Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 96 - Chương 78.2

/132




Hàn Tử Nghị cảm thấy trong ngực có một ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Từ góc độ của anh nhìn sang, tay Đổng Lê Triệu đang khoác trên vai Hướng Tình, Hướng Tình lại cúi đầu, không biết là do xấu hổ hay là do nguyên nhân kia của anh, Hướng Tình còn rất quyến rũ nhìn Đổng Lê Triệu, trên tay còn cầm ly sâm banh mà Đổng Lê Triệu đưa.

Trong lòng Hàn Tử Nghị đầy khó chịu, trước kia Hướng Tình vẫn luôn thích anh, gần đây là thế nào? Tại sao lại thân thiết với Đổng Lê Triệu như vậy? Đổng Lê Triệu và Hướng Tình vẫn luôn nhìn không vừa mắt đối phương, hận như kẻ thù tám kiếp.

Lập tức Hàn Tử Nghị nhớ tới trước kia Hướng Tình tỏ tình với Đổng Lê Triệu, càng nghĩ càng cảm thấy giữa Hướng Tình và Đổng Lê Triệu có cái gì đó không bình thường.

Có chết Hướng Tình cũng không để ý tới Đổng Lê Triệu, nhưng Đổng Lê Triệu lại sử dụng toàn bộ thủ đoạn trêu đùa Hướng Tình, nhưng đành chịu Hướng Tình chỉ biết uống rượu, không nói lời nào.

Ở trong mắt Hàn Tử Nghị lại biến thành, Đổng Lê Triệu phong lưu đang cười đùa với cô gái nhỏ con nhà lành Hướng Tình. Mà Hướng Tình lại không có chút thái độ phản kháng, khiến Hàn Tử Nghị càng thêm khó chịu. Tại sao Hướng Tình không có giới hạn như vậy? Trước kia còn nói thích anh, thích anh mà lại cùng người đàn ông khác trò chuyện vui vẻ như vậy?

Đổng Lê Triệu nói nửa ngày, nói đến miệng khô lưỡi khô nhưng Hướng Tình lại ngẩn người không để ý tới anh. Cảm thấy không thú vị, Đổng Lê Triệu hừ một tiếng, không cam tâm đi quyến rũ những mỹ nữ khác.

Thấy Đổng Lê Triệu rời đi, cuối cùng tâm tình Hàn Tử Nghị cũng khá lên một chút.

Mà Hàn Tử Nghị cũng không chú ý tới, bạn gái anh, Mạnh Đan Lệ cũng yên lặng rời đi.

Mạnh Đan Lệ rất tức giận, mấy lần cô nói chuyện với Hàn Tử Nghị, Hàn Tử Nghị đều không để ý tới cô. Hơn nữa, tầm mắt của anh luôn nhìn chằm chằm Hướng Tình. Rất vất vả cô mới có cơ hội có thể tiếp cận Hàn Tử Nghị, nhưng lại uổng công vô ích, nhất định là vì nụ hôn buổi trưa đó, vậy nhất định là âm mưu của Hướng Tình.

Rõ ràng Hàn Tử Nghị ghét Hướng Tình như vậy, sẽ không có chuyện đi hôn Hướng Tình?

Ngày thường Hướng Tình hay giả bộ cẩu thả, nhưng thực ra bên trong tâm cơ rất sâu, hôm nay nhất định cô phải cho Hướng Tình khó chịu, để cho Hướng Tình biết quyến rũ người đàn ông của cô sẽ có hậu quả gì.

Hướng Tình uống hết rượu trong ly, đang định đi lấy thêm một ly nữa.

Nhưng đột nhiên ly rượu trước mặt cô lại bị người khác lấy mất. Hướng Tình không nghi ngờ gì, định cầm ly rượu bên cạnh.

Nhưng mà, tay Hướng Tình vẫn chưa chìa ra, trên tay lại bị nhét một ly rượu trống rỗng.

Ngực Mạnh Đan Lệ ướt một mảng lớn, quần áo ướt nhèm nhẹp dính trên người, lập tức khiến ngực Mạnh Đan Lệ phập phồng khó chịu, lộ vẻ chắn chắn, “Cô làm gì đấy? Cho dù ghen tỵ tôi với anh Tử Nghị, cô cũng không nên hắt rượu lên người tôi.”

“Ai hắt cô?” Hướng Tình không giải thích được nhìn ly rượu không trong tay nói, “Tự hắt mình, cô có bệnh à?”

“Không phải cô hắt thì còn có thể là ai? Các cô ấy đều nhìn thấy!” Mạnh Đan Lệ nói xong thì chỉ chỉ những người xung quanh.

Những cô gái xung quanh kia đều rối rít gật đầu.

Thật ra thì các cô cũng không chắc chắn, nơi này hơi tối, nhưng mà trước ngực Mạnh Đan Lê ướt nhẹp, trong tay Hướng Tình lại cầm ly rượu không. Chứng cứ rành rành các cô đều có quan hệ tốt với Mạnh Đan Lệ, tất nhiên sẽ nói giúp Mạnh Đan Lệ.

“Tôi nói cô giành bạn trai của chị Đan Lệ, còn hắt rượu lên người chị Đan Lệ, đúng là rất quá đáng.”

“Nhưng mà, cũng không đủ tư cách làm người phụ nữ đội bóng rổ?

…Đội bóng rổ gì chứ? Như thế nào mới đủ tư cách làm người phụ nữ đội bóng rổ?

“Ai nói Hàn Tử Nghị có bạn gái?” Hướng Tình nói, “Hơn nữa, cũng không phải tôi hắt rượu lên người cô ta, các cô có tận mắt chứng kiến không? Đã nói lung tung như vậy?”

“Cô còn không chịu thừa nhận cô làm kẻ thứ ba?”

“Còn hắt rượu lên người khác, đúng là người đàn bà chanh chua. Thảo nào đã nhiều năm như vậy vẫn không theo đuổi được anh Tử Nghị, anh Tử Nghị cũng không thích cô.”

Hàn Tử Nghị thấy Hướng Tình bị vây trong đám người, lúc đầu cũng không quá để ý. Nhân duyên Hướng Tình luôn tốt, bạn bè nhiều, trong bữa tiệc xung quanh Hướng Tình thường có một đống người.

Nhưng mà giọng nói đám người kia càng lúc càng lớn, hơn nữa còn mơ hồ có tiếng cãi nhau truyền đến, Hàn Tử Nghị có chút nghi ngờ đi tới chỗ Hướng Tình.

Vừa mới đi tới bên cạnh đám người kia, đuôi mắt Hàn Tử Nghị thấy Hướng Tình trực tiếp cầm một ly rượu đổ từ trên đầu Mạnh Đan Lệ xuống.

“Tôi muốn hắt rượu lên người cô, nhất định tôi hắt rượu lên mặt cô đầu tiên,” Hướng Tình tức giận nói, “Ngược lại tôi muốn nhìn một chút, cô không trang điểm có thể xấu xí đến mức nào!”

Mục Giai Âm nói, gương mặt xinh đẹp của Mạnh Đan Lệ đều do trang điểm mà ra. Hơn nữa, cho dù Mạnh Đan Lệ đổi kiểu tóc, cũng không thể nói là mỹ nữ.

Một câu nói này đã chọt trúng nỗi đau của Mạnh Đan Lệ.

Lúc đầu Mạnh Đan Lệ định tức giận, nhưng nhìn thấy Hàn Tử Nghị đi tới, trong lòng mừng thầm, không hề giống như người vừa mới gây sự lúc trước.

Hướng Tình hắt hết một ly rượu, vẫn cảm thấy khó chịu, đang định hắt thêm một ly rượu lên người Mạnh Đan Lệ, nhưng tay bị tay Hàn Tử Nghị bắt được.

“Hướng Tình, cô làm gì đó?” Giọng Hàn Tử Nghị mang theo chút tức giận, Hướng Tình làm mất mặt Mạnh Đan Lệ, là không nể mặt anh sao?

“Em bị hắt hai ly rượu,” Mạnh Đan Lệ tủi thân nói, thân thể còn hơi run lên, hình như không chịu nổi gió lạnh ban đêm.

Hướng Tình chỉ cảm thấy Mạnh Đan Lệ làm để cho cô khó chịu.

Bây giờ cô thật sự rất muốn đạp Mạnh Đan Lệ một cước, nhìn gương mặt tức giận của Hướng Tình, kéo tay mình khỏi tay Hàn Tử Nghị nói, “Giọng điệu của anh là có ý gì? Anh cái gì cũng không biết, đã cho là lỗi của tôi?”

“Cô hắt rượu Mạnh Đan Lệ mà còn nói lý?” Hàn Tử Nghị nhìn bộ dạng đáng thương của Mạnh Đan Lệ không cần suy nghĩ nói.

Ai có thể bắt nạt Hướng Tình chứ, bộ dạn đánh nhau cảu Hướng Tình, anh cũng sợ. Nhưng Mạnh Đan Lệ lại là một cô gái tay trói gà không chặt.

Hướng Tình cắn chặt môi, hôm nay nhiều người như vậy, Hàn Tử Nghị chẳng kiêng nể gì cứ thiên vị như vậy. Trong nháy mắt, Hướng Tình cảm thấy tim mình như là bị ngâm trong nước lạnh.

Hạ Lăng Tuyết trốn ở dưới cái bàn bên cạnh, trên tay cầm máy ảnh, bĩu môi nhìn Hàn Tử Nghị. Đàn ông cặn bã, trước kia chỉnh anh ta còn quá nhẹ.

Chị họ Hướng Tình là một cô gái tốt như vậy, bị Hàn Tử Nghị làm hại đáng thướng nhiều như vậy?

Tiếng phụ nữ nghị luận xung quanh Hướng Tình bắt đầu lớn dần.

Chủ yếu đều nói Hướng Tình ngông cuồng ngang ngược linh tinh, Hàn Tử Nghị thấy ánh mắt Hướng Tình có vài phần đắc ý, xấu tốt lẫn lộn, xem đi, anh nói đúng, anh không đổ oan cho Hướng Tình một chút nào.

Nhìn một chút Hạ Lăng Tuyết đã cảm thấy khó chịu, lúc đầu cô muốn lao ra, nhưng suy nghĩ một chút, nháy mắt nhìn sang nam sinh dáng dấp rất đẹp trai đứng bên cạnh.

Nam sinh kia cũng nhìn thấy tất cả, giờ phút này anh cũng vô cùng vui lòng làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Nam sinh kia cũng không nói nhiều, chỉ đứng bên cạnh Hướng Tình, nhỏ giọng nói, “Tôi biết cô vô tội.”

Hướng Tình gật đầu một cái, nam sinh này cô biết, hình như là cháu trai nhà nào đó rất được cưng chìu, nhưng mà vẫn luôn học ở nước ngoài, cô chỉ biết một chút thôi.

Nam sinh kia cũng không nói chuyện nhiều, đã kéo tay Hướng Tình đi ra ngoài.

Nghe vậy, Mạnh Đan Lệ hoảng loạn một giây, nhưng nhìn thấy xung quanh còn nhiều “Người làm chứng” như vậy, Mạnh Đan Lệ vẫn giả vờ kéo tay Hàn Tử Nghị lắc lắc nói, “Em không có.”

Hàn Tử Nghị thấy Hướng Tình rời đi với nam sinh kia, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Hàn Tử Nghị đưa tay, chặn đường Hướng Tình.

“Anh làm gì đó?” Giọng Hướng Tình vô cùng không tốt, Hàn Tử Nghị kia không phân biệt tốt xấu trách móc cô thật sự đã tổn thương trái tim cô.

Giọng nói khó chịu của Hướng Tình khiến sắc mặt Hàn Tử Nghị càng đen hơn, anh không ngăn cản Hướng Tình, Hướng Tình vẫn muốn đi theo những người đàn ông khác? Thì ra những lúc không có anh, Hướng Tình đã quyến rũ nhiều đàn ông như vậy? Vậy mà còn nói thích anh, Hướng Tình là tên lường gạt!

“Cô phải nói xin lỗi.” Giọng Hàn Tử Nghị kiên quyết.

Trên mặt Mạnh Đan Lê bên cạnh không giấu được vui vẻ. Hướng Tình còn muốn đấu với cô, hôn môi với Hàn Tử Nghị thì có bản lãnh gì chứ? Cô chỉ dùng một kế nhỏ, Hướng Tình đã trúng kế.

“Tôi không có lỗi tại sao lại muốn tôi nói xin lỗi chứ? Mạnh Đan Lệ vu oan tôi, tôi còn chưa bảo cô ta xin lỗi đấy.” Hướng Tình khó tin liếc mắt nhìn Hàn Tử Nghị, thấy trên mặt Hàn Tử Nghị đầy tức giận, ấm ức trong lòng nổi lên, cả người khó chịu đứng lên.

Hướng Tình trực tiếp đưa tay đẩy

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status