Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 121 - Chương 91.1

/132


Edit: Kim Phượng

Mục Giai Âm cố gắng khuyên Đàm Tân Kinh, nhưng Đàm Tân Kinh vẫn chẳng hé răng.

Mục Giai Âm không cố gắng nữa, Đàm Tân Kinh nhất định phải bắt cô làm con tin, mặc kệ cô cố gắng thế nào, Đàm Tân Kinh cũng sẽ không buông tha.

Xe liên tục chạy về phía trước, Mục Giai Âm càng ngày càng cảm thấy khó chịu.

Đàm Tân Kinh, bụng của tôi khó chịu. Mục Giai Âm cau mày nói với Đàm Tân Kinh.

Đàm Tân Kinh quay đầu liếc nhìn Mục Giai Âm rồi nói, Giai Âm, không cần giở trò, anh. . . . . .

Tôi sẽ không giở trò với anh. Mục Giai Âm cúi đầu, nói lẩm bẩm, trên mặt hiện ra vẻ đỏ ửng, Đàm Tân Kinh, tôi tới nghỉ lễ rồi.

Cái gì? Trên mặt Đàm Tân Kinh thoáng qua vẻ kinh ngạc, tại sao Mục Giai Âm lại ở ngay cái thời điểm này tới nghỉ lễ đây?

Thật, anh cởi sợi dây trên tay tôi ra trước đi. Mục Giai Âm nói xong liền đưa tay ra với Đàm Tân Kinh. Đàm Tân Kinh nửa tin nửa ngờ tháo sợi dây trên người Mục Giai Âm, nhưng cả người Đàm Tân Kinh đều bảo trì cảnh giác, Mục Giai Âm căn bản không thể công kích được anh.

Chân mày Mục Giai Âm khẽ nhíu, dời thân thể.

Trên ghế sa lon lấm tấm vết máu, nhìn rất mới.

Mục Giai Âm cau mày, đỏ mặt, Đàm Tân Kinh, tôi nói rồi tôi không có lừa anh. Nhất định quần của tôi cũng đã ướt, anh nhanh đi mua băng vệ sinh cho tôi, mang tôi đến nhà vệ sinh.

Nói xong Mục Giai Âm giống như thẹn thùng xoay đầu về phía cửa sổ nói: Bụng của tôi rất khó chịu.

Mục Giai Âm nói xong liền khom người xuống, hai cái tay liều mạng ấn bụng của mình, trên mặt cũng từ từ có mồ hôi rơi xuống.

Anh mau đi mua băng vệ sinh cho tôi. Giọng nói của Mục Giai Âm cũng mang mấy phần vội vàng. Dù anh muốn xem trong xe anh bị máu nhuộm lên, bản thân tôi cũng không vui lòng đâu.

Tại sao lúc này lại tới nghỉ lễ rồi hả? Đàm Tân Kinh nhíu mày nói, Em chờ một chút, anh đi mua cho em.

Tôi không thể dùng nhãn hiệu khác, tôi dùng nhãn hiệu khác sẽ bị dị ứng. Mục Giai Âm liền nói ra hàng loạt nhãn hiệu nước ngoài. Một nhóm lớn từ Tiếng Anh được Mục Giai Âm thốt ra. Đàm Tân Kinh nghe đến đầu cũng choáng váng.

Mục Giai Âm chính là nhắm ngay Đàm Tân Kinh căn bản không hiểu những vấn đề có liên quan đến băng vệ sinh này, cho nên mới nói ra hàng loạt nhãn hiệu.

Đàm Tân Kinh cố gắng nhớ nhưng không nhớ nổi, mấy cái chữ kia thật sự là quá mức khó đọc, Em không thể dùng chút nhãn hiệu bình thường sao?

Tôi dùng những nhãn hiệu khác sẽ dị ứng. Mục Giai Âm suy nghĩ một chút lại nói, Thôi, anh dẫn tôi đi mua đi, tôi nhớ Sophie có một loại nhãn hiệu tôi dùng rất tốt.

Anh mua cho em là được. Đàm Tân Kinh rất cảnh giác nói, Em muốn loại nào?

Mục Giai Âm rất là mơ mơ hồ hồ nói cho Đàm Tân Kinh một loại băng vệ sinh.

Đàm Tân Kinh rất mơ hồ về phương diện này, khi đến cửa hàng hỏi, ông chủ đưa cho anh mấy chục loại băng vệ sinh.

Đàm Tân Kinh rất do dự nhìn đống băng vệ sinh trước mặt, anh không biết Mục Giai Âm đến tột cùng cần loại nào, hơn nữa anh lại không dám mua bậy bạ, Mục Giai Âm đã nói cô bị dị ứng.

Ông chủ thấy dáng vẻ do dự không quyết của Đàm Tân Kinh, cười nói, Cậu đưa vợ của cậu tới, để cho cô ấy tự chọn, không phải xong rồi sao?

Cái này. . . . . . Nghe thấy ông chủ nói vợ, gương mặt đẹp trai của Đàm Tân Kinh thoáng đỏ ửng, một giây sau đó mới hơi lúng túng nói, Ừ, được.

Nói xong, Đàm Tân Kinh liền đi tới xe, Mục Giai Âm đang dựa vào thành ghế nghỉ ngơi, thấy trên mặt Mục Giai Âm giống như là trong nháy mắt đã không có chút huyết sắc.

Đàm Tân Kinh vừa có chút đau lòng lại có chút áy náy, Giai Âm, anh không biết em phải dùng loại nào, em cùng đi mua với anh thôi. Nhưng mà, Giai Âm, em không cần giở trò, bất luận như thế nào, hôm nay em không thể thoát khỏi tay anh được.

Tôi biết rõ, anh chỉ muốn đưa tôi đi tìm chị hai để giải hoà mà thôi. Mục Giai Âm rất khéo hiểu lòng người cười cười nói, Mới vừa rồi tôi cũng đã nghĩ kĩ, tôi và chị hai có rất nhiều mâu thuẫn, quả thật nên tìm cơ hội giải hòa.

“Em biết là được rồi. Đàm Tân Kinh nói xong liền mở cửa xe ra, muốn gọi Mục Giai Âm ra ngoài.

Nhưng Mục Giai Âm vô luận như thế nào cũng không chịu ra ngoài.

Mục Giai Âm đỏ mặt nói, Đưa âu phục của anh cho tôi.

Đàm Tân Kinh ngẩn người.

Mục Giai Âm mới lại nói, Nhất định trên quần tôi cũng dính máu, giờ tôi không muốn cứ đi ra ngoài như vậy, quá mất mặt rồi.

Lúc này Đàm Tân Kinh mới hơi xấu hổ lấy áo vest của mình cho Mục Giai Âm.

Nhưng lúc Mục Giai Âm mặc quần áo, Đàm Tân Kinh loáng thoáng cảm thấy hình như sau lưng Mục Giai Âm có thứ gì đó. Nhưng Đàm Tân Kinh lại phân biệt không rõ đến tột cùng là cái gì, hình như là một mảng màu đỏ . . . . . . Nhưng Mục Giai Âm mặc quần áo màu trắng mà.

Chẳng lẽ anh nhìn lầm vết máu trên ghế? Đàm Tân Kinh vừa nghĩ vừa đỡ Mục Giai Âm xuống xe.

Lúc đi tới siêu thị, ông chủ nhìn Mục Giai Âm và Đàm Tân Kinh cười cười nói, Chàng trai, vợ của cậu xinh đẹp như vậy, hai người thật đúng là trời sinh một đôi.

Hai người này đều là người đẹp đó, về sau nếu sinh con không biết sẽ làm điên đảo biết bao thiếu niên thiếu nữ.

Sắc mặt Mục Giai Âm dường như càng trắng hơn.

Đàm Tân Kinh bức rức cười cười, nếu là bình thường anh nhất định sẽ thật vui mừng, nhưng tình hình hôm nay thật sự làm anh không thể vui nổi.

Cô xem coi muốn loại nào. Ông chủ nhiệt tình giới thiệu, Tôi đã


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status