Quyền Thiệu Viêm suy nghĩ rất lâu, hay là quyết định trước tiên đi xem Mục Giai Âm muốn làm cái gì, cũng nhân tiện nói cho cô biết là anh muốn đi ra ngoài. Phiên tòa xét xử cha Ngô Ngôn Tín chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu.
Quyền Thiệu Viêm tìm thấy Mục Giai Âm ở nhà bếp, cô mới vừa đổ toàn bộ cơm do Hướng Tình làm, đang định rửa chén.
Nhưng mà, mới mở vòi nước, tay Mục Giai Âm đã bị Quyền Thiệu Viêm nắm lấy.
“Làm gì thế?” Mục Giai Âm tương đối khó hiểu, làm sao đột nhiên Quyền Thiệu Viêm đùng đùng nổi giận như thế, người nào lại chọc giận anh?
Quyền Thiệu Viêm nghiêm mặt, kéo Mục Giai Âm sang một bên nói, “Bác sĩ dặn, hai tháng đầu tốt nhất không nên chạm vào nước lạnh, chẳng lẽ em không biết sao?”
“Mà tôi còn phải rửa chén, còn phải nấu cơm,” Trong nháy mắt Mục Giai Âm mới phản ứng kịp, mặt không biến săc liếc mắt giả vờ nhìn cái găng tay cao su trên bàn, cố ý kích động Quyền Thiệu Viêm, “Vả lại, tôi mang găng tay rửa chén, không việc gì. Hơn nữa, thân thể tôi có tổn hại gì, cũng đâu có liên quan gì tới anh?”
“Không được rửa.” Quyền Thiệu Viêm ra lệnh, kéo Mục Giai Âm ra khỏi nhà bếp.
“Anh nói không được thì không được sao?” Mục Giai Âm nhíu mày nhìn Quyền Thiệu Viêm Nói, “Tôi muốn rửa.”
“Mục Giai Âm, em đây là khiêu khích.” Thanh âm Quyền Thiệu Viêm trầm thấp, lửa giận kiềm nén mơ hồ muốn bộc phát.
Không phải Quyền Thiệu Viêm muốn lạnh nhạt với cô sao, không muốn thấy cô sao? Cô cứ khiêu khích đó, thế nào? Quyền Tiệu Viêm có bản lĩnh thì tiếp tục không đếm xỉa tới cô.
Mục Giai Âm không nói chuyện, mặc dù mục đích của cô đúng là khiêu khích, nhưng mà cô cũng biết lúc nào nên khiêu khích, lúc nào thì không nên. Trước mắt trạng thái Quyền Thiệu Viêm, cô không chắc nếu mình lại tiếp tục khiêu khích nữa thì sẽ có hậu quả gì?
Trực tiếp bị nhốt trong phòng sao?
Quyền Thiệu Viêm thấy Mục Giai Âm cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn một chút mới nghiêm mặt nói, “Buổi sáng muốn ăn gì, tự ra ngoài mua.”
“Không muốn ăn đồ ăn bên ngoài.” Mục Giai Âm mở miệng chính là cực kỳ không phối hợp.
Trán Quyền Thiệu Viêm nổi đầy gân xanh, xoay người trở lại nhà bếp, nhỏ hai giọt nước rửa chén, bắt đầu rửa chén.
Mục Giai Âm nhìn tay Quyền Thiệu Viêm ngâm trong nước mùa đông lạnh như băng, nhìn một lát, không đành lòng nên mới nhắc nhở nói, “Bên phải có găng tay cao su, mang cái đó vào rửa tay cũng không bị lạnh nữa.”
Đây là đang quan tâm anh sao?
Quyền Thiệu Viêm quay đầu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thản nhiên của Mục Giai Âm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt một chút ý cười cũng không có.
Quyền Thiệu Viêm quay đầu, suy nghĩ một lát, vẫn là nghe lời mang găng tay vào.
Lúc này khóe miệng Mục Giai Âm mới lộ ra một chút ý cười.
Chờ rửa xong, động tác của Quyền Thiệu Viêm tương đối thuần thục.
Quyền Thiệu Viêm còn có thể nấu cơm, hôm nay Mục Giai Âm thật sự được mở rộng tầm mắt. Cô luôn nghĩ rằng Quyền Thiệu Viêm thuộc loại đàn ông không biết làm việc nhà.
Người này còn biết nấu ăn, trước kia lúc nào cũng giả vờ ra vẻ không biết làm, vậy mà mỗi ngày cô còn dậy sớm nấu cơm cho anh. Về sau muốn cô nấu cơm, không có cửa đâu!
Chờ làm xong, Mục Giai Âm cũng đã đói bụng từ lâu rồi.
Lập tức không quan tâm gì hết, đứng lên bắt đầu ăn. Thức ăn khá đầy đủ, mặc dù không có gì đặc biệt, nhưng tuyệt đối không giống như cơm do Hướng Tình làm khó mà ăn được.
Đây là lần đầu tiên Quyền Thiệu Viêm nấu cơm, mạc dù Mục Giai Âm cũng muốn ăn nhiều một chút, nhưng hiện tại khẩu vị của Mục Giai Âm thực sự rất kém.
Thật sự ăn không hết, Mục Giai Âm gắp một nửa trứng ốp lết bỏ vào chén Quyefn Thiệu Viêm.
“Làm sao vậy?” Quyền Thiệu Viêm ngẩng đầu nhìn Mục Giai Âm, “Ăn không ngon?”
Mục Giai Âm lắc đầu, “Ăn no.”
“Sao lại ăn ít như vậy?” Quyền Thiệu Viêm bỏ đũa xuống đến xem Mục Giai Âm.
Mục Giai Âm càng ngày càng gầy, vốn là gương mặt tròn trịa đầy đặn nay trở thành mặt trái xoan. Chỉ là mất đứa bé thôi, cũng không phại bị cắt dạ dày, tại sao Mục Giai Âm lại ăn ít như vậy?
“Tâm tình không tốt, nên ăn cũng ít đi.” Mục Giai Âm tương đối thành thật, nhân tiện tặng cho Quyền Thiệu Viêm một cái liếc mắt đưa tình.
Cô ở bệnh viện nhiều ngày như vậy, Quyền Thiệu Viêm chẳng quan tâm, nếu cô còn có thể ăn uống được, hiện tại đã đóng gói bỏ nhà đi từ lâu, tuyệt đối không ngồi ở đây ăn cơm cùng với Quyền Thiệu Viêm.
Bây giờ Mục Giai Âm đang giận anh. Ăn cơm anh làm tâm tình không tốt có được không?
Quyền Thiệu Viêm lạnh lùng nghiêm mặt nói, “Mau ăn đi, ăn hết toàn bộ.”
……Này thật không phải là cô cố ý đối nghịch với Quyền Thiệu Viêm, thật sự là ăn không vô.
Mục Giai Âm liều mạng lắc đầu, nhưng bên kia Quyền Thiệu Viêm lại không nhượng bộ một chút nào.
Không thể trêu vào, cô bắt đầu trốn tránh!
Mục Giai Âm đứng dậy, ý đồ trốn từ bên cạnh bàn, nhưng bị Quyền Thiệu Viêm kéo lại ngồi trên đùi anh.
Thân thể Mục Giai Âm hơi cứng ngắt, cũng không cử động nữa.
Quyền Thiệu Viêm vẫn cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh lùng, động tác cũng không tự giác dịu dàng vài phần, “Mau ăn đi, nếu không ăn sẽ nguội.”
Thấy Mục Giai Âm bất động, Quyền Thiệu Viêm cầm lấy đũa từng ngụm từng ngụm đút Mục Giai Âm.
Mặc dù Mục Giai Âm vẫn không chịu ngẩng đầu, nhưng rốt cuộc cũng chịu ăn, Quyền Thiệu Viêm thở phào nhẹ nhõm.
Xung quanh đều là hơi thở Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm có chút nhung nhớ xúc động muốn rơi lệ. Mục Giai Âm cúi đầu, không muốn Quyền Thiệu Viêm thấy cô khó chịu, tiếp tục chậm rãi ăn từng ngụm từng ngụm.
Rốt cuộc Mục Giai Âm cũng ăn hết một chén cơm, Quyền Thiệu Viêm buông bát. Cũng không muốn Mục Giai Âm rời khỏi ngực anh, mặc dù giờ phút này Mục Giai Âm thoạt nhìn rất giống bị anh ép buộc.
Từ đầu tới cuối Mục Giai Âm cũng không nói một câu, trong lòng Quyền Thiệu Viêm buồn bực đứng lên.
Chính là vì Chân Phó Dương sao?
Có điểm nào anh không sánh bằng Chân Phó Dương sao?
Mà trước
|
/132
|

