Yêu Em Đậm Sâu

Q.1 - Chương 55 - Chương 55

/94


Bên trong xe trở nên yên tĩnh lạ thường, chúng tôi ngầm hiểu điều gì đang xảy ra nên không nói gì.

Khi tôi đứng ở trước cửa nhà, tôi phải cố gắng rất lâu để giữ bàn tay mình thôi run rẩy, Dư Thiên nhíu mày, dễ dàng lấy chùm chìa khóa trên tay tôi rồi mở cánh cửa lớn ra.

Vào thôi. Giọng nói trầm ổn của anh ta cứ như đang mời tôi vào nhà anh ta vậy.

Tôi gật đầu tỏ lòng biết ơn, sau đó nhanh chân đi vào phòng mẹ tôi. Đối với người thân trong nhà tôi không có thói quen gõ cửa phòng, đúng là --

Anh làm gì thế? Tôi quay đầu nhìn Dư Thiên vì anh ta đột nhiên dùng sức kéo cánh tay tôi lại.

Bác ấy chắc đã ngủ rồi, lúc này mà quấy rầy thì không ổn lắm đâu. Anh ta trả lời nhàn nhạt.

Có lẽ do Dư Thiên nói quá có lý, hoặc là vì tôi quá lo lắng, thế nên mới không xem xét thời gian, bây giờ mà đột ngột xông vào ngược lại chỉ khiến mẹ tôi sinh nghi.

Tôi và Dư Thiên đồng thời xiay người cùng lúc với nhau, nhìn về Lộ Phi đang đứng ở cửa, dưới ánh đèn mặt cậu ta càng thêm phần trắng nhợt và mệt mỏi.

Anh về thăm nhà một lát, nói không chừng --

Nói không chừng nguyên nhân Trương Mật chưa đến nhà tôi là vì đến nhà Lộ Phi trước, cũng có khả năng cô ta trở về nhà cô ta trước.

Tôi không nói thêm cái gì nữa, không có lời dối trá níu giữ lại hay lời cảm ơn, chỉ là cái thở dài ấy đã từng được tôi định nghĩa là khí chất của chàng thiên sứ trẻ cũng như là sự chăm sóc của một chàng trai, bây giờ cậu ta lại có vẻ yếu ớt.

Trong khoảng thời gian lỡ dở chúng tôi đã bỏ qua ấy, cậu ta nhất định không khá hơn tôi bao nhiêu, cái cảm giác đau thương trong lòng vẫn không có cách nào bỏ qua được.

Ngủ không được thì đưa tôi ra ngoài đi dạo, đây là lần đầu tiên tôi đến nơi này. Dư Thiên đột nhiên mở miệng nói sau lưng tôi.

Vậy cũng được. Nếu Trương Mật không đến thì sau này chắc cô ấy không có khả năng đến nữa.

Khi bước qua cửa tôi bỗng nhớ điện thoại mình vừa để xuống bàn trà, thế là quay người lại lấy, tôi nhìn thấy Dư Thiên đang chăm chăm vào tủ giầy.

Sao thế? Tôi nghi ngờ hỏi.

Không có gì. Dư Thiên trả lời rất nhanh, nhân tiện đi đến bên cạnh lấy điện thoại rồi kéo tôi đi thẳng ra khỏi cửa, anh ta khóa chặt cửa rồi trả chìa khóa lại cho tôi.

Tôi và Dư Thiên đi trên con đường trống trãi, chỉ có ánh đèn đường cô dơn làm bạn, lưng của anh ta rất thẳng, tôi nghĩ anh ta mà mặc thêm cái áo khoác màu đen nữa thì giống hệt một FBI. Lúc này một cơn gió thổi qua, tôi hắt hơi một cái. Dư Thiên quay lại cởi áo khoác choàng lên người tôi.

Động tác ấy của anh ta, khiến tôi cảm thấy rất buồn khổ.

Từ năm mười lăm tuổi, mỗi một mùa hè hay mùa đông, Lộ Phi đã cùng tôi đi qua khắp các con phố lớn nhỏ ở thành phố này, cậu ta thích lấy áo động phục hoặc là áo bành tô trùm lên người tôi, khi ấy tôi kinh ngạc phát hiện cậu ta không mang theo mùi mồ hôi dơ bẩn như mấy cậu nam sinh khác thường có sau khi chơi đá bóng.

Tôi nở nụ cười tiêu điều lạnh lùng, cảm giác cảnh còn người mất chầm chậm đến.

Đi thôi? Dư Thiên nhắc nhở. Tôi bước nhanh vài bước sóng vai cùng anh ta.

Trời sáng rất nhanh, chúng tôi ngồi cạnh bờ sông, gần như là cùng lúc, di động của tôi vang lên. Chỉ có thể là Đồng Tiểu Táp.

Hửm? Tôi ngạc nhiên vì sớm như vậy mà anh đã gọi rồi.

Đương nhiên, Đồng Tiểu Táp cũng cực kì kinh ngạc vì không ngờ tôi lại nhận máy nhanh đến vậy.

Anh không ngủ được, cứ nhìn dãy số của em mà ngẩn người, không cẩn thận liền bấm vào, anh nghĩ em không nhận ấy chứ.

Tôi quay đầu nhìn thoáng qua Dư




/94

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status