Tôi và Ngải Lị ôm lấy nhau mà an ủi.
Nhưng nói đúng hơn, Ngải Lị không có gì cần tôi an ủi, nếu như không phải là nói có lý, đây chẳng qua chỉ là một chút hối hận.
Ngải Lị nói, cô ấy hối hận vì không sớm kéo Lộ Phi khỏi tôi sớm hơn, cậu ta chính là một con sói, hay là một con sói đáng khinh.
Tôi lắc đầu, mặc dù tôi muốn nói thiếu chút nữa đã để cho Ngải Lị trút một bạt tai lên mặt tôi, tôi định nói nhưng lại thôi.
Lộ Phi không phải vậy đâu, thật ra cậu ta rất hiền lành, còn có chút hèn yếu. Từ nhỏ cậu ta đã bị mẹ quản, bị tôi khinh thường. Tôi đã sớm nghĩ đến chuyện mẹ cậu ta không cho phép bọn mình bên nhau, mình chắc chắn đã đầu hàng trước cậu ta, thế nhưng mình không ngờ rằng đến cuối cùng lại là Trương Mật. Đổi lại là mình, nếu có một người con trai tự sát vì mình, hẳn là mình cũng không thể yên lòng thoải mái chung sống với ai đó được. Nhưng mà Ngải Lị à, cậu biết gì không? Điều khiến mình đau khổ nhất là, hai người họ cứ thế mà hạnh phúc quá nhanh, mình thừa nhận rằng mình nhỏ mỏn, mình ghen tị, ngày ấy nhìn thấy Lộ Phi đứng dưới nhà cậu ta và ôm Trương Mật, mình chỉ hận không thể chạy đến tách hai người họ ra. Cho dù mình đã không còn yêu cậu ta nhưng lại muốn cùng sống chết với hai người đó.
Còn bây giờ thì sao? Mình cho rằng mình đã giẫm lên chuyện của bọn họ chà đạp dưới chân thì Trương Mật lại mang thai con của Lộ Phi. Lộ Phi làm bố, đứa con trai từ nhỏ lớn lên cùng mình, cậu ta còn nhỏ hơn mình một tuổi đấy, bây giờ phải làm bố. Sau này cậu ta nhất định sẽ rất rất yêu đứa con của cậu ta, nhiều hơn cả yêu mình.
Mình vẫn luôn có suy nghĩ ích kỉ, mình không yêu Lộ Phi, có thể chỉ là cậu ta yêu mình. Cho nên khi nghĩ đến cảnh cậu ta yêu đứa con của cậu ta với Trương Mật, thậm chí một ngày nào đó còn thật lòng yêu Trương Mật. Mình cảm thấy quá kinh khủng, kinh khủng hơn chính là mình, vốn dĩ mình chính là người tự ti lại hay đố kị, trên người mình còn di truyền của bố mình, mình mới là vết nhơ xấu xí nhất không đáng để yêu.
Ngải Lị ấn vai tôi, khiến tôi quay đầu, cô ấy nhìn tôi nói, Thẩm Lam, cậu không sai, đố kị vốn dĩ là bản tính trời sinh của người phụ nữ. Thật ra thì mình cũng từng ghen tị với cậu, cho dù cậu có làm bao nhiêu điều tồi tệ thì Lộ Phi vẫn cứ theo sau cậu thu dọn mọi chuyện.
Nhưng nói đúng hơn, Ngải Lị không có gì cần tôi an ủi, nếu như không phải là nói có lý, đây chẳng qua chỉ là một chút hối hận.
Ngải Lị nói, cô ấy hối hận vì không sớm kéo Lộ Phi khỏi tôi sớm hơn, cậu ta chính là một con sói, hay là một con sói đáng khinh.
Tôi lắc đầu, mặc dù tôi muốn nói thiếu chút nữa đã để cho Ngải Lị trút một bạt tai lên mặt tôi, tôi định nói nhưng lại thôi.
Lộ Phi không phải vậy đâu, thật ra cậu ta rất hiền lành, còn có chút hèn yếu. Từ nhỏ cậu ta đã bị mẹ quản, bị tôi khinh thường. Tôi đã sớm nghĩ đến chuyện mẹ cậu ta không cho phép bọn mình bên nhau, mình chắc chắn đã đầu hàng trước cậu ta, thế nhưng mình không ngờ rằng đến cuối cùng lại là Trương Mật. Đổi lại là mình, nếu có một người con trai tự sát vì mình, hẳn là mình cũng không thể yên lòng thoải mái chung sống với ai đó được. Nhưng mà Ngải Lị à, cậu biết gì không? Điều khiến mình đau khổ nhất là, hai người họ cứ thế mà hạnh phúc quá nhanh, mình thừa nhận rằng mình nhỏ mỏn, mình ghen tị, ngày ấy nhìn thấy Lộ Phi đứng dưới nhà cậu ta và ôm Trương Mật, mình chỉ hận không thể chạy đến tách hai người họ ra. Cho dù mình đã không còn yêu cậu ta nhưng lại muốn cùng sống chết với hai người đó.
Còn bây giờ thì sao? Mình cho rằng mình đã giẫm lên chuyện của bọn họ chà đạp dưới chân thì Trương Mật lại mang thai con của Lộ Phi. Lộ Phi làm bố, đứa con trai từ nhỏ lớn lên cùng mình, cậu ta còn nhỏ hơn mình một tuổi đấy, bây giờ phải làm bố. Sau này cậu ta nhất định sẽ rất rất yêu đứa con của cậu ta, nhiều hơn cả yêu mình.
Mình vẫn luôn có suy nghĩ ích kỉ, mình không yêu Lộ Phi, có thể chỉ là cậu ta yêu mình. Cho nên khi nghĩ đến cảnh cậu ta yêu đứa con của cậu ta với Trương Mật, thậm chí một ngày nào đó còn thật lòng yêu Trương Mật. Mình cảm thấy quá kinh khủng, kinh khủng hơn chính là mình, vốn dĩ mình chính là người tự ti lại hay đố kị, trên người mình còn di truyền của bố mình, mình mới là vết nhơ xấu xí nhất không đáng để yêu.
Ngải Lị ấn vai tôi, khiến tôi quay đầu, cô ấy nhìn tôi nói, Thẩm Lam, cậu không sai, đố kị vốn dĩ là bản tính trời sinh của người phụ nữ. Thật ra thì mình cũng từng ghen tị với cậu, cho dù cậu có làm bao nhiêu điều tồi tệ thì Lộ Phi vẫn cứ theo sau cậu thu dọn mọi chuyện.
|
/94
|

