Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 70 - Chương 65.2

/132




Nhưng mà, cô nghĩ là cô muốn tiếp tục đi làm. Cô không thích vắng lặng.

Quyền Thiệu Viêm cúi đầu suy nghĩ, Mục Giai Âm và Lăng Khải Hoa cả ngày đều gặp mặt việc này không được. Không có ảnh hưởng nhưng cũng không được quá lơ là. Xem ra, phải gặp Lăng Khải Hoa mới được.

“Buổi chiều anh đưa em đến công ty.” Quyền Thiệu Viêm nói chen vào.

Mục Giai Âm khẩn trương, “Anh muốn làm cái gì?”

“Sợ anh gây bất lợi cho Lăng Khải Hoa sao?” Ánh mắt Quyền Thiệu Viêm không vui nheo lại.

Đúng là sợ mà… Thân thủ của Lăng Khải Hoa, nếu như anh muốn gây bất lợi cho Lăng Khải Hoa, sợ rằng Lăng Khải Hoa ngay cả một phần tư hiệp cũng không qua được sẽ ngủm. Mục Giai Âm vui vẻ cười nói, “Anh là người có chừng mực như vậy, chắc chắn sẽ không kích động đúng không?”

Quyền Thiệu Viêm không trả lời, vẻ mặt của Mục Giai Âm làm cho người ta không vui.

Quyền Thiệu Viêm đưa tay, véo nhẹ mặt Mục Giai Âm, trong nháy mắt, mặt Mục Giai Âm nhăn thành trái khổ qua.

Mục Giai Âm dùng sức đập tay Quyền Thiệu Viêm, “Anh đang nhào bột mì sao? Mặt em bị anh làm đỏ rồi.”

Bột mì sao có thể thoải mái bằng mặt Mục Giai Âm chứ? Mềm mềm, làm cho người ta không nhịn được muốn cắn một cái. Quyền Thiệu Viêm suy nghĩ, dựa sát vào người Mục Giai Âm nói, “Mặt đau sao? Để anh thổi cho em.”

… Tại sao cô cảm giác Quyền Thiệu Viêm sắp làm chuyện không tốt nhỉ.

Sáng sớm Mục Giai Âm không có ngủ, chỉ có Quyền Thiệu Viêm cảm thấy thoải mái.

Lúc xế chiều, Quyền Thiệu Viêm cùng Mục Giai Âm đến công ty.

Lăng Khải Hoa nhìn thấy Quyền Thiệu Viêm, cảm thấy một trận chiến ác liệt sắp diễn ra.

“Xin chào.” Lăng Khải Hoa vươn tay nói, “Tôi là anh trai Mục Giai Âm.”

Bày tỏ thân phận để đè ép anh sao? Quyền Thiệu Viêm gật đầu một cái, giống như vô ý đảo qua tay Lăng Khải Hoa, “Trên tay tôi có mồ hôi, không tiện bắt tay.”

Lăng Khải Hoa nhìn tay mình để giữa không trung, ngượng ngùng thu tay về.

Mục Giai Âm có cảm giác hai người đang giao chiến với nhau.

“Gần đây áp lực rất lớn sao.” Quyền Thiệu Viêm cho hai tay vào trong túi, ánh mắt tùy ý quét xung quanh phòng làm việc Lăng Khải Hoa.

Khóe mắt Lăng Khải Hoa co rút, vốn chuẩn bị rất nhiều đề tài, lúc này lại không phát huy được cái gì sao? “Có chút, nhưng gần đây tốt hơn nhiều rồi.”

“Là sao?” Tầm mắt Quyền Thiệu Viêm rơi trên người Mục Giai Âm, “Như bây giờ, không phải là kế hoạch lâu dài.”

…Đây là muốn cùng anh giành Mục Giai Âm sao? Trong lời nói của Lăng Khải Hoa giấu đao, “Lâu dài, dù sao công ty này trên danh nghĩa là của tôi.”

Những thứ này Mục Giai Âm cũng nói cho Quyền Thiệu Viêm.

Cho dù anh ta không đồng ý, nhưng mà, không thể không thừa nhận, với năng lực của Quyền Thiệu Viêm không cần mơ ước công ty này, hơn nữa, thế lực của Quyền Thiệu Viêm còn có thể trợ giúp người khác.

“Có nhà họ Mục chống đỡ, thời gian ngắn sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn.” Con ngươi Quyền Thiệu Viêm thâm trầm, sắc bén nhìn về phía Lăng Khải Hoa, “Nhưng mà thế lực nhà họ Mục quá mờ, tôi sợ rằng còn có một số thế lực khác, ví dụ như là…”

“Quyền Thiếu tướng.” Lăng Khải Hoa nâng cao giọng nói, cắt đứt lời nói của Quyền Thiệu Viêm, tức giận trên mặt lúc trước biến mất, cảnh giác nói, “Chúng ta vào bên trong nên chuyện.”

Quyền Thiệu Viêm gật đầu một cái.

Mục Giai Âm vốn định theo đi vào, kết quả là bị hai người đàn ông chắn ngoài cửa.

“Giai Âm, em đợi anh một lát, anh sẽ ra ngoài nhanh.” Quyền Thiệu Viêm nói.

“Giai Âm, đến giờ làm việc rồi, em đi xuống lầu trước đi.” Lăng Khải Hoa nói.

Ánh mắt Quyền Thiệu Viêm lạnh lùng liếc Lăng Khải Hoa.

Lăng Khải Hoa mặt không đổi sắc nhìn Mục Giai Âm, giống như anh hùng sắp hi sinh.

Mục Giai Âm cười, miễn cưỡng nói, “Em đi xem bác gái một chút, hai người cứ trò chuyện đi.”

Khi cửa phòng làm việc đóng lại, Mục Giai Âm bắt đầu suy nghĩ, hai người đàn ông này giống như là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng rốt cuộc giấu cô bí mật gì chứ? Chuyện rất phức tạp sao?

Tại sao không để cô biết chứ? Hơn nữa, Quyền Thiệu Viêm và Lăng Khải Hoa đều không muốn cô biết. Thậm chí ông nội cũng không muốn cô biết nhưng cuối cùng cô vô tình nhìn thấy tên là trên danh nghĩa của cô.

Kiếp trước, cô căn bản không có vô tình nhìn thấy… Không đúng, kiếp trước cô gả cho Tả Trí Viễn, công ty Tả Trí Viễn không biết được cơ hội gì, nhảy một cái trở thành một trong năm xí nghiệp đứng đầu, rốt cuộc là có cơ hội gì chứ?

Mục Giai Âm cẩn thận tìm kiếm trong đầu, nhưng cuối cùng lại không có đầu mối gì.

Ngày hôm sau vốn sắp đến giờ tan làm, Mục Giai Âm lại nhận được điện thoại của Đổng Lê Triều.

Kỳ lạ, người này gọi cho cô làm gì chứ?

“Ngày mai công ty chúng tôi ra mắt phim điện ảnh,” Giọng nói Đổng Lê Triều hoài nghi trong điện thoại hỏi, “Cô xác định sẽ đắt khách sao?”

“Tôi xác định.” Tối hôm qua cô đã xem qua phim của Đổng Lê Triệu, cô xác định bộ phim này giống bộ phim kiếp trước cô xem y như đúc.

“Vậy tôi chuẩn bị Lễ Chúc Mừng.” Giọng Đổng Lê Triệu có vài phần không nắm chắc.

Mục Giai Âm kỳ quái nói, “Cậu chuẩn bị Lễ Chúc Mừng không cần báo với tôi.”

Không lẽ công ty của Đổng Lê Triệu cũng là của cô sao? Mục Giai Âm suy nghĩ công ty của Đổng Lê Triệu toàn các mỹ nữ, nếu công ty có vấn đề, quên đi, công ty này của Đổng Lê Triệu rất

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status