Xuyên Thành Ái Nữ Bị Ghét, Ta Lại Được Sủng Tột Đỉnh

Chương 2

/599



Mà Giang Trĩ Ngư hiện giờ đã cầm nó khá lâu rồi...

 Tiêu Tư Viễn nhìn nàng, ánh mắt chẳng khác nào người chết.

 Dù sao Giang Trĩ Ngư khó thoát khỏi cái chết, chém hay không chém đầu đối với Tiêu Tư Viễn mà nói cũng chẳng sao cả, còn có thể ghi điểm với Giang Tố Lan.

 Nghĩ vậy, Tiêu Tư Viễn nở nụ cười  "Thế thì tốt quá, xét trên tình cảm với Tố Lan, lần này bổn điện hạ sẽ không truy cứu nữa, Tam tiểu thư mau trả lại ngọc bội cho tỷ tỷ của mình đi."

 Nói những lời này, giọng điệu của hắn đầy vẻ ác ý.

 Giang Tố Lan hoàn toàn không hay biết, chỉ nghĩ hắn còn nể tình xưa, trong mắt còn ánh lên chút chờ mong nhìn Giang Trĩ Ngư.

  Tỷ tỷ thân yêu của muội ơi  Viên ngọc bội này đã bôi kịch độc đấy, chàng phu quân mà Tỷ tỷ hằng mong nhớ, trong lòng chỉ muốn lấy mạng tỷ thôi  

 Giang Tố Lan như bị sét đánh.

 Cái gì? Muội ấy vừa nói gì cơ?

 Trong lòng Giang Trĩ Ngư cũng chẳng nhường ai, khổ vẫn là mạng nàng khổ, khó khăn lắm mới thoát khỏi thế giới hậu tận thế, lại xuyên thành một tiểu pháo hôi, giờ đây sống sót rồi, sau này còn cả nhà đang chờ nàng chăm lo.

 Lòng đắng hơn cả hoàng liên.

 Nàng đưa viên ngọc bội ra, lại thấy Giang Tố Lan lộ vẻ mặt như thấy ma, lùi lại mấy bước.

 Giang Trĩ Ngư  ???

 Lúc hắn đưa cho Tỷ tỷ không phải rất mong chờ sao, sao đến lượt muội đưa tỷ lại thế này?

 Song tiêu chăng? 

 Sợ Tiêu Tư Viễn sinh nghi, Giang Trĩ Ngư tiến lên vài bước, "bộp" một cái đặt viên ngọc bội vào lòng bàn tay Tỷ tỷ.

 Nước mắt Giang Tố Lan lập tức trào ra.

 Biết rõ viên ngọc này có độc, muội muội vẫn không chút do dự trao cho mình sao?

Không đúng, nếu ngọc bội này có độc thì sao muội ấy dám cầm chứ?

 Giang Trĩ Ngư cũng thắc mắc không hiểu sao Tỷ tỷ lại khóc.

  Tỷ tỷ không khỏe à? Không thể nào, độc tố muội đã hút sạch rồi mà. 

  Chẳng lẽ do não tương tư, Tỷ tỷ nghĩ viên ngọc này chỉ có Tiêu Tư Viễn mới được tặng thôi à? Còn muội đưa là là tỷ nghĩ muội xem thường tình yêu giữa hai người sao?  

 Giang Tố Lan  "..."

 Mình ngưỡng mộ Ngũ hoàng tử không sai, nhưng cũng không đến mức ấy...

 Nhưng có vẻ muội muội đã biết rất nhiều chuyện.

 Giang Tố Lan nhớ lại cảnh Giang Trĩ Ngư chạy tới đánh rơi viên ngọc lúc nãy, trong lòng chợt tỉnh ngộ, chắc chắn là muội ấy nghe được tin tức, chứng kiến cảnh tượng đó, nhưng không kịp nói cho mình, nên mới ra tay như vậy.

 Còn mình, không chỉ trong lòng trách muội ấy không hiểu chuyện, còn nghi ngờ muội muội muốn hại mình...

 Giang Tố Lan lập tức vô cùng áy náy.

 Tiêu Tư Viễn thấy ngọc bội đã về tay Giang Tố Lan, trong lòng mừng thầm, trên mặt vẫn giả vờ liếc mắt đưa tình.

 "Ngọc quý dưỡng người, viên ngọc này rất hợp với nàng, thân thể nàng chắc chắn cũng sẽ dần khỏe lại."

  Mới mẻ ghê, kiếp này đầu thai, thân thể chắc phải bổng lắm  

 Trĩ ngư cười thầm.

 Nàng cúi chào, nụ cười có phần xa cách  "Đa tạ sự quan tâm của điện hạ."

 Tiêu Tư Viễn không nghi ngờ gì, tiếp tục nói  "Đợi cuộc săn kết thúc, ta sẽ đi cầu phụ hoàng ban hôn, ta muốn cưới hỏi long trọng, hứa với nàng mười dặm hồng trang, sau này, nàng sẽ là chính phi của ta, là người mà nữ tử trong thiên hạ đều ngưỡng mộ."

 Giang Trĩ Ngư đứng bên cạnh nghe mà da đầu tê dại.

  Mặt dày ghê, lấy ngươi thì thành người nữ tử trong thiên hạ ngưỡng mộ nhất á? Xạo ke, tin thế nào được   Với lại, nếu không có ta, tỷ tỷ tối nay đi một mạch là hương tiêu ngọc vẫn rồi, còn cầu hôn cái gì, hứ  

  Tỷ tỷ cái bánh này nó to nó tròn, ai ăn người đó ngốc  

 Vốn dĩ tâm trạng sợ hãi bệnh thương hàn đều bị muội muội làm cho tan biến.




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status