Cho tới bây giờ Mục Uẩn Ngạo cũng không phải là người nhân từ gì.
Lần đó ông chịu tha thứ cho Mục Giai Nhan, nhưng mà cũng chỉ xem ở mặt mũi của con trai và con dâu mình. Nhưng mà, Mục Giai Thu. . . . . . Trước đây ông đã buồn Mục Giai Thu, hôm nay Mục Giai Thu làm chuyện như vậy, ông tuyệt đối không thể nào lại đi tha thứ cho Mục Giai Thu.
Mục Giai Âm vẫn còn có chút lắp bắp nhìn ông nội mình. Trong lòng cô luôn có chút thấp thỏm, hôm nay cô làm việc này đứng ở lập trường của cô thoạt nhìn là chuyện đương nhiên, nhưng đứng ở lập trường của Mục Uẩn Ngạo nhìn, có lẽ có một chút quá đáng.
Giai Âm, Mục Uẩn Ngạo sờ sờ đầu Mục Giai Âm, quả nhiên, lần trước ông quá bảo vệ Mục Giai Nhan tất cả đều để lại bóng ma cho Mục Giai Âm. Nhìn trên mặt cô mang theo một màn mỉm cười lấy lòng kia, trong lòng ông một hồi lòng chua xót.
Giai Âm, thân thể con thế nào? Mục Uẩn Ngạo nhìn trên cổ tay tím bầm của Mục Giai Âm một chút, rất lo lắng hỏi.
Cũng may, con không bị thương tích gì, chỉ có chút thiếu máu mà thôi, Mục Giai Âm an ủi Mục Uẩn Ngạo.
Mục Uẩn Ngạo càng phát lòng chua xót.
Thiếu máu có thể thiếu máu đến té xỉu, vậy con bé chảy bao nhiêu máu. Nhưng ông nghe bệnh viện người ta nói rồi, trên quần áo sau lưng con bé toàn bộ đều là vết máu.
Lần này dọa sợ con rồi. Mục Uẩn Ngạo sờ sờ đầu Mục Giai Âm, mới nói, May là con phúc lớn mạng lớn, nhưng sau này con nhất định phải cẩn thận một chút.
Mục Giai Âm gật đầu một cái, Vâng, cũng may ông chủ siêu thị chịu giúp con chuyện này.
Ừ, Mục Uẩn Ngạo lẳng lặng nói, Vẫn phải nói cám ơn ông ấy thật tốt.
Nếu không có người kia có lẽ ông sẽ phải vĩnh viễn mất đi cháu gái này rồi.
Giai Âm, chuyện Mục Giai Thu, sau này con coi như không có người này đi, Trong mắt Mục Uẩn Ngạo ẩn một chút lạnh lùng, Mấy ngày nữa, ông định cử hành tang lễ cho con bé, lý do là tự tử vì uất ức.
Lúc này trên mặt Mục Giai Âm mới mang theo một chút nhẹ nhõm.
Ông nội yên tâm, con không sợ. Mục Giai Âm nói: Người bắt cóc con là Đàm Tân Kinh, trước kia chúng con là bạn bè, anh ấy không làm khó con.
Nếu như Mục Giai Thu thật sự tìm một người xa lạ tới bắt cô, sợ rằng cô sẽ phải khổ não một hồi lâu.
Mục Uẩn Ngạo thở dài, trong ánh mắt thủy chung có chút khó chịu. Giai Âm, Mục Giai Thu không phải là chị ruột của con.
Con biết rõ, Mục Giai Âm thật nhanh trả lời.
Làm sao con biết? Mục Uẩn Ngạo có chút kinh ngạc nhìn Mục Giai Âm, sẽ không phải là Mục Giai Thu nói ra thân thế của mình cho Mục Giai Âm biết.
Là Đàm Tân Kinh nói, Mục Giai Âm khẩn trương liếc nhìn ông nội, từ từ trả lời, Đàm Tân Kinh nói Mục Giai Thu là chị ruột của anh ấy, anh ấy đối chiếu kho gien.
Thì ra là như vậy. Cuối cùng Mục Uẩn Ngạo có mấy phần sáng tỏ. Ông đã nói, hình như Đàm Tân Kinh là cấp dưới của Quyền Thiệu Viêm, làm sao sẽ phản bội Quyền Thiệu Viêm đi giúp Mục Giai Thu, hơn nữa còn làm việc nghĩa vô phản cố như vậy. Ông nghe nói Đàm Tân Kinh vẫn bảo vệ cho Mục Giai Thu, nếu như là chị em ngược lại thành công.
Mục Giai Thu là đứa bé được nhặt về, Mục Uẩn Ngạo vuốt đầu Mục Giai Âm, có vài phần áy náy nói, Giai Âm còn có một việc ông đã dấu diếm nhiều năm cũng không nói cho con biết.
Mục Giai Âm nhìn về phía Mục Uẩn Ngạo, trong ánh mắt có mấy phần hỏi dò, Mục Uẩn Ngạo còn gạt cô chuyện gì à?
Nguyên nhân cái chết của ba mẹ con năm đó cũng không phải vì con.
Lời Mục Uẩn Ngạo vừa nói ra, nhất thời hô hấp của Mục Giai Âm ngừng mấy giây, đôi môi cũng hơi giương, hình như là không cách nào khép lại. Ánh mắt của cô lại càng mở thật to, giống như là gặp được chuyện kinh ngạc nhất trên thế giới.
Mục Uẩn Ngạo thấy dáng vẻ giật mình này của Mục Giai Âm, áy náy trong lòng sâu hơn, tranh thủ thời gian giải thích nói: Năm đó, sau khi ba mẹ con có con, tất nhiên người chú ý nhất chính là con rồi, trước lúc ba mẹ con gặp chuyện không may, Mục Giai Thu vào trong phòng của ba mẹ con khóc, nói là mỗi một lần con bé cũng không có quà kỷ niệm, cũng chỉ có mình con có.
Lúc ấy Mục Giai Thu huyên náo rất lợi hại, khóc cực kỳ thê thảm, ngay cả lão đầu ông cũng nhìn không nổi nữa, sao ba mẹ Mục Giai Âm không thể không mềm lòng chứ? Lại nói bọ họ thực sự không đúng khi thiên vị Mục Giai Âm, cho nên, bọn họ đồng ý lần này nhất định phải mang chút quà trở về cho Mục Giai Thu.
Chỉ là đi công tác thật sự quá bận rộn, bọn họ vẫn quên mất chuyện này.
Lúc đi được nửa đường, mẹ Mục Giai Âm mới cười gọi điện thoại cho Mục Giai Âm, nói quên mang quà về cho cô, hi vọng cô có thể tha thứ bọn họ.
Lúc ấy, Mục Giai Âm đã khóc muốn bọn họ về nhà, khi đó mẹ cô gần như là lập tức mềm lòng liền muốn về nhà. Chỉ là lại bị ba cô ngăn cản, ba cô nhớ lại thỉnh cầu của Mục Giai Thu.
Nên vì chuyện này, khi ở trên xe, hai người bọn họ còn xảy ra cãi vả kịch liệt.
Mẹ Mục Giai Âm vì lo lắng cho cô, muốn về nhà, nhưng ba Mục Giai Âm lại nói đồng ý chuyện của Mục Giai Thu thì nhất định phải hoàn thành, kiên trì muốn quay lại đi mua quà cho Mục Giai Thu.
Cuối cùng vẫn là mẹ Mục Giai Âm thỏa hiệp.
Một thỏa hiệp này lại không có cơ hội về nhà.
Cuối cùng, cũng là ba Mục Giai
Lần đó ông chịu tha thứ cho Mục Giai Nhan, nhưng mà cũng chỉ xem ở mặt mũi của con trai và con dâu mình. Nhưng mà, Mục Giai Thu. . . . . . Trước đây ông đã buồn Mục Giai Thu, hôm nay Mục Giai Thu làm chuyện như vậy, ông tuyệt đối không thể nào lại đi tha thứ cho Mục Giai Thu.
Mục Giai Âm vẫn còn có chút lắp bắp nhìn ông nội mình. Trong lòng cô luôn có chút thấp thỏm, hôm nay cô làm việc này đứng ở lập trường của cô thoạt nhìn là chuyện đương nhiên, nhưng đứng ở lập trường của Mục Uẩn Ngạo nhìn, có lẽ có một chút quá đáng.
Giai Âm, Mục Uẩn Ngạo sờ sờ đầu Mục Giai Âm, quả nhiên, lần trước ông quá bảo vệ Mục Giai Nhan tất cả đều để lại bóng ma cho Mục Giai Âm. Nhìn trên mặt cô mang theo một màn mỉm cười lấy lòng kia, trong lòng ông một hồi lòng chua xót.
Giai Âm, thân thể con thế nào? Mục Uẩn Ngạo nhìn trên cổ tay tím bầm của Mục Giai Âm một chút, rất lo lắng hỏi.
Cũng may, con không bị thương tích gì, chỉ có chút thiếu máu mà thôi, Mục Giai Âm an ủi Mục Uẩn Ngạo.
Mục Uẩn Ngạo càng phát lòng chua xót.
Thiếu máu có thể thiếu máu đến té xỉu, vậy con bé chảy bao nhiêu máu. Nhưng ông nghe bệnh viện người ta nói rồi, trên quần áo sau lưng con bé toàn bộ đều là vết máu.
Lần này dọa sợ con rồi. Mục Uẩn Ngạo sờ sờ đầu Mục Giai Âm, mới nói, May là con phúc lớn mạng lớn, nhưng sau này con nhất định phải cẩn thận một chút.
Mục Giai Âm gật đầu một cái, Vâng, cũng may ông chủ siêu thị chịu giúp con chuyện này.
Ừ, Mục Uẩn Ngạo lẳng lặng nói, Vẫn phải nói cám ơn ông ấy thật tốt.
Nếu không có người kia có lẽ ông sẽ phải vĩnh viễn mất đi cháu gái này rồi.
Giai Âm, chuyện Mục Giai Thu, sau này con coi như không có người này đi, Trong mắt Mục Uẩn Ngạo ẩn một chút lạnh lùng, Mấy ngày nữa, ông định cử hành tang lễ cho con bé, lý do là tự tử vì uất ức.
Lúc này trên mặt Mục Giai Âm mới mang theo một chút nhẹ nhõm.
Ông nội yên tâm, con không sợ. Mục Giai Âm nói: Người bắt cóc con là Đàm Tân Kinh, trước kia chúng con là bạn bè, anh ấy không làm khó con.
Nếu như Mục Giai Thu thật sự tìm một người xa lạ tới bắt cô, sợ rằng cô sẽ phải khổ não một hồi lâu.
Mục Uẩn Ngạo thở dài, trong ánh mắt thủy chung có chút khó chịu. Giai Âm, Mục Giai Thu không phải là chị ruột của con.
Con biết rõ, Mục Giai Âm thật nhanh trả lời.
Làm sao con biết? Mục Uẩn Ngạo có chút kinh ngạc nhìn Mục Giai Âm, sẽ không phải là Mục Giai Thu nói ra thân thế của mình cho Mục Giai Âm biết.
Là Đàm Tân Kinh nói, Mục Giai Âm khẩn trương liếc nhìn ông nội, từ từ trả lời, Đàm Tân Kinh nói Mục Giai Thu là chị ruột của anh ấy, anh ấy đối chiếu kho gien.
Thì ra là như vậy. Cuối cùng Mục Uẩn Ngạo có mấy phần sáng tỏ. Ông đã nói, hình như Đàm Tân Kinh là cấp dưới của Quyền Thiệu Viêm, làm sao sẽ phản bội Quyền Thiệu Viêm đi giúp Mục Giai Thu, hơn nữa còn làm việc nghĩa vô phản cố như vậy. Ông nghe nói Đàm Tân Kinh vẫn bảo vệ cho Mục Giai Thu, nếu như là chị em ngược lại thành công.
Mục Giai Thu là đứa bé được nhặt về, Mục Uẩn Ngạo vuốt đầu Mục Giai Âm, có vài phần áy náy nói, Giai Âm còn có một việc ông đã dấu diếm nhiều năm cũng không nói cho con biết.
Mục Giai Âm nhìn về phía Mục Uẩn Ngạo, trong ánh mắt có mấy phần hỏi dò, Mục Uẩn Ngạo còn gạt cô chuyện gì à?
Nguyên nhân cái chết của ba mẹ con năm đó cũng không phải vì con.
Lời Mục Uẩn Ngạo vừa nói ra, nhất thời hô hấp của Mục Giai Âm ngừng mấy giây, đôi môi cũng hơi giương, hình như là không cách nào khép lại. Ánh mắt của cô lại càng mở thật to, giống như là gặp được chuyện kinh ngạc nhất trên thế giới.
Mục Uẩn Ngạo thấy dáng vẻ giật mình này của Mục Giai Âm, áy náy trong lòng sâu hơn, tranh thủ thời gian giải thích nói: Năm đó, sau khi ba mẹ con có con, tất nhiên người chú ý nhất chính là con rồi, trước lúc ba mẹ con gặp chuyện không may, Mục Giai Thu vào trong phòng của ba mẹ con khóc, nói là mỗi một lần con bé cũng không có quà kỷ niệm, cũng chỉ có mình con có.
Lúc ấy Mục Giai Thu huyên náo rất lợi hại, khóc cực kỳ thê thảm, ngay cả lão đầu ông cũng nhìn không nổi nữa, sao ba mẹ Mục Giai Âm không thể không mềm lòng chứ? Lại nói bọ họ thực sự không đúng khi thiên vị Mục Giai Âm, cho nên, bọn họ đồng ý lần này nhất định phải mang chút quà trở về cho Mục Giai Thu.
Chỉ là đi công tác thật sự quá bận rộn, bọn họ vẫn quên mất chuyện này.
Lúc đi được nửa đường, mẹ Mục Giai Âm mới cười gọi điện thoại cho Mục Giai Âm, nói quên mang quà về cho cô, hi vọng cô có thể tha thứ bọn họ.
Lúc ấy, Mục Giai Âm đã khóc muốn bọn họ về nhà, khi đó mẹ cô gần như là lập tức mềm lòng liền muốn về nhà. Chỉ là lại bị ba cô ngăn cản, ba cô nhớ lại thỉnh cầu của Mục Giai Thu.
Nên vì chuyện này, khi ở trên xe, hai người bọn họ còn xảy ra cãi vả kịch liệt.
Mẹ Mục Giai Âm vì lo lắng cho cô, muốn về nhà, nhưng ba Mục Giai Âm lại nói đồng ý chuyện của Mục Giai Thu thì nhất định phải hoàn thành, kiên trì muốn quay lại đi mua quà cho Mục Giai Thu.
Cuối cùng vẫn là mẹ Mục Giai Âm thỏa hiệp.
Một thỏa hiệp này lại không có cơ hội về nhà.
Cuối cùng, cũng là ba Mục Giai
|
/132
|

