Từ Lập Trạch chăm chú nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như một hồ nước tĩnh lặng, không gợn sóng.
"Di chúc của ông nội tôi viết rất rõ, nếu ly hôn trong vòng mười năm, tất cả cổ phần hiện tại của tôi sẽ bị hủy bỏ."
Tô Dương nhẹ cắn môi, thì thầm, "Vậy thì đây là một hợp tác lâu dài rồi."
Lần này, Từ Lập Trạch nghe rõ những gì cô nói.
"Đúng vậy, là một hợp tác lâu dài." Anh khẽ nhếch môi cười, cảm thấy rằng cô con gái lớn của Tô Tuyền Thịnh có vẻ đáng tin cậy hơn cô em gái ồn ào và kiêu ngạo kia nhiềụ
"Vậy thì... chúc hợp tác thành công, anh Từ."
Tô Dương cẩn thận đưa tay phải ra, móng tay được cắt tỉa rất gọn gàng, hình dáng tròn trịa, đầu ngón tay có một màu hồng tự nhiên.
Từ Lập Trạch không trả lời nhưng cũng đưa tay ra, bắt nhẹ tay cô.
Điều khiến anh bất ngờ là, lòng bàn tay của Tô Dương tưởng như mềm mại yếu ớt nhưng lại có vài vết chai mỏng.
Cảm giác thô ráp ấy khiến Từ Lập Trạch nhận ra rằng người phụ nữ nhỏ bé mà anh đã tự mình đưa lên xe này có lẽ không phải là một tiểu thư được nuông chiều trong nhung lụa.
Trong lòng anh đột nhiên dấy lên một nỗi lo lắng, liệu người phụ nữ này một người chưa từng trải qua những áp lực của giới thượng lưu, có đủ sức để gánh vác trọng trách trở thành phu nhân nhà họ Từ không?
Khi Tô Dương vội vàng đến phòng ICU, Hạ Quyên vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, nhưng các chỉ số của bà đã bắt đầu ổn định lại.
Trưởng y tá đã ở lại cùng với cô trong phòng chăm sóc đặc biệt vài phút, nhưng vì Hạ Quyên đã ngủ nên Tô Dương nhanh chóng bước ra ngoài.
Suốt thời gian nằm viện, tình trạng của Hạ Quyên thực ra luôn ổn định, chưa bao giờ xảy ra tình huống khẩn cấp như hôm nay.
Lần đầu tiên Tô Dương cảm thấy mạng sống của mẹ cô thật sự cần phải dùng tiền để "mua" thêm thời gian từ tay tử thần.
Trưởng y tá đi cùng cô đến tận thang máy rồi không kìm được mà nói thêm "Tô Dương này, chị biết em còn trẻ, một mình gánh vác như vậy không dễ dàng gì, chúng tôi đều hiểụ Nhưng mấy hôm nữa là cuối tháng rồi, bệnh viện cũng có quy định, phía tài chính..."
"Em hiểu mà, trưởng y tá. Em đã vay được tiền rồi, chị yên tâm, trong mấy ngày tới em sẽ đi đóng viện phí."
Tô Dương hiểu rằng trưởng y tá nhắc đi nhắc lại như vậy là vì quan tâm, dù gì bệnh viện cũng không phải là tổ chức từ thiện, chữa bệnh cần tiền, đó là lẽ dĩ nhiên.
Lại một lần nữa bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, ngoài trời mưa lớn đã tạnh.
Chiếc điện thoại trong túi áo lại một lần nữa rung lên điên cuồng. Tô Dương lấy điện thoại ra xem, hàng chục cuộc gọi nhỡ đầy ác ý của Tô Thiến đã làm hao không ít pin của điện thoại cô.
Lo sợ điện thoại sẽ hết pin trước khi cô phỏng vấn xong, Tô Dương do dự vài giây rồi quyết định nghe cuộc gọi từ Tô Thiến.
Giọng nói bén nhọn, chói tai vang lên từ đầu dây bên kia, Tô Thiến mở miệng là tuôn ra những lời thô tục và vô giáo dục như thường lệ.
"Tô Dương, tôi khuyên chị tốt nhất nên biết điều một chút, trước khi làm gì hãy suy nghĩ kỹ về thân phận không đáng gì của mẹ chị và cả năng lực của chính chị. Đừng có mà cố chấp, đó chính là số mệnh của mẹ con chị "
|
/853
|

