Đây là lần đầu tiên Hạ Đình Vãn ngồi xe máy, đương nhiên ban đầu y rất thấp thỏm. Y ngồi phía sau Kỷ Triển luống cuống không biết đặt tay ở đâu, cuối cùng Kỷ Triển phải quay đầu lại nói với y: “Anh ôm eo tôi ấy.”
Hạ Đình Vãn nghe lời đặt tay lên eo Kỷ Triển. Cách một lớp vải T shirt mỏng, y gần như có thể cảm nhận được lớp cơ có lực nơi eo của cậu.
“Chậm một chút đấy nhé…” Hạ Đình Vãn nhịn không được mà lặp lại lần nữa.
“Yên tâm.” Kỷ Triển quay lại nở một nụ cười với y, sau đó vặn ga dẫm số bắt đầu chạy, nom rất đẹp trai.
Xe máy “Brừm brừm” nổ ầm ầm, sau đó vọt đi. Làn gió đêm mang hơi ẩm nhiệt đới dịu dàng từ phía trước ùa vào ngực.
Mùi nước dừa Thái Lan thơm ngọt ngập tràn trong gió, một quán nhỏ bên đường lại đang bật một bài hát cũ từ nhiều năm trước của Châu Kiệt Luân.
Y nhắm hai mắt lại, thân thể tự do nhẹ nhàng như đang bay, đấy là thứ cảm giác chưa từng được trải qua, vừa xa lạ, lại có hơi hoài niệm.
Những đêm hè oi ả nhiều năm trước, Hình Nhạc và y cùng nhau rời khỏi sân bóng về nhà, hắn cũng đã đạp xe chở y như vậy.
Xe đạp xuyên qua đường phố mờ tối, gió thốc lên mặt. Chiếc áo sơ mi của Hình Nhạc đã ướt đẫm sau lưng vì nóng bức.
Hạ Đình Vãn vẫn nhớ rất rõ, trong tay y luôn cầm một chai coca lạnh lúc nãy mua ở máy bán hàng tự động. Vừa đến giao lộ, Hình Nhạc sẽ dừng lại rồi nghiêng đầu sang, y sẽ giơ coca đến: “Nhạc Nhạc, uống một ngụm nè…”
Hình Nhạc ghé lại gần chờ y đưa coca đến tận miệng để uống, sau đó lại quay người tiếp tục đạp xe. Cậu thiếu niên ấy cười rộ lên, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa những vì sao đêm hè.
Tuổi thanh xuân rung động mờ mịt, tựa như đến sườn dốc rồi buông tay lái để xe tùy ý chạy về phía trước.
Năm ấy họ vừa mười sáu mười bảy tuổi, hoàn toàn không để ý dến thời gian, vẫn luôn cảm thấy rất tự tin.
Hạ Đình Vãn không nhịn được mà nở một nụ cười xót xa.
Thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời của con người có phải chỉ tồn tại trong quá khứ không.
….
Căn biệt thự tổ chương trình “Trên đường” thuê đẹp nhất về đêm. Dưới đáy hồ bơi lấp lánh ánh sáng, bóng dừa phản chiếu dưới nước cũng dập dềnh vì gợn sóng lăn tăn.
Hạ Đình Vãn tắm rửa xong bước ra ngoài dùng khăn tắm lau tóc thì nhìn thấy Kỷ Triển đang ở một mình trên sân thượng.
Sân thượng ngoài phòng ngủ của hai người nối liền với bể bơi. Kỷ Triển đang ngồi trên mép bể, hai chân buông thõng dưới nước, ôm đàn ghi ta vừa đàn vừa hát.
Hạ Đình Vãn bước tới đẩy cửa ra sân, lúc nghe được tiếng ca của Kỷ Triển, y không khỏi ngẩn ngơ.
“Muốn trở về quá khứ
Để tiếp tục viết tiếp câu chuyện của chúng ta
Ít nhất cũng không để em rời xa tôi nữa.”
Là “Trở về quá khứ” của Châu Kiệt Luân.
*Link nghe:
Hạ Đình Vãn nghe lời đặt tay lên eo Kỷ Triển. Cách một lớp vải T shirt mỏng, y gần như có thể cảm nhận được lớp cơ có lực nơi eo của cậu.
“Chậm một chút đấy nhé…” Hạ Đình Vãn nhịn không được mà lặp lại lần nữa.
“Yên tâm.” Kỷ Triển quay lại nở một nụ cười với y, sau đó vặn ga dẫm số bắt đầu chạy, nom rất đẹp trai.
Xe máy “Brừm brừm” nổ ầm ầm, sau đó vọt đi. Làn gió đêm mang hơi ẩm nhiệt đới dịu dàng từ phía trước ùa vào ngực.
Mùi nước dừa Thái Lan thơm ngọt ngập tràn trong gió, một quán nhỏ bên đường lại đang bật một bài hát cũ từ nhiều năm trước của Châu Kiệt Luân.
Y nhắm hai mắt lại, thân thể tự do nhẹ nhàng như đang bay, đấy là thứ cảm giác chưa từng được trải qua, vừa xa lạ, lại có hơi hoài niệm.
Những đêm hè oi ả nhiều năm trước, Hình Nhạc và y cùng nhau rời khỏi sân bóng về nhà, hắn cũng đã đạp xe chở y như vậy.
Xe đạp xuyên qua đường phố mờ tối, gió thốc lên mặt. Chiếc áo sơ mi của Hình Nhạc đã ướt đẫm sau lưng vì nóng bức.
Hạ Đình Vãn vẫn nhớ rất rõ, trong tay y luôn cầm một chai coca lạnh lúc nãy mua ở máy bán hàng tự động. Vừa đến giao lộ, Hình Nhạc sẽ dừng lại rồi nghiêng đầu sang, y sẽ giơ coca đến: “Nhạc Nhạc, uống một ngụm nè…”
Hình Nhạc ghé lại gần chờ y đưa coca đến tận miệng để uống, sau đó lại quay người tiếp tục đạp xe. Cậu thiếu niên ấy cười rộ lên, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa những vì sao đêm hè.
Tuổi thanh xuân rung động mờ mịt, tựa như đến sườn dốc rồi buông tay lái để xe tùy ý chạy về phía trước.
Năm ấy họ vừa mười sáu mười bảy tuổi, hoàn toàn không để ý dến thời gian, vẫn luôn cảm thấy rất tự tin.
Hạ Đình Vãn không nhịn được mà nở một nụ cười xót xa.
Thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời của con người có phải chỉ tồn tại trong quá khứ không.
….
Căn biệt thự tổ chương trình “Trên đường” thuê đẹp nhất về đêm. Dưới đáy hồ bơi lấp lánh ánh sáng, bóng dừa phản chiếu dưới nước cũng dập dềnh vì gợn sóng lăn tăn.
Hạ Đình Vãn tắm rửa xong bước ra ngoài dùng khăn tắm lau tóc thì nhìn thấy Kỷ Triển đang ở một mình trên sân thượng.
Sân thượng ngoài phòng ngủ của hai người nối liền với bể bơi. Kỷ Triển đang ngồi trên mép bể, hai chân buông thõng dưới nước, ôm đàn ghi ta vừa đàn vừa hát.
Hạ Đình Vãn bước tới đẩy cửa ra sân, lúc nghe được tiếng ca của Kỷ Triển, y không khỏi ngẩn ngơ.
“Muốn trở về quá khứ
Để tiếp tục viết tiếp câu chuyện của chúng ta
Ít nhất cũng không để em rời xa tôi nữa.”
Là “Trở về quá khứ” của Châu Kiệt Luân.
*Link nghe:
|
/130
|

