Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 67 - Chương 63.2

/132


Trong lòng Mục Giai Âm nháy mắt liền tốt trở lại.

“Nhưng em vẫn sùng bái anh rễ nhất.” Mục Ngọc Trác ngẩn đầu lên, dáng vẻ hướng đến phía trước: “Sau này em nhất định phải làm một người đàn ông như anh rể vậy.”

…Đừng, có một tên đã đủ nguy hại cho xã hội rồi.

…Hỡn nữa, tại sao lại không sùng bái cô? Sùng bái chị này, tiểu Ngọc Trác!

“Ngọc Trác, em thấy sống ở thành phố A hay thành phố C tốt hơn.” Mục Giai Âm lại hỏi.

Mục Ngọc Trác vẫn tập trung tinh lực xem tivi, tranh thủ trả lời Mục Giai Âm: “Thành phố A.”

“Vậy em nghĩ nếu chị đưa mẹ với em tới thành phố A sống bà ấy sẽ đồng ý không?” Mục Giai Âm tập trung hỏi tiếp.

“Sẽ.”

Mục Giai Âm cảm thấy Mục Ngọc Trác đang phát triển theo hướng giống Quyền Thiệu Viêm, bắt đầu trả lời ngắn gọn y hệt Quyền Thiệu Viêm.

“Bà ấy không luyến tiếc ba em sao?” Mục Giai Âm tưởng Bạch Tự Di không chịu đến thành phố A là nguyên nhân này.

“Ba em đã chết rồi.” Người cũng đã chết, vấn đề này còn quan trọng sao?

Nói như vậy khả năng cô khuyến khích Bạch Tự Di đến thành phố A sống xác suất thành công rất cao.

Trong lòng Mục Giai Âm rất cao hứng, vì thế cô quyết định khiến Mục Ngọc Trác mất hứng ngay lập tức: “Ngọc Trác, đã chín giờ, mau đi ngủ.” (KK: Phúc hắc quá  )

Mục Giai Âm cũng không quan tâm đến TV, nhìn Mục Ngọc Trác cười nói.

Mục Ngọc Trác chớp mắt hai lần, mới không tình nguyện đi tắt TV.

Đang lúc gay cấn, cậu thật sự rất đau lòng.

Mục Giai Âm rốt cuộc cảm giác được quá khứ bất đắc dĩ phải tắt TV, phải đi vào phòng ngủ với Quyền Viêm, cảm giác của Quyền Thiệu Viêm khi đó.

Nhưng đêm nay lại không có Quyền Thiệu Viêm bên cạnh.

Tuy rằng Mục Giai Âm vẫn nằm trong chăn, lại phát hiện hình như không có Quyền Thiệu Viêm, một mình cô trong căn phòng không thể ngủ được.

Mục Giai ÂM ôm gối ngủ của Quyền Thiệu Viêm, vùi đầu vào trong ổ chăn, mơ hồ vẫn ngửi được hơi thở nồng đậm của anh còn lưu lại. Hôm nay mới có một ngày, còn sáu ngày nữa anh mới trở về.

Đếm tới 1000 con cừu, Mục Giai Âm cũng chưa ngủ được, cô biết mình lại mất ngủ rồi.

Bình thường thì thế nào mới ngủ được nhỉ? Hình như cô chưa mất ngủ bao giờ.

Hình như rất nhiều lần đều bị Quyền Thiệu Viêm dây dưa đến mệt, sau mỗi lần cùng Quyền Thiệu Viêm hôn môi đều ngủ thiếp đi, , kết quả ngày hôm sau tỉnh ngủ lại bị Quyền Thiệu Viêm hung hăng khi dễ một trận.

Với lại, Quyền Thiệu Viêm có thói quen cắn người, hại môi của cô ngày nào cũng đỏ hồng, mỗi lần bị Hướng Tình trông thấy đều lấy cớ đó trêu ghẹo cô, còn thật thà hỏi cô có phải bị muỗi cắn hay không.

Quyền Thiệu Viêm không có ở đây, Quyền Thiệu Viêm không có ở đây…

Mục Giai Âm vô ý thức siết chắt gối trong tay, sau đó Mục Giai Âm lại nhẹ nhàng ở trên gối hôn một cái, lại đỏ mặt nhanh chóng nhắm mắt đi ngủ. Ngủ cũng không được ngon giấc, cô lại mơ thấy những ngày bị Tả Trí Viễn quyền đấm cước đá, còn có ánh mắt băng lãnh của Mục Giai Nhan.

Mục Giai Âm xoa nhẹ hai bên thái dương, nếu Quyền Thiệu Viêm không sớm quay về, cô thấy mình sẽ chống đỡ không được nữa.

Quyền Thiệu Viêm có đang nghĩ tới cô không? Mục Giai Âm nghĩ vậy hưng phấn mở điện thoại ra, không biết Quyền Thiệu Viêm có gọi điện hay nhắn tin gì cho cô hay không?

Chỉ tiếc, không có tin nhắn gì trong điện thoại làm cô thất vọng.

Quyền Thiệu Viêm nhất định là có anh em liền quên bà xã, nhất định là như thế! Hỗn đản! Mục Giai Âm nghĩ tới đó hung hăng ném mạnh gối của Quyền Thiệu Viêm, không chịu về nhà! Anh giỏi thì ngủ ngoài biển luôn đi.

Mục Giai Âm không có chỗ phát tiết tinh lực toàn bộ đều dồn vào làm bánh ngọt.

Không phụ công sức cô bỏ ra, cuối cùng cô cũng làm được chiếc bánh hài lòng.

“Bác, ngày mai người đến công ty với con đi.” Mục Giai ÂM cười tít mắt nói với Bạch Tự Di.

Bạch Tự Di thấy kì lạ: “Bác đi làm gì?”

“Đi nhìn thử thôi.” Mục Giai Âm nói: “Với lại, con điều chế nguyên liệu vẫn chưa chuẩn lắm, vẫn còn phải nhờ bác chỉ dạy con nhiều hơn.”

“Được.” Thấy có thể giúp đỡ được Mục Giai Âm, Bạch Tự Di vui vẻ đồng ý.

“Còn em thì sao?” Mục Ngọc Trác đi tới trước mặt hai người…hai người này luôn xem nhẹ cậu.

Thật đúng là quên mất tiểu gia hỏa này.

Mục Giai Âm nhớ đến Lăng Diệc Dương xui xẻo đi đường bị ngãn gãy chân. Ngày trước trong yến hội, cô đưa cho Lăng Diệc Dương cầm giúp quà tặng của Chân Phó Dương cho cô. Hôm nay,Lăng Diệc Dương cũng nói đến công ty để đưa cho cô.

Lăng Diệc Dương so với Mục Ngọc Trác lớn hơn hai tuổi, hai người coi như có thể làm bạn cùng lứa.

Thằng nhóc Mục Ngọc Trác này thật sự quá tự bế, trao đổi với bạn cùng trang lứa cũng tốt.

Mục Giai Âm lại nói: “Em cũng đi cùng luôn.”

“Vâng…” Mục Ngọc Trác nhu thuận đáp ứng.

…Thật ra cậu chỉ muốn ở nhà xem phim hoạt hình.

Mục Giai Âm trực tiếp đi thang máy đến phòng làm việc của tổng giám đốc.

Bạch Tự Di bỗng nhiêm cảm thấy Mục Giai Âm đi làm hình như không giống với đi làm trước đây.

Lăng Khải hoa đã ngồi ở trong phòng làm việc từ sớm, từ sáng đến giờ, Lăng Khải Hoa quả thật là mỏi mắt mong chờ.

“Giai Âm, em đã đến rồi.” Vừa thấy Mục Giai Âm tới, trên mặt Lăng Khải Hoa nhanh chóng trương ra vẻ mặt tươi cười. Nhìn thấy phía sau Mục Giai Âm có hai người không quen biết, lại khôi phục bộ mặt than như cũ.

Mục Ngọc Trác không chút do dự gắn mác mắt cao hơn đầu với đồ hai mặt cho Lăng Khải Hoa.

“Đây này là bác gái em, còn người là em họ của em.” Mục Giai Âm giới thiệu.

Lăng Khải Hoa gật đầu, là một nửa người họ Mục, Lăng Khải Hoa rất rõ ràng tình huống trong nhà. Căn cứ theo lời của Mục Uẩn Ngạo kể lại, thân thích bên nhà họ Mục đều là một đám khốn nạn! Đây tuyệt đối là lời nói thật của Mục Uẩn Ngạo, không hề thêm chút gì.

Chỉ là tự nhiên từ đâu nhô ra một bác gái với em họ….

Bác gái vẫn khẩn trương cúi đầu anh không nhìn thấy được biểu tình, chỉ có em họ vẫn như có như không che chở trước mặt Mục Giai Âm. , Nhìn anh giống như đang nhìn một tên tội phạm khét tiếng, là một người làm ăn thành đạt, Lăng Khải Hoa tự nhận gương mặt này của anh vẫn rất có lực tương tác. Nhưng sao đứa bé này lại nhìn anh đề phòng như vậy chứ?

“Diệc Dương đâu?” Không thấy Lăng Diệc Dương, Mục Giai Âm nghi hoặc hỏi.

“Nó ở phòng bên đọc sách.” Lăng Khải Hoa chỉ phòng nghỉ bên cạnh.

Vốn Lăng Diệc Dương cùng ngồi ở phòng khách cùng Lăng Khải

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status