Lý Tường Hân nhìn thấy hắn đang đọc sách ngoài vườn liền vui mừng chạy ra.
Hey, tiểu Khâm
Hắn ngước lên nhìn cô mà cười, mỗi khi có nhiều tâm sự nhìn thấy cô hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Hôm nay rãnh không? Anh dắt em đi chơi
Mắt cô sáng lên
Có phải là hẹn hò không?
Ừm
Cô ấy có vẻ vui
_____________________
Ngày tháng vui vẻ cứ thế trôi qua cho đến một ngày.
Trong một quán bar, một cô gái mặc một chiếc váy xẻ tà làm lộ cả đôi chân thon thả, mịn màng.
Khâm...anh đến đây với em được không?
Dạ Khâm nhíu mày rồi nói
Anh yêu cô ấy, em đừng cố chấp thế
Một lần thôi, đến gặp em một lần thôi, em sẽ buông, vả lại ở đây nhiều người nhìn em đáng sợ lắm
Hắn không còn cách nào khác liền lái xe đi lại gặp cô dưới lầu.
Anh đi đâu giờ này vậy? Nguy hiểm lắm
Ừm, anh đi có việc ở công ty sẽ về liền, ngoan
Lái xe cẩn thận nhé
Dạ Khâm gật đầu lái đi, hắn có một sự cảm gì đó...
______________________
Anh...em đây
Nhìn thấy Âu Dương Lưu Ly hắn nhíu mày. Cô gái này thực quá giống Lưu Hy, làm hắn cảm thấy có lỗi.
Để anh đưa em về
Không! Anh uống với em một ly này đi,được không?
Âu Dương Lưu Ly õng ẹo nói, anh là của em!!!
Ực
Được rồi, về thôi
Hắn chuẩn bị dẫn cô đi lại đầu choáng váng ngã gục xuống.
Em đã nói, đồ của em..không ai được cướp!! Lưu Hy đã chết bây giờ lại xuất hiện một Tường Hân! Nhưng bọn họ đều bại trong tay em hahaha
____________________
Âu Dương Lưu Ly đặt hắn xuống giường cẩn thận cởi bỏ từng thứ trên người hắn.
Cô vuốt về lòng ngực hắn tự mỉm cười.
Dựng một giá đựng máy chụp ảnh, cô cởi hết đồ trên người mình nằm lên giường ôm hắn giống như hai người đang ngủ với nhau vậy.
Được tấm ảnh mong muốn, cô ta lấy dao cứa một chút vào đầu nhóm tay cái nhỏ một giọt máu trên chiếc gà giường màu trắng.
Nhếch môi tự nhẩm
Chỉ là em quá yêu anh thôi, Dạ Khâm...
Sau đó cô leo lên giường thiếp đi....
Hey, tiểu Khâm
Hắn ngước lên nhìn cô mà cười, mỗi khi có nhiều tâm sự nhìn thấy cô hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Hôm nay rãnh không? Anh dắt em đi chơi
Mắt cô sáng lên
Có phải là hẹn hò không?
Ừm
Cô ấy có vẻ vui
_____________________
Ngày tháng vui vẻ cứ thế trôi qua cho đến một ngày.
Trong một quán bar, một cô gái mặc một chiếc váy xẻ tà làm lộ cả đôi chân thon thả, mịn màng.
Khâm...anh đến đây với em được không?
Dạ Khâm nhíu mày rồi nói
Anh yêu cô ấy, em đừng cố chấp thế
Một lần thôi, đến gặp em một lần thôi, em sẽ buông, vả lại ở đây nhiều người nhìn em đáng sợ lắm
Hắn không còn cách nào khác liền lái xe đi lại gặp cô dưới lầu.
Anh đi đâu giờ này vậy? Nguy hiểm lắm
Ừm, anh đi có việc ở công ty sẽ về liền, ngoan
Lái xe cẩn thận nhé
Dạ Khâm gật đầu lái đi, hắn có một sự cảm gì đó...
______________________
Anh...em đây
Nhìn thấy Âu Dương Lưu Ly hắn nhíu mày. Cô gái này thực quá giống Lưu Hy, làm hắn cảm thấy có lỗi.
Để anh đưa em về
Không! Anh uống với em một ly này đi,được không?
Âu Dương Lưu Ly õng ẹo nói, anh là của em!!!
Ực
Được rồi, về thôi
Hắn chuẩn bị dẫn cô đi lại đầu choáng váng ngã gục xuống.
Em đã nói, đồ của em..không ai được cướp!! Lưu Hy đã chết bây giờ lại xuất hiện một Tường Hân! Nhưng bọn họ đều bại trong tay em hahaha
____________________
Âu Dương Lưu Ly đặt hắn xuống giường cẩn thận cởi bỏ từng thứ trên người hắn.
Cô vuốt về lòng ngực hắn tự mỉm cười.
Dựng một giá đựng máy chụp ảnh, cô cởi hết đồ trên người mình nằm lên giường ôm hắn giống như hai người đang ngủ với nhau vậy.
Được tấm ảnh mong muốn, cô ta lấy dao cứa một chút vào đầu nhóm tay cái nhỏ một giọt máu trên chiếc gà giường màu trắng.
Nhếch môi tự nhẩm
Chỉ là em quá yêu anh thôi, Dạ Khâm...
Sau đó cô leo lên giường thiếp đi....
|
/17
|

