Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 80 - Chương 70

/132


“Các anh là ai? Muốn làm cái gì?” Người lạ làm sao có thể xông vào trong nhà mình?

“Ngô thiếu gia thuê chúng tôi tới trông ông, ông không được bước ra căn phòng này một bước.” Vệ sĩ bên phải nói.

Ngô thiếu gia, đương nhiên cũng chỉ có Ngô Ngôn Tín.

“Nó muốn làm cái gì?” Ba Ngô miễn cưỡng duy trì tỉnh táo, “Cậu để cho tôi đi ra ngoài, tôi mới là nhất gia chi chủ, tôi sẽ trả cho cậu tiền thù lao gấp đôi.”

Nhưng, hai tên vệ sĩ kia căn bản là bất vi sở động, chỉ làm tròn bổn phận chặn ở trước cửa.

Không biết bao lâu, Ngô Oánh Oánh và mẹ Ngô hai người hoảng hốt lo sợ chạy tới.

“Ba, ba mau quản lý em con,” Ngô Oánh Oánh khóc nói, “Em con muốn gả con cho một tên ngốc.”

“Tên ngốc nào?” Ba Lâm ngẩn người. Ở đâu ra một tên ngốc chứ?

“Nói là người thành phố Z,” mẹ Ngô khóc hết hơi, nếu là chồng mình bà chết coi như xong, con trai lại có thể tính kế chị gái mình như vậy, “Cậu ta chẳng những đần độn mà còn một người có địa vị cao bị liệt nửa người.”

Người con trai kia là cháu trai được sủng ái nhất nhà họ Cao thành phố Z, kết quả ba năm trước chơi nhảy dù, không cẩn thận rơi từ trên dù xuống, mặc dù giữ được tính mạng. Nhưng chẳng những đụng đần độn, còn bị liệt nửa người, nay cũng chỉ là treo ngược một mạng mà thôi.

Gia đình đứng đắn hoàn toàn không có ai chịu gả cho anh ta, gả cho anh ta chẳng phải là gieo họa cho con gái sao? Hơn nữa, anh ta là cháu trai, trên anh ta còn có hai anh trai kế thừa di sản đâu rồi, gả cho anh ta chính là tiền sắc hai bên đều không vẹn toàn.

Do đó, người nhà này tìm kiếm vài năm đều không có kết quả.

Lần này, Ngô Ngôn Tín chủ động dâng chị gái mình ra.

Mặc dù tuổi Ngô Oánh Oánh so với thiếu niên kia lớn hơn vài tuổi, chỉ có điều nữ hơn ba, ôm gạch vàng. Người nhà đó cũng không ngại, quan trọng là Ngô Oánh Oánh dáng dấp cũng tốt, hoàn toàn có thể lấy được. Hơn nữa, bọn họ ra giá cao cũng chỉ là hợp tác với nhà họ Ngô, mục đích cuối cùng hai bên đều có lợi, tất cả hoàn toàn đối với bọn họ đều có lợi.

Người nhà đó đương nhiên là đồng ý rồi.

Nhưng mẹ Ngô và Ngô Oánh Oánh làm sao có thể đồng ý chuyện này?

“Hoang đường!” Ba Ngô tức giận nói. Nếu như trước kia Ngô Ngôn Tín và Ngô Oánh Oánh gây chuyện, cùng lắm cũng kết luận là vấn đề tác phong, vô sỉ một chút, dùng câu còn trẻ không hiểu chuyện thì cũng trôi qua. Nhưng làm ra chuyện bán con gái cầu vinh, điều đó có nghĩa là bị ngàn người chỉ, vạn người mắng. Đây là vấn đề đạo đức.

“Ba, ba đi nói một câu với em trai con đi.” Ngô Oánh Oánh khóc nói, “Hiện tại chúng ta không liên lạc được với người khác.”

Sáng sớm thức dậy, bọn họ bị ép giao ra điện thoại di động, điện thoại trong nhà cũng bị cắt. Càng không biết Ngô Ngôn Tín từ đâu thuê nhiều vệ sĩ canh giữ họ 24/24h không gián đoạn.

“Ngô thiếu gia nói khi ngài thức dậy, để cho tôi đem mấy phần văn kiện cho ngài.” Một vệ sĩ nói xong cầm mấy chục trang giấy trên tay giao cho ba Ngô. Phần lớn văn kiện là bản sao hợp đồng.

Ba Ngô vừa mới cầm lấy, ánh mắt lập tức dựng lên.

Mà càng về sau ba Ngô dịch càng nhanh, cho tới khi dịch xong toàn bộ, ba Ngô cũng không để ý đến trước mặt mình còn có vài người ngoài bất động như núi, cũng không để ý bản thân bị mất mặt trước mặt vợ con, ba Ngô trực tiếp đặt mông ngồi trên mặt đất.

“Xong rồi, xong rồi, hoàn toàn xong rồi.” Ba Ngô lẩm bẩm.

“Sao vậy? Ông làm sao vậy?” Mẹ Ngô không biết nguyên do, đưa tay đẩy bả vai ba Ngô.

“Bà còn có mặt mũi hỏi tôi sao?” Ba Ngô nói xong ném toàn bộ mười mấy trang giấy trên tay lên người mẹ Ngô nói, “Tự bà nhìn đi.”

Mép giấy vô cùng sắc bén, thậm chí có vài tờ cắt đứt tay mẹ Ngô, mẹ Ngô quay đầu nhìn lại, vội vàng nhặt lên xem.

“Bà nuôi dưỡng được một đứa con tốt!” Ba Ngô đùng đùng nổi giận nói.

“Gọi con làm gì?” Ngô Ngôn Tín đứng trước cửa lớn, bên cạnh bị một đám vệ sĩ vây quanh.

Mẹ Ngô lau nước mắt trên mặt, cầm mấy tờ giấy đến bên người Ngô Ngôn Tín hỏi, “Con trai, con thật sự đã bán công ty?”

“Ừ, con định đến thành phố Z phát triển.” Ngô Ngôn Tín hào phóng thừa nhận.

“Cho nên, em muốn bán chị đi?” Ngô Oánh Oánh chỉ vào bản thân, chất vấn Ngô Ngôn Tín.

“Đứa con trai nhà họ Cao kia được cưng chìu, chị gả đi không cần lo ăn lo mặc,” Ngô Ngôn Tín nói, “Tôi giúp chị tìm một chỗ tốt, chị còn hung dữ nhìn tôi như vậy sao?”

“Con trai,” mẹ Ngô khóc lóc kể lể, “Con bán công ty đi cũng đã đành, nhưng con không thể hại chị con như vậy, con bé là chị của con.”

Mẹ Ngô không còn biện pháp nào kéo tay Ngô Ngôn Tín nói, “Con trai, con nghe lời mẹ nói, có được không?”

“Không được,” Ngô Ngôn Tín mặt không thay đổi rút tay mình ra, “Lúc này mẹ mới cảm thấy con là con trai của mẹ. Qua nhiều năm như vậy, mẹ đối với con có được nửa phần của chị hay không? Có lẽ mẹ cũng chỉ có một người con gái là chị mà thôi.”

“Chẳng lẽ mẹ không muốn đối xử tốt với em sao?” Ngô Oánh Oánh vừa nghe Ngô Ngôn Tín thái độ kiên quyết nói, nhất thời cũng nóng nảy, “Là

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status