Mục Giai Âm xấu hổ nhìn Đổng Triệu Lê quay người rời đi nói: “Đừng để ý đến anh ta, hôm nay anh ta ăn nhầm thuốc nổ.”
“Chẳng trách, tôi cũng biết Đổng thiếu là một con hổ biết cười, chứ không phải là dây pháo.” Cơ U Vũ tiếp lời Mục Giai Âm.
Trong đầu Mục Giai Âm hiện lên hình ảnh Đổng Triệu Lê trên đỉnh đầu có một cây pháo nổ, sau đó đốt lên, Đổng Triệu Lê nổ tan tành, Mục Giai Âm không khỏi bật cười.
Đổng Triệu Lê còn chưa đi xa thì nghe thấy tiếng cười của Mục Giai Âm, Mục Giai Âm nói chuyện với Cơ U Vũ trông rất vui vẻ, chẳng lẽ Mục Giai Âm không biết Cơ U Vũ cùng bọn họ là đối thủ của nhau sao?
Mục Giai Âm thật sự là không biết.
Nhưng Mục Giai Âm biết nếu cô còn không đi thì sẽ bị trễ. Xem chừng, chắc là Quyền Thiệu Viêm bảo Đổng Triệu Lê đi tìm cô.
“Thật có lỗi.” Mục Giai Âm đứng lên nói: “Tôi phải đi trước.”
Cơ U Vũ nhìn chân Mục Giai Âm hỏi: “Chân của cô có khỏe không? Nếu không tôi nhờ bạn bái dìu cô ra ngoài?”
Người này thật cẩn thận, Mục Giai Âm lắc đầu: “Không sao, cảm ơn anh, có thể làm phiền anh một chuyện được không.” Mục Giai ÂM quay đầu lại nói với Cơ U Vũ: “Làm phiền anh nói với ông nội của của tôi, chồng tôi tới đón tôi về nhà, nên tôi về trước.”
“Được.” Cơ U Vũ cười.
Lúc này Mục Giai ÂM mới đi nhanh ra khỏi yến hội.
Cơ U Vũ lo lắng ánh mắt nhìn theo bóng dáng Mục Giai Âm, mãi đến khi Mục Giai Âm đã đi xa, Cơ U Vũ mới thu hồi tầm mắt. Xem ra Mục tiểu thử với Quyền Thiệu Viêm quan hệ rất tốt, Cơ U Vũ không biết tại sao, trong lòng lại có cảm giác phiền muộn không giải thích được.
Mục Giai Âm vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy xe của Quyền Thiệu Viêm đỗ không xa ở cửa khách sạn.
Tùy tiện dừng ở trước cửa khách sạn, một chút không không người khác mặt mũi.
Mục Giai Âm còn chưa đi tới, Quyền Thiệu Viêm đã mở cửa xe, đợi Mục Giai Âm lên xe, Quyền Thiệu Viêm mới bất mãn nói: “Anh không ở đây mấy ngày, em có vẻ rất vui, ở trong yến hội mãi không chịu ra nhỉ?”
Chất vấn nồng đậm, còn kèm theo gương mặt băng sơn của Quyền Thiệu Viêm.
Một tia áy náy nhỏ trong lòng Mục Giai Âm biến mất tiêu, miệng giương cao: “Anh không biết xấu hổ mà còn nói em, anh ngay cả một tin nhắn cũng không gửi cho em, em có nhắn tin qua anh cũng không trả lời.”
Quyền Thiệu Viêm nhíu mày, anh từ trước đến giờ không có thói quen nhắn tin khi ra ngoài, còn việc Mục Giai Âm nhắn tin vs gọi điện cho anh…
Quyền Thiệu Viêm cầm điện thoại từ trong túi ra, cắm dây sạc vào ổ điện nói: “Điện thoại của anh đã hết pin mấy ngày rồi.”
Hết pin…như vậy coi như cũng hiểu được.
Mục Giai Âm lập tức vì mình mà làm hành động sám hối: “Tại sao lại hết pin.”
Khi nói chuyện, Quyền Thiệu Viêm cũng đã mở nguồn điện thoại.
Mục Giai Âm đột nhiên nhớ tới những tin nhắn mình gửi tới, Mục Giai Âm vội vã giơ tay đoạt lấy điện thoại trên tay Quyền thiệu Viêm, chỉ là Quyền Thiệu Viêm so với cô còn nhanh hơn, từ lúc Mục Giai Âm giơ tay, Quyền Thiệu Viêm giơ điện thoại qua hướng khác.
Xong rồi…Mấy lần sau cô gửi rất nhiều tin nhắn, đều là một mình cô nói lảm nhảm.
Tin nhắn bắt đầu từ 6 giờ chiều, Mục Giai Âm đã hỏi anh khi nào về.
Sau đó Mục Giai Âm lại gọi điện cho anh.
Sau đó Mục Giai Âm lại nhắn tin cho anh, cô đã làm xong cơm, con chụp ảnh bàn cơm cho anh.
Mấy tin sau Mục Giai Âm lại tiếp tục nói lảm nhảm.
Như là---- Quyền Thiệu Viêm, anh là đồ khốn, dám không trả lời tin nhắn của em.
Đừng nói anh xảy ra chuyện gì rồi chứ? Anh đã hứa với em sẽ không để mình bị thương.
…
Còn có như là: Quyền Thiệu Viêm, trước 10h anh mau trả lời tin nhắn, không thì em đi ngủ đó.
Quyền Thiệu Viêm, anh là tên hỗn đản, em không thèm giữ cơm cho anh nữa, anh ăn không khí đi! Kèm theo là hình ảnh Mục Giai Âm đổ tất cả đồ ăn vào trong thùng rác.
Sau cùng đều là lúc 12h đêm, Quyền Thiệu Viêm, em ngủ, em có để đèn trước cửa cho anh, anh về không cần sợ tối.
Mục Giai Âm không giành lại, xấu hổ quay lại chỗ ngồi.
Hôm qua ở một mình rất buồn chán, Quyền Thiệu Viêm lại không chịu nhắn tin cho cô, cô mới nhắn một lúc nhiều tin như vậy.
Quyền Thiệu Viêm quay đầu nhìn Mục Giai Âm, đóng băng trên gương mặt lại mang theo tia ấm áp: “Lúc nãy em cố tình ở lại trong bữa tiệc lâu như vậy, là giận anh sao?
“Ai thèm giận anh.” Mục Giai Âm xoay đầu ra cửa xe nhìn ra ngoài: “Em là bị soái ca mê hoặc.”
Cơ U Vũ lớn lên nhìn thiệt tốt.
“Gia còn chưa đủ cho em ngắm.” Quyền Thiệu Viêm nhíu mày, thừa dịp đèn đỏ tiến đến gần miệng Mục Giai Âm thành công trộm một nụ hôn.
“Anh xấu chết đi được.” Mục Tin Lành lấy mu bàn tay hung hăng chà lau môi mình, hung dữ trừng Quyền Thiệu Viêm nói: “Râu ria đầy mặt đừng chạm vào em, thật khó chịu.”
“Xấu? Cái từ này đúng là mới lạ.” Từ nhỏ đến lớn đúng là chưa ai dám nói với anh như vậy.
…Trừ một vài lần đặc biệt, mấy nữ nhân muốn đi đường vòng mà dụ dỗ anh. Đương nhiên, mấy cô ả cũng không có kết quả tốt. Bất quá, nếu cái này là do Mục Giai Âm làm, anh lại rất hoan nghênh.
Trong phút chốc Mục Giai Âm nghẹn họng.
Bình tĩnh mà xem xét, cô cảm thấy nếu để Quyền Thiệu Viêm với Cơ
“Chẳng trách, tôi cũng biết Đổng thiếu là một con hổ biết cười, chứ không phải là dây pháo.” Cơ U Vũ tiếp lời Mục Giai Âm.
Trong đầu Mục Giai Âm hiện lên hình ảnh Đổng Triệu Lê trên đỉnh đầu có một cây pháo nổ, sau đó đốt lên, Đổng Triệu Lê nổ tan tành, Mục Giai Âm không khỏi bật cười.
Đổng Triệu Lê còn chưa đi xa thì nghe thấy tiếng cười của Mục Giai Âm, Mục Giai Âm nói chuyện với Cơ U Vũ trông rất vui vẻ, chẳng lẽ Mục Giai Âm không biết Cơ U Vũ cùng bọn họ là đối thủ của nhau sao?
Mục Giai Âm thật sự là không biết.
Nhưng Mục Giai Âm biết nếu cô còn không đi thì sẽ bị trễ. Xem chừng, chắc là Quyền Thiệu Viêm bảo Đổng Triệu Lê đi tìm cô.
“Thật có lỗi.” Mục Giai Âm đứng lên nói: “Tôi phải đi trước.”
Cơ U Vũ nhìn chân Mục Giai Âm hỏi: “Chân của cô có khỏe không? Nếu không tôi nhờ bạn bái dìu cô ra ngoài?”
Người này thật cẩn thận, Mục Giai Âm lắc đầu: “Không sao, cảm ơn anh, có thể làm phiền anh một chuyện được không.” Mục Giai ÂM quay đầu lại nói với Cơ U Vũ: “Làm phiền anh nói với ông nội của của tôi, chồng tôi tới đón tôi về nhà, nên tôi về trước.”
“Được.” Cơ U Vũ cười.
Lúc này Mục Giai ÂM mới đi nhanh ra khỏi yến hội.
Cơ U Vũ lo lắng ánh mắt nhìn theo bóng dáng Mục Giai Âm, mãi đến khi Mục Giai Âm đã đi xa, Cơ U Vũ mới thu hồi tầm mắt. Xem ra Mục tiểu thử với Quyền Thiệu Viêm quan hệ rất tốt, Cơ U Vũ không biết tại sao, trong lòng lại có cảm giác phiền muộn không giải thích được.
Mục Giai Âm vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy xe của Quyền Thiệu Viêm đỗ không xa ở cửa khách sạn.
Tùy tiện dừng ở trước cửa khách sạn, một chút không không người khác mặt mũi.
Mục Giai Âm còn chưa đi tới, Quyền Thiệu Viêm đã mở cửa xe, đợi Mục Giai Âm lên xe, Quyền Thiệu Viêm mới bất mãn nói: “Anh không ở đây mấy ngày, em có vẻ rất vui, ở trong yến hội mãi không chịu ra nhỉ?”
Chất vấn nồng đậm, còn kèm theo gương mặt băng sơn của Quyền Thiệu Viêm.
Một tia áy náy nhỏ trong lòng Mục Giai Âm biến mất tiêu, miệng giương cao: “Anh không biết xấu hổ mà còn nói em, anh ngay cả một tin nhắn cũng không gửi cho em, em có nhắn tin qua anh cũng không trả lời.”
Quyền Thiệu Viêm nhíu mày, anh từ trước đến giờ không có thói quen nhắn tin khi ra ngoài, còn việc Mục Giai Âm nhắn tin vs gọi điện cho anh…
Quyền Thiệu Viêm cầm điện thoại từ trong túi ra, cắm dây sạc vào ổ điện nói: “Điện thoại của anh đã hết pin mấy ngày rồi.”
Hết pin…như vậy coi như cũng hiểu được.
Mục Giai Âm lập tức vì mình mà làm hành động sám hối: “Tại sao lại hết pin.”
Khi nói chuyện, Quyền Thiệu Viêm cũng đã mở nguồn điện thoại.
Mục Giai Âm đột nhiên nhớ tới những tin nhắn mình gửi tới, Mục Giai Âm vội vã giơ tay đoạt lấy điện thoại trên tay Quyền thiệu Viêm, chỉ là Quyền Thiệu Viêm so với cô còn nhanh hơn, từ lúc Mục Giai Âm giơ tay, Quyền Thiệu Viêm giơ điện thoại qua hướng khác.
Xong rồi…Mấy lần sau cô gửi rất nhiều tin nhắn, đều là một mình cô nói lảm nhảm.
Tin nhắn bắt đầu từ 6 giờ chiều, Mục Giai Âm đã hỏi anh khi nào về.
Sau đó Mục Giai Âm lại gọi điện cho anh.
Sau đó Mục Giai Âm lại nhắn tin cho anh, cô đã làm xong cơm, con chụp ảnh bàn cơm cho anh.
Mấy tin sau Mục Giai Âm lại tiếp tục nói lảm nhảm.
Như là---- Quyền Thiệu Viêm, anh là đồ khốn, dám không trả lời tin nhắn của em.
Đừng nói anh xảy ra chuyện gì rồi chứ? Anh đã hứa với em sẽ không để mình bị thương.
…
Còn có như là: Quyền Thiệu Viêm, trước 10h anh mau trả lời tin nhắn, không thì em đi ngủ đó.
Quyền Thiệu Viêm, anh là tên hỗn đản, em không thèm giữ cơm cho anh nữa, anh ăn không khí đi! Kèm theo là hình ảnh Mục Giai Âm đổ tất cả đồ ăn vào trong thùng rác.
Sau cùng đều là lúc 12h đêm, Quyền Thiệu Viêm, em ngủ, em có để đèn trước cửa cho anh, anh về không cần sợ tối.
Mục Giai Âm không giành lại, xấu hổ quay lại chỗ ngồi.
Hôm qua ở một mình rất buồn chán, Quyền Thiệu Viêm lại không chịu nhắn tin cho cô, cô mới nhắn một lúc nhiều tin như vậy.
Quyền Thiệu Viêm quay đầu nhìn Mục Giai Âm, đóng băng trên gương mặt lại mang theo tia ấm áp: “Lúc nãy em cố tình ở lại trong bữa tiệc lâu như vậy, là giận anh sao?
“Ai thèm giận anh.” Mục Giai Âm xoay đầu ra cửa xe nhìn ra ngoài: “Em là bị soái ca mê hoặc.”
Cơ U Vũ lớn lên nhìn thiệt tốt.
“Gia còn chưa đủ cho em ngắm.” Quyền Thiệu Viêm nhíu mày, thừa dịp đèn đỏ tiến đến gần miệng Mục Giai Âm thành công trộm một nụ hôn.
“Anh xấu chết đi được.” Mục Tin Lành lấy mu bàn tay hung hăng chà lau môi mình, hung dữ trừng Quyền Thiệu Viêm nói: “Râu ria đầy mặt đừng chạm vào em, thật khó chịu.”
“Xấu? Cái từ này đúng là mới lạ.” Từ nhỏ đến lớn đúng là chưa ai dám nói với anh như vậy.
…Trừ một vài lần đặc biệt, mấy nữ nhân muốn đi đường vòng mà dụ dỗ anh. Đương nhiên, mấy cô ả cũng không có kết quả tốt. Bất quá, nếu cái này là do Mục Giai Âm làm, anh lại rất hoan nghênh.
Trong phút chốc Mục Giai Âm nghẹn họng.
Bình tĩnh mà xem xét, cô cảm thấy nếu để Quyền Thiệu Viêm với Cơ
|
/132
|

