Chân Phó Dương chợt đưa tay, kéo Mục Giai Âm vào trong ngực của anh. Chỉ là dùng sức quá mạnh, thân thể Chân Phó Dương không giữ được thăng bằng, thiếu chút nữa thì ngã nhào trên đất. Chân Phó Dương đành cắn chặt môi lại lôi kéo Mục Giai Âm xoay nửa vòng, để cho thân thể anh đưa lưng về phía xe, cuối cùng cũng giữ được thăng bằng.
Mục Giai Âm chưa hoàn hồn, lại trợn to mắt lần nữa, vốn là đứng thẳng mặt xe, đột nhiên lại xoay về hướng Đông Nam. Mà Chân Phó Dương có thể bị đụng trúng thắt lưng.
Không thể… Chân của Chân Phó Dương cũng là vì cô mà què, nếu lưng anh lại bị thương, vậy thì tiền đồ của anh xong rồi.
Mục Giai Âm nghĩ tới điều này, thân thể hành động trước ý thức, cô đột nhiên đưa tay hung hăn đẩy Chân Phó Dương ở phía trước mình ra. Mà chính cô cũng vì né tránh không kịp nên bị đuôi xe nhẹ nhàng sát qua.
Xe đột nhiên đâm vào cột đèn đường, tiếng thủy tinh vỡ vụn phát ra thật lớn, còn có tiếng kinh hô và kêu đau của những người khác.
Mục Giai Âm bị xe kia đụng một chút, có lẽ là nhẹ, nhưng đối với cô vẫn là đau tới tâm can.
Cô cúi đầu nhìn bắp đùi mình đang chảy đầy máu tươi.
Mục Giai Âm đưa tay sờ sờ trên đùi theo bản năng, máu đỏ tươi, còn mang theo hơi nóng nhất thời dính trên bàn tay trắng nõn của cô.
“Giai Âm, em làm sao vậy?” Chân Phó Dương vội vàng xông lên, máu giữa hai chân cô nhất thời làm cho anh cảm thấy hô hấp căng thẳng. Chân Tư Hân đã nói với anh là Mục Giai Âm yêu thích đứa bé này bao nhiêu… Anh không thể, không thể vì mình mà hại đến cô.
Chân Phó Dương vội vàng cúi xuống bế Mục Giai Âm từ trên mặt đất lên, trực tiếp đi về phía sau chiếc xe kia.
Ngô Oánh Oánh bị đụng xe, cũng không phải chỉ một mình Mục Giai Âm bị thương.
Sau khi cúp điện thoại, Quyền Thiệu Viêm mới nói với Lưu Duệ, “Mang toàn bộ băng ghi hình gần sân bay hôm nay tới cho tôi, bắt người đụng Mục Giai Âm cho tôi, tôi muốn tự mình tra hỏi cô ta.”
Toàn bộ mọi người trên máy bay đều liếc mắt nhìn.
Bọn họ biết Mục Giai Âm là vợ của thủ trưởng.
Hơn nữa còn đang mang thai.
Bọn họ còn biết người vợ này là bảo bối của thủ trưởng, trong ví tiền đều là ảnh của Mục Giai Âm.
Hiện giờ Mục Giai Âm bị đụng, nhìn sắc mặt Quyền Thiệu Viêm, tuyệt đối không phải bị đụng một cái bình thường, sẽ không phải là… Đứa bé xảy ra chuyện gì chứ?
Lưu Duệ không dám hỏi nhiều, đáp một tiếng, đã đi gọi điện thoại dặn dò thủ hạ đi làm việc. Mà đồng thời, Lưu Duệ cũng biết được hôm nay Mục Giai Âm đã xảy ra chuyện gì.
Băng ghi hình rất nhanh được mang lại đây, Quyền Thiệu Viêm nhìn băng ghi hình, vẻ mặt cũng không có thay đổi gì, chỉ là toàn thân lại càng lạnh hơn, làm cho người xung quanh đều không tự giác kéo chặt quần áo.
Những người ngồi bên cạnh liếc mắt thấy băng ghi hình trước mặt Quyền Thiệu Viêm.
Vốn bị xe đụng là Chân Phó Dương, nhưng Mục Giai Âm lại dùng sức xoay người lại, đẩy Chân Phó Dương ra xa, bởi vậy mà bị chậm trễ, Mục Giai Âm mới bị đụng vào…
Người nọ còn mơ mơ hồ hồ nhìn thấy Quyền Thiệu Viêm mấp máy môi, hình như đang nói ba chữ Chân Phó Dương.
Người nọ không dám nhìn lâu, bây giờ dáng vẻ của thủ trưởng thật sự là quá đáng sợ. So với đám tội phạm bỏ trốn thì anh còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.
Khi thuốc tê dần dần hết hiệu lực thì Mục Giai Âm tỉnh lại.
Hạ thân đau đớn khó chịu.
Mục Uẩn Ngạo, Quyền Duệ Tân và Chân Phó Dương ngồi bên cạnh giường nhìn cô.
Chân Phó Dương cách xa một chút, hình như không có can đảm tới đây. Thấy Mục Giai Âm tỉnh lại, Chân Phó Dương cuối cùng cũng yên tâm.
“Đứa bé?” Mục Giai Âm đưa tay sờ sờ, thì cũng không nói ra lời nữa.
Ban đầu sờ thấy máu trên đùi mình thì cô cũng biết là chuyện gì xảy ra. Thật ra thì cô không nên ôm hy vọng.
“Con còn trẻ, đứa bé còn có thể có.” Mục Uẩn Ngạo che giấu đau thương trong mắt, ân cần nhìn Mục Giai Âm nói, “Giai Âm, bây giờ con cảm thấy thân thể thế nào? Khó chịu không? Muốn ăn cái gì?”
Quyền Duệ Tân có chút ấm ức, bị Mục Uẩn Ngạo đá một cái, Quyền Duệ Tân mới nói, “Giai Âm, con đừng nghĩ lung tung, đứa bé chắc chắn sẽ lại có.”
Mục Giai Âm không biết nên nói cái gì, sau một hồi lâu mới nói, “Ông nội, con muốn một mình yên lặng một chút. Mọi người về đi, ở đây có y tá chăm sóc cho con là được rồi.”
“Được rồi, Giai Âm chúng ta về trước, có việc gì thì gọi cho chúng ta.” Mục Uẩn Ngạo xoa đầu Mục Giai Âm, giúp Mục Giai Âm đắp chăn lại, mới đi ra ngoài.
“Giai Âm, anh đi mua một ít thức ăn cho em.” Chân Phó Dương cũng đứng lên nói,
“Em ngủ trước đi.”
Mục Giai Âm mệt mỏi gật đầu.
Bây giờ đầu óc cô là một mớ hỗn độn, nhưng hết lần này tới lần khác mọi chuyện lại ùa về trong đầu cô, cô muốn tránh cũng không tránh thoát.
Bây giờ Mục Giai Âm cũng không muốn nói chuyện, Chân Phó Dương hiểu rõ, anh chỉ có thể chờ Mục Giai Âm nói muốn mượn bờ vai anh, để cho cô có thể dựa vào.
Đi ra khỏi phòng bệnh, Quyền Duệ Tân mới trầm mặt xuống, trừng mắt với Chân Phó Dương.
Mục Uẩn Ngạo trầm mặt, suy nghĩ một hồi lâu mới nói, “Phó Dương… Dù sao đi nữa cảm ơn con đã cứu Giai Âm.”
Tuy rằng Chân Phó Dương cũng gián tiếp hại đứa con trong bụng của Mục Giai Âm.
“Cảm ơn cái gì?” Quyền Duệ Tân ra khỏi phòng bệnh, nói chuyện cũng tùy ý, “Nếu không phải vì cứu nó, đứa bé trong bụng Giai Âm có thể gặp chuyện không may sao?”
Chân Phó Dương cười cười xin lỗi nói, “Cháu đi thang bộ xuống trước, không quấy rầy các ông.”
Mục Uẩn Ngạo gật đầu, nhưng trên mặt không có ý cười.
Lúc đi xuống bậc thang, Chân Phó Dương còn nghe thấy Quyền Duệ Tân oán giận nói, “Mỗi lần Giai Âm gặp chuyện không
Mục Giai Âm chưa hoàn hồn, lại trợn to mắt lần nữa, vốn là đứng thẳng mặt xe, đột nhiên lại xoay về hướng Đông Nam. Mà Chân Phó Dương có thể bị đụng trúng thắt lưng.
Không thể… Chân của Chân Phó Dương cũng là vì cô mà què, nếu lưng anh lại bị thương, vậy thì tiền đồ của anh xong rồi.
Mục Giai Âm nghĩ tới điều này, thân thể hành động trước ý thức, cô đột nhiên đưa tay hung hăn đẩy Chân Phó Dương ở phía trước mình ra. Mà chính cô cũng vì né tránh không kịp nên bị đuôi xe nhẹ nhàng sát qua.
Xe đột nhiên đâm vào cột đèn đường, tiếng thủy tinh vỡ vụn phát ra thật lớn, còn có tiếng kinh hô và kêu đau của những người khác.
Mục Giai Âm bị xe kia đụng một chút, có lẽ là nhẹ, nhưng đối với cô vẫn là đau tới tâm can.
Cô cúi đầu nhìn bắp đùi mình đang chảy đầy máu tươi.
Mục Giai Âm đưa tay sờ sờ trên đùi theo bản năng, máu đỏ tươi, còn mang theo hơi nóng nhất thời dính trên bàn tay trắng nõn của cô.
“Giai Âm, em làm sao vậy?” Chân Phó Dương vội vàng xông lên, máu giữa hai chân cô nhất thời làm cho anh cảm thấy hô hấp căng thẳng. Chân Tư Hân đã nói với anh là Mục Giai Âm yêu thích đứa bé này bao nhiêu… Anh không thể, không thể vì mình mà hại đến cô.
Chân Phó Dương vội vàng cúi xuống bế Mục Giai Âm từ trên mặt đất lên, trực tiếp đi về phía sau chiếc xe kia.
Ngô Oánh Oánh bị đụng xe, cũng không phải chỉ một mình Mục Giai Âm bị thương.
Sau khi cúp điện thoại, Quyền Thiệu Viêm mới nói với Lưu Duệ, “Mang toàn bộ băng ghi hình gần sân bay hôm nay tới cho tôi, bắt người đụng Mục Giai Âm cho tôi, tôi muốn tự mình tra hỏi cô ta.”
Toàn bộ mọi người trên máy bay đều liếc mắt nhìn.
Bọn họ biết Mục Giai Âm là vợ của thủ trưởng.
Hơn nữa còn đang mang thai.
Bọn họ còn biết người vợ này là bảo bối của thủ trưởng, trong ví tiền đều là ảnh của Mục Giai Âm.
Hiện giờ Mục Giai Âm bị đụng, nhìn sắc mặt Quyền Thiệu Viêm, tuyệt đối không phải bị đụng một cái bình thường, sẽ không phải là… Đứa bé xảy ra chuyện gì chứ?
Lưu Duệ không dám hỏi nhiều, đáp một tiếng, đã đi gọi điện thoại dặn dò thủ hạ đi làm việc. Mà đồng thời, Lưu Duệ cũng biết được hôm nay Mục Giai Âm đã xảy ra chuyện gì.
Băng ghi hình rất nhanh được mang lại đây, Quyền Thiệu Viêm nhìn băng ghi hình, vẻ mặt cũng không có thay đổi gì, chỉ là toàn thân lại càng lạnh hơn, làm cho người xung quanh đều không tự giác kéo chặt quần áo.
Những người ngồi bên cạnh liếc mắt thấy băng ghi hình trước mặt Quyền Thiệu Viêm.
Vốn bị xe đụng là Chân Phó Dương, nhưng Mục Giai Âm lại dùng sức xoay người lại, đẩy Chân Phó Dương ra xa, bởi vậy mà bị chậm trễ, Mục Giai Âm mới bị đụng vào…
Người nọ còn mơ mơ hồ hồ nhìn thấy Quyền Thiệu Viêm mấp máy môi, hình như đang nói ba chữ Chân Phó Dương.
Người nọ không dám nhìn lâu, bây giờ dáng vẻ của thủ trưởng thật sự là quá đáng sợ. So với đám tội phạm bỏ trốn thì anh còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.
Khi thuốc tê dần dần hết hiệu lực thì Mục Giai Âm tỉnh lại.
Hạ thân đau đớn khó chịu.
Mục Uẩn Ngạo, Quyền Duệ Tân và Chân Phó Dương ngồi bên cạnh giường nhìn cô.
Chân Phó Dương cách xa một chút, hình như không có can đảm tới đây. Thấy Mục Giai Âm tỉnh lại, Chân Phó Dương cuối cùng cũng yên tâm.
“Đứa bé?” Mục Giai Âm đưa tay sờ sờ, thì cũng không nói ra lời nữa.
Ban đầu sờ thấy máu trên đùi mình thì cô cũng biết là chuyện gì xảy ra. Thật ra thì cô không nên ôm hy vọng.
“Con còn trẻ, đứa bé còn có thể có.” Mục Uẩn Ngạo che giấu đau thương trong mắt, ân cần nhìn Mục Giai Âm nói, “Giai Âm, bây giờ con cảm thấy thân thể thế nào? Khó chịu không? Muốn ăn cái gì?”
Quyền Duệ Tân có chút ấm ức, bị Mục Uẩn Ngạo đá một cái, Quyền Duệ Tân mới nói, “Giai Âm, con đừng nghĩ lung tung, đứa bé chắc chắn sẽ lại có.”
Mục Giai Âm không biết nên nói cái gì, sau một hồi lâu mới nói, “Ông nội, con muốn một mình yên lặng một chút. Mọi người về đi, ở đây có y tá chăm sóc cho con là được rồi.”
“Được rồi, Giai Âm chúng ta về trước, có việc gì thì gọi cho chúng ta.” Mục Uẩn Ngạo xoa đầu Mục Giai Âm, giúp Mục Giai Âm đắp chăn lại, mới đi ra ngoài.
“Giai Âm, anh đi mua một ít thức ăn cho em.” Chân Phó Dương cũng đứng lên nói,
“Em ngủ trước đi.”
Mục Giai Âm mệt mỏi gật đầu.
Bây giờ đầu óc cô là một mớ hỗn độn, nhưng hết lần này tới lần khác mọi chuyện lại ùa về trong đầu cô, cô muốn tránh cũng không tránh thoát.
Bây giờ Mục Giai Âm cũng không muốn nói chuyện, Chân Phó Dương hiểu rõ, anh chỉ có thể chờ Mục Giai Âm nói muốn mượn bờ vai anh, để cho cô có thể dựa vào.
Đi ra khỏi phòng bệnh, Quyền Duệ Tân mới trầm mặt xuống, trừng mắt với Chân Phó Dương.
Mục Uẩn Ngạo trầm mặt, suy nghĩ một hồi lâu mới nói, “Phó Dương… Dù sao đi nữa cảm ơn con đã cứu Giai Âm.”
Tuy rằng Chân Phó Dương cũng gián tiếp hại đứa con trong bụng của Mục Giai Âm.
“Cảm ơn cái gì?” Quyền Duệ Tân ra khỏi phòng bệnh, nói chuyện cũng tùy ý, “Nếu không phải vì cứu nó, đứa bé trong bụng Giai Âm có thể gặp chuyện không may sao?”
Chân Phó Dương cười cười xin lỗi nói, “Cháu đi thang bộ xuống trước, không quấy rầy các ông.”
Mục Uẩn Ngạo gật đầu, nhưng trên mặt không có ý cười.
Lúc đi xuống bậc thang, Chân Phó Dương còn nghe thấy Quyền Duệ Tân oán giận nói, “Mỗi lần Giai Âm gặp chuyện không
|
/132
|

