Tô Dương không muốn để lại bất kỳ hối tiếc nào trong những năm tháng cuối cùng của mẹ.
Thấy cô lộ vẻ khó xử, Phùng Tri Dự đột nhiên nở một nụ cười dịu dàng như làn gió xuân, rồi vỗ vai cô, nói “Là lỗi của thầy, chuyện này thực sự khó quyết định. Thực ra, không cần vội vã thi vào cao học ngay, nếu không kịp thi vào trường, sau này có thể thi tự do cũng được mà. Với năng lực chuyên môn của em, chỉ cần muốn học, chắc chắn sẽ không gặp vấn đề gì.”
“Cảm ơn thầy Phùng ” Tô Dương cảm kích nhìn Phùng Tri Dự.
Hai người vừa nói vừa đi, vừa bước ra khỏi hành lang thì gặp một nhân viên phục vụ mang một tô canh đậu phụ nóng hổi đang bốc khói đi tới.
Phùng Tri Dự theo phản xạ kéo Tô Dương lại, cả hai người lập tức đứng sát vào nhau để nhường đường cho người phục vụ.
“Em không sao chứ?” Đợi khi người phục vụ đi qua, Phùng Tri Dự buông tay và hỏi.
Tô Dương đứng thẳng dậy, lắc đầụ
“Được rồi, thầy đi thanh toán đây, em không cần theo, quay lại phòng đi.” Phùng Tri Dự vẫy tay với Tô Dương rồi quay người đi về phía quầy thu ngân.
Tối hôm đó, khi Tô Dương chia tay Phùng Tri Dự và mọi người ở cổng ga tàu điện ngầm, cô mới phát hiện Từ Lập Trạch đã gửi cho cô một tin nhắn cách đó một giờ, báo rằng anh đã đến thành phố B.
Tô Dương lập tức trả lời tin nhắn, nói rằng cô đang ở ngoài ăn tối với thầy cô và bạn học nên không nhìn thấy tin nhắn.
Ngay sau khi tin nhắn được gửi đi, Từ Lập Trạch gọi điện cho cô.
“Cô đã về đến nhà chưa?” Giọng nói của Từ Lập Trạch qua điện thoại rõ ràng, cùng với tiếng va chạm của cốc chén vang lên.
“Chưa, tôi đang đợi tàu điện ngầm.” Tô Dương tò mò hỏi, “Anh cũng đang tiếp khách à?”
“Ừ, vẫn còn một buổi tiệc chưa xong.” Giọng Từ Lập Trạch nhàn nhạt, không lộ rõ cảm xúc.
Tô Dương không biết tại sao Từ Lập Trạch lại gọi cuộc điện thoại này, một lúc sau cũng không biết nên nói gì.
Bỗng nhiên, cô nghe Từ Lập Trạch khẽ cười, “Tô Dương, tôi phát hiện ra cô không muốn nhận điện thoại và không trả lời tin nhắn của anh nhỉ.”
Tô Dương sững người, nhận ra Từ Lập Trạch hiểu lầm, vội vàng giải thích, “Không phải đâu, điện thoại của tôi… dùng lâu rồi nên pin sụt nhanh lắm nên khi ở ngoài tôi ít khi xem điện thoại, hôm nay lúc ăn tối tôi để điện thoại…”
“Trở về tôi sẽ đổi cho cô điện thoại mới.” Không đợi Tô Dương giải thích xong, Từ Lập Trạch đã cắt lời cô.
Tô Dương suýt bị sặc, “Không… không phải, tôi không có ý đó, ý tôi muốn nói là lần sau tôi sẽ chú ý hơn, nhất định…”
“Khi về nhớ chú ý an toàn, từ cổng khu đến nhà còn một đoạn đường khá dài, nếu không muốn đi bộ, cô có thể nhờ bảo vệ. Họ có xe điện chuyên dụng đưa cô thẳng đến cửa biệt thự.”
Từ Lập Trạch nói xong cũng không đợi Tô Dương phản ứng, lập tức ngắt máy.
Tô Dương nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt, đứng ngẩn ngơ vài giây rồi mới nhận ra tai mình đang hơi nóng lên…
Từ Lập Trạch trở về từ thành phố B vào trưa thứ Ba.
Dự án mới vừa ký kết đã tiến triển rất thuận lợi, sau khi trở về, Từ Lập Trạch đã cho cả đội nghỉ nửa ngày, sau đó trực tiếp bảo Triệu Duệ lái xe về khu biệt thự Ngô Đồng Số 1.
Khi trở về biệt thự, dì giúp việc đang dọn dẹp nhà bếp, thấy Từ Lập Trạch trở về, bà rất ngạc nhiên.
"Từ thiếụ.. Cậu đã ăn trưa chưa?"
|
/853
|

