Thời điểm Mục Giai Âm vào biệt thự, Mục Uẩn Ngạo đang từ lầu hai đi xuống, thấy Mục Giai Âm vừa vào cừa, nhíu mày nói: “ Giai Âm con đi nói chuyện với con bé đi, Giai Nhan đâu đâu rồi.”
“Con chỉ vừa đi uống chút nước, chị ba đã về rồi.” Mục Giai Nhan vừa nge tiếng động, vội đi ra từ phía tây phòng khách, vẻ mặt vô tội.
Mục Giai Âm nghĩ đến nụ hôn tiễn biệt của quyền Viêm khi đó, nhất thời liền hiểu rõ. Quyền Thiệu viêm, là muốn diễn trò cho Mục Giai Nhan thấy, trên mặt Mục Giai Âm hiện lên một nụ cười thản nhiên.
Cô nên khen ngợi Quyền Thiệu Viêm như thế nào đây, nghĩ thật chu đáo mà.
“Thôi, ngồi xuống rồi nói.” Mục Uẩn Ngạo nói xong chỉ vào sô pha phòng khách.
Mục Giai Thu ngồi sẵn một bên sô pha.
Mục Giai Âm đi theo Mục Uẩn Ngạo ngồi xuống sô pha, Mục Giai Nhan trước đây vân luôn chen lấn để được ngồi chung với Mục Uẩn Ngạo hôm nay cũng chọn vị trí xa nhất, nhìn dáng vẻ giống như nhất định sẽ tranh cãi một trận ầm ĩ với Mục Uẩn Ngạo.
“Giai Âm, con với Giai Nhan quan hệ tốt, con đi khuyên nhủ nó đi.” Vừa ngồi xuống Mục Uản Ngạo liền chỉ Mục Giai Nhan, nhếch miệng, tức giận nói: “ Xảy ra chuyện như thế, ông cũng không muốn nói nhiều, dù sao có nói gì cũng vô dụng. Ông đã nói phương pháp ưng phó, trước tiên con đính hôn với Tả Trí Viễn, bên nhà họ Tả ông sẽ nói chuyện sau.”
“Ông nội chuyện này nói sau đi, không phải đã qua rồi sao? Sao phải vội vàng đính hôn cơ chứ?” Mục Giai Nhan rất không rõ suy nghĩ của Mục Uẩn Ngạo.
“Nói sau cái gì, thanh danh của con bị hủy, sao con lại không biết điều chứ.” Mục Giai Nhan với Tả Trí Viễn bị người ngoài phát hiện đang… cái kia rồi. Nếu không nhanh chống đính hôn, lỡ sau này Tả Trí Viễn đổi ý thì sao bây giờ?
“Chuyện này thì làm sao? Không phải hôm qua con với anh ta cũng chỉ làm chuyện kia thôi sao?? Bây giờ chuyện này cũng đâu có gì lạ.” Mục Giai Nhan ủy khuất nói: “Bây giờ cũng đâu phải như thời của ông trước đây đâu
“Mặc kệ thời đại nào, cũng không thể phát sinh chuyện như vậy.” Mục Uẩn Ngạo tức giận cầm lấy cây gậy bên cạnh muốn đánh Mục Giai Nhan.
Vừa thấy động tác của Mục Uẩn Ngạo, quản gia lo lắng tiến đến cản Mục Uẩn Ngạo lại: “ Lão gia, xin bớt giận, tam tiểu thư, da thịt non nớt, bị một gậy này, nhất định sẽ bị thương, một gậy này xuống sau cùng người đau lòng vẫn là ngài. Hơn nữa, còn có nhị tiểu thư ngồi ở bên cạnh, không nên.”
Quản gia nói xong thì chỉ Mục Giai Âm ngồi bên cạnh.
Mục Uẩn Ngạo nhìn Mục Giai Nhan ủy khuất kéo ngón tay ngồi một góc trên sô pha, không biết là sao chỉ Mục Giai Âm nói: “Giai Âm, con đi khuyên nhủ Giai Nhan đi, lắt nữa đến phòng của ông. Còn Giai Thu, con bỏ cái ý định đó đi, ở B làm cho tốt việc của mình.”
“Con ở thành phố B một chút thành tích cũng không có, còn muốn chạy tới thành phố A.” Mục Uẩn Ngạo lại nổi giận, tay run run đập cây gậy xuống sàn nhà: “Không có điểm thành tích, con đến thành phố A như thế nào? Đừng nói con cả đời chỉ muốn làm một chức phó thị trưởng, con tâm cao khí ngạo cái chức phó thị trưởng này làm sao con thỏa mãn được?”
Mặt Mục Giai thoáng trầm xuống: “Con biết rồi, ông nội.”
Mục Uẩn Ngạo vừa đi, Mục Giai thu đã đứng dậy nói: “Chị hơi mệt, các em nói chuyện trước đi.”
Mệt mỏi? Nhất định là lấy cớ trong lòng Mục Giai Nhan và Mục Giai Nhan đều biết rõ.
“Giai Nhan.” Mục Giai Âm nhìn Mục Giai Nhan khuyên nhủ: “Thường ngày chị thấy em cũng không giống kiểu người như vậy, đến cùng là chuyện gì, bị hãm hại sao?”
Mục Giai Âm coi như có chút mắt nhìn, cũng chỉ là bị người nào hại mà thôi.
Mục Giai Âm thấy Mục Giai Nhan không nói lòi nào, lại nói tiếp: “Giai Nhan, chúng ta là chị em, có gì phải xấu hổ chứ?”
Mục Giai Âm cố ý cổ vũ: “Giai Nhan có ủy khuất gì cứ nói với chị, đến lúc đó để cho ông nội hỗ trợ, nhìn thử là ai muốn hại em, nếu không được, chị cũng có thể tìm… Ông xã trợ giúp.”
Mục Giai Âm dừng lại một chút mới nói, cô là cố ý kích thích Mục Giai Âm, nhưng mà, sau khi nói hai chữ này ra cô đều thấy người mình nóng lên, thật không biết Quyền Thiệu Viêm làm thế
“Con chỉ vừa đi uống chút nước, chị ba đã về rồi.” Mục Giai Nhan vừa nge tiếng động, vội đi ra từ phía tây phòng khách, vẻ mặt vô tội.
Mục Giai Âm nghĩ đến nụ hôn tiễn biệt của quyền Viêm khi đó, nhất thời liền hiểu rõ. Quyền Thiệu viêm, là muốn diễn trò cho Mục Giai Nhan thấy, trên mặt Mục Giai Âm hiện lên một nụ cười thản nhiên.
Cô nên khen ngợi Quyền Thiệu Viêm như thế nào đây, nghĩ thật chu đáo mà.
“Thôi, ngồi xuống rồi nói.” Mục Uẩn Ngạo nói xong chỉ vào sô pha phòng khách.
Mục Giai Thu ngồi sẵn một bên sô pha.
Mục Giai Âm đi theo Mục Uẩn Ngạo ngồi xuống sô pha, Mục Giai Nhan trước đây vân luôn chen lấn để được ngồi chung với Mục Uẩn Ngạo hôm nay cũng chọn vị trí xa nhất, nhìn dáng vẻ giống như nhất định sẽ tranh cãi một trận ầm ĩ với Mục Uẩn Ngạo.
“Giai Âm, con với Giai Nhan quan hệ tốt, con đi khuyên nhủ nó đi.” Vừa ngồi xuống Mục Uản Ngạo liền chỉ Mục Giai Nhan, nhếch miệng, tức giận nói: “ Xảy ra chuyện như thế, ông cũng không muốn nói nhiều, dù sao có nói gì cũng vô dụng. Ông đã nói phương pháp ưng phó, trước tiên con đính hôn với Tả Trí Viễn, bên nhà họ Tả ông sẽ nói chuyện sau.”
“Ông nội chuyện này nói sau đi, không phải đã qua rồi sao? Sao phải vội vàng đính hôn cơ chứ?” Mục Giai Nhan rất không rõ suy nghĩ của Mục Uẩn Ngạo.
“Nói sau cái gì, thanh danh của con bị hủy, sao con lại không biết điều chứ.” Mục Giai Nhan với Tả Trí Viễn bị người ngoài phát hiện đang… cái kia rồi. Nếu không nhanh chống đính hôn, lỡ sau này Tả Trí Viễn đổi ý thì sao bây giờ?
“Chuyện này thì làm sao? Không phải hôm qua con với anh ta cũng chỉ làm chuyện kia thôi sao?? Bây giờ chuyện này cũng đâu có gì lạ.” Mục Giai Nhan ủy khuất nói: “Bây giờ cũng đâu phải như thời của ông trước đây đâu
“Mặc kệ thời đại nào, cũng không thể phát sinh chuyện như vậy.” Mục Uẩn Ngạo tức giận cầm lấy cây gậy bên cạnh muốn đánh Mục Giai Nhan.
Vừa thấy động tác của Mục Uẩn Ngạo, quản gia lo lắng tiến đến cản Mục Uẩn Ngạo lại: “ Lão gia, xin bớt giận, tam tiểu thư, da thịt non nớt, bị một gậy này, nhất định sẽ bị thương, một gậy này xuống sau cùng người đau lòng vẫn là ngài. Hơn nữa, còn có nhị tiểu thư ngồi ở bên cạnh, không nên.”
Quản gia nói xong thì chỉ Mục Giai Âm ngồi bên cạnh.
Mục Uẩn Ngạo nhìn Mục Giai Nhan ủy khuất kéo ngón tay ngồi một góc trên sô pha, không biết là sao chỉ Mục Giai Âm nói: “Giai Âm, con đi khuyên nhủ Giai Nhan đi, lắt nữa đến phòng của ông. Còn Giai Thu, con bỏ cái ý định đó đi, ở B làm cho tốt việc của mình.”
“Con ở thành phố B một chút thành tích cũng không có, còn muốn chạy tới thành phố A.” Mục Uẩn Ngạo lại nổi giận, tay run run đập cây gậy xuống sàn nhà: “Không có điểm thành tích, con đến thành phố A như thế nào? Đừng nói con cả đời chỉ muốn làm một chức phó thị trưởng, con tâm cao khí ngạo cái chức phó thị trưởng này làm sao con thỏa mãn được?”
Mặt Mục Giai thoáng trầm xuống: “Con biết rồi, ông nội.”
Mục Uẩn Ngạo vừa đi, Mục Giai thu đã đứng dậy nói: “Chị hơi mệt, các em nói chuyện trước đi.”
Mệt mỏi? Nhất định là lấy cớ trong lòng Mục Giai Nhan và Mục Giai Nhan đều biết rõ.
“Giai Nhan.” Mục Giai Âm nhìn Mục Giai Nhan khuyên nhủ: “Thường ngày chị thấy em cũng không giống kiểu người như vậy, đến cùng là chuyện gì, bị hãm hại sao?”
Mục Giai Âm coi như có chút mắt nhìn, cũng chỉ là bị người nào hại mà thôi.
Mục Giai Âm thấy Mục Giai Nhan không nói lòi nào, lại nói tiếp: “Giai Nhan, chúng ta là chị em, có gì phải xấu hổ chứ?”
Mục Giai Âm cố ý cổ vũ: “Giai Nhan có ủy khuất gì cứ nói với chị, đến lúc đó để cho ông nội hỗ trợ, nhìn thử là ai muốn hại em, nếu không được, chị cũng có thể tìm… Ông xã trợ giúp.”
Mục Giai Âm dừng lại một chút mới nói, cô là cố ý kích thích Mục Giai Âm, nhưng mà, sau khi nói hai chữ này ra cô đều thấy người mình nóng lên, thật không biết Quyền Thiệu Viêm làm thế
|
/132
|

