Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 78 - Chương 69.2

/132


Thật ra thì cũng chính là chuyện của con gái tôi. Cha Ngô nói: Ông có thấy đoạn video trên mạng không?

Tôi là một ông già, làm gì biết những thứ công nghệ cao như thế, ngày hôm qua tôi cùng với cháu gái tôi câu cá ở ngoại ô thành phố, hai chúng tôi đều không biết ông nói chuyện gì, làm sao vậy? Mục Uẩn Ngạo hỏi.

Cha Ngô ngẩn người: Có người nào gửi một cái băng ghi hình đến nhà ông không?

Không có… Mục Uẩn Ngạo dừng lại chốc lát mới nói: Ông xem tôi thật là đãng trí, quên mất, nhờ cháu gái nhắc nhở tôi mới nhớ tới.

…Từ nãy đến giờ Mục Giai Âm luôn cố gắng biến mình thành phong cảnh.

Còn chuyện ông nội đột nhiên dừng lại câu nói, sau đó lại tỏ vẻ hiểu ra vấn đề, thật sự cô hoàn toàn không biết gì!

Mấy tuần trước, có người gửi cái băng ghi hình cho cháu gái tôi. Mục Uẩn Ngạo thở dài: Đó là một bộ phim kinh dị, tên là Lời nguyền hay gì đó? Cháu gái tôi nhát gan, bị doạ sợ, suốt một tuần đó sắc mặt đều không tốt. Cũng không biết chuyện này là ai làm, quá thất đức.

Khóe miệng Mục Giai Âm khẽ mỉm cười, ông nội đang vòng vo mắng khéo nhà họ Ngô sao?

Cha Ngô ngẩn người, hốt hoảng nói: Ồ, vậy có thể là tôi hiểu lầm, ông Mục cứ tiếp tục câu cá, tôi cúp điện thoại trước.

Ừ, có chuyện cứ việc tìm tôi. Mục Uẩn Ngạo cười híp mắt, để điện thoại xuống.

Tại sao ông không cầu người ta giao ra video? Mẹ Ngô bất mãn nói. Cha Ngô hoàn toàn chỉ là thăm hỏi đôi câu đơn giản, cái gì cũng chưa hỏi rõ đã cúp điện thoại.

Cha, cha nên gọi cho Mục Giai Nhan mới đúng. Ngô Oánh Oánh nói.

Ngô Ngôn Tín phóng ánh mắt như dao về phía Ngô Oánh Oánh.

Giao cái rắm. Cha Ngô suy sụp ngồi trên ghế sa lon, cả người vô lực: Bà cảm thấy chuyện này nếu không có Mục Uẩn Ngạo bày mưu tính kế, Mục Giai Nhan dám cả gan làm như thế? Cô ta sao có thể làm chuyện này vừa chu đáo vừa nhanh chóng như vậy?

Mẹ Ngô cả kinh vội vàng nói: Vậy ông còn không mau cầu xin Mục Uẩn Ngạo giao ra video?

Cầu xin? Cha Ngô ném điện thoại tới bên chân của mẹ Ngô, nói: Lúc còn trẻ Mục Uẩn Ngạo là một tên xảo quyệt, nay già rồi, cũng đã tu thành tinh rồi, chuyện này chính là ông ta làm, ông ta sao có thể giao ra đây? Giao ra không phải là ông ấy tự nhận tội sao?

Mẹ Ngô ngẩn người, nhìn điện thoại nằm dưới chân mình, nói lầm bầm: Tại sao lại không thể bảo ông ta giao ra? Chúng ta không nói là ông ta làm chuyện này thì được rồi?

Nhưng mẹ Ngô cũng không có can đảm gọi điện thoại cho Mục Uẩn Ngạo.

Đột nhiên Ngô Oánh Oánh cảm thấy trời đất mù mịt, té xỉu ở trên đất.

Bên hồ.

Mục Giai Âm xấu bụng cười: Ông nội, ông cũng thật biết gạt người.

Lúc Mục Uẩn Ngạo gạt người, trên mặt còn mang theo nụ cười ôn hòa, giống như đang nói chuyện thông thường.

Nhưng mà ông nội, tại sao ông muốn che mặt Tả Trí Viễn? Còn tốn hơi sức lớn như vậy khiến Quyền Thiệu Viêm tìm đến quân đội được trang bị kỹ thuật tối cao giao tiếp với anh ta? Chẳng lẽ ông nội coi trọng Tả Trí Viễn sao?

Tả Trí Viễn biết chuyện này. Mục Uẩn Ngạo cười sờ đầu Mục Giai Âm nói: Hiện tại không cần thiết đắc tội nhà họ Tả, huống chi, chị và em con đều có quan hệ rất tốt với Tả Trí Viễn, vì chuyện này mà gây thù thật không đáng.

Chị hai biết Tả Trí Viễn? Mục Giai Âm càng thêm nghi ngờ, đột nhiên cô nhớ tới lúc ở bệnh viện,


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status