong đầu tôi vẫn còn mụ mị.

Sau khi bị anh ta túm kéo sang một bên, cửa đón khách càng lúc càng chật kín người, tuy lần này LTS không giành được quán quân, nhưng đạt được vị trí á quân cũng mang đến cho họ một phần fan.

LTS, thật sự biến thành minh tinh rồi. Ngoại trừ các fan mang quà theo thì còn có vài phóng viên, nhưng ngay khi họ bắt đầu đưa đủ loại máy móc để chụp ảnh, một góc vốn dĩ yên tĩnh liền trở nên càng lúc càng náo nhiệt, rất nhiều người không am hiểu gì về nhóm LTS cũng cho rằng có Đại minh tinh nào đó xuất hiện ở đây.

Hình ảnh trước mắt hệt như một vở kịch, giống hệt như trên ti vi, những điều này khiến anh chàng quản lý bên cạnh tôi cảm thấy bất ngờ.

Chờ một lát chúng ta ra ngoài gặp bọn họ, bây giờ mà quá đó thì phiền lắm. Anh ta nhắc nhở tôi.

Được. Tôi gật gật đầu, tiếp tục nán lại chờ đợi.

Đúng là khi LTS xuất hiện lần nữa, bên cạnh bọn họ tựa như có rất nhiều nhân viên làm công tác giữ trật tự sân bay, cho dù như thế, bọn họ vẫn bị đám đông bao vây chật kín.

Nhìn bên ngoài, hoàn toàn trái ngược so với một tháng trước, LTS bây giờ đã sáng bừng lên. Rất nhiều người đều vì chuyện nhóm của bọn họ đến Hàn Quốc mà lập thành một nhóm hâm mộ.

Trong khi bị tầng tầng lớp lớp bao




/94

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status