Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 119 - Chương 90

/132


Edit: Thanh Xuân.

Đêm đó sau khi về nhà Mục Giai Âm đặc biệt khéo léo, cô cảm thấy được rồi. . . . . . Cô biết điều như vậy cũng không tránh được bị Quyền Thiệu Viêm nghiêm hình tra khảo một phen, cuộc sống thật là có loại ưu sầu nhàn nhạt khó mà nói rõ .

Hiếm khi Quyền Thiệu Viêm ở trên giường bày ra dáng vẻ nghiêm túc của anh, Em đi bệnh viện thành phố Y làm cái gì?

Vừa rồi anh tới thư phòng lục soát một chút, bệnh viện thành phố Y là bệnh viện tốt nhất về phụ khoa và nhi khoa, Mục Giai Âm đi đến đó muốn kiểm tra cái gì. . . . . . Quyền Thiệu Viêm chỉ nghĩ một chút thì sẽ hiểu.

Mục Giai Âm liếc Quyền Thiệu Viêm một cái, thuận miệng nói, Kinh nguyệt không đều.

Đừng lấy lời kia ngụy trang với anh, em không nói anh cũng biết rõ. Mỗi lần nghỉ lễ Mục Giai Âm cũng chỉ đau mà thôi, nhưng mà ngày đó vẫn là tương đối chuẩn.

Làm sao ngay cả nghỉ lễ của em anh cũng biết, anh biến thái! Mục Giai Âm che mặt.

Quyền Thiệu Viêm rất nghiêm túc nhìn chằm chằm Mục Giai Âm một hồi lâu rồi nói, Mục Giai Âm, những bao ngừa thai này không phải bị em chọc thủng chứ?

Tại sao không thể thành công nói sang chuyện khác? Tại sao Quyền Thiệu Viêm dễ dàng phát hiện chuyện này như vậy? Rõ ràng từ đầu đến cuối cô cũng không nhắc tới đề tài bao ngừa thai mà.

Mục Giai Âm tiếp tục che mặt, cô có thể tỏ vẻ cái gì cũng không biết hay không?

Chọc thủng bao ngừa thai gì gì đó, loại chuyện quá mất mặt như vậy, thật sự là cô rất ngại thú nhận. Hơn nữa. . . . . . Một người đàn ông đang mặt đen lại nhìn cô đấy.

Nói mau. Quyền Thiệu Viêm kéo tay Mục Giai Âm từ trên mặt xuống nói: Nếu không nói, tối nay cũng đừng nghĩ được ngủ.

Nói xong, Quyền Thiệu Viêm đã có ý định nhìn vật đặt trong ngăn kéo một cái. . . . . . Gậy rung.

Trên mặt Mục Giai Âm nóng bừng một lần nữa, Quyền Thiệu Viêm lại có chủ ý này, lần trước không phải đã nói về sau vĩnh viễn sẽ không bao giờ dùng nữa sao? Quyền Thiệu Viêm chính là một tiểu nhân, một chút cũng không giữ lời hứa!

Phải . . . . . Em chọc thủng. Mục Giai Âm nhỏ giọng thừa nhận, âm thanh nhỏ Quyền Thiệu Viêm không thể không vễnh tai nghe.

Khi Quyền Thiệu Viêm nghe xong thì sắc mặt càng đen, Mục Giai Âm. . . . . . Em thật đúng là.

Trong lời nói kia mang theo một cỗ bất đắc dĩ cùng chỉ trích.

Mục Giai Âm mất hứng, Em thế nào à? Tại sao em lại không thể hoài thai con của anh hả? Em cũng không phải là danh bất chính ngôn bất thuận!

Cô là vợ chính thức, vì bảo vệ quyền lợi sinh con của mình, còn phải len lén chọc thủng áo mưa, loại chuyện như vậy cô cũng không có ý định nói cho Hướng Tình biết.

Mục Giai Âm tuyệt đối sẽ không thừa nhận bởi vì cô sợ Quyền Thiệu Viêm biết mới không dám nói lung tung.

Không phải anh đã nói bây giờ cơ thể em không thích hợp sao? Sắc mặt Quyền Thiệu Viêm đặc biệt nghiêm túc.

Mỗi tuần anh đều dẫn Mục Giai Âm đi khám lão bác sĩ Đông y kia sao, chỉ là cho tới bây giờ, trong lúc này bác sĩ đều nói không khởi sắc nhiều lắm, bình thường những này còn cần chú ý nhiều, hơn nữa cũng là cần thời gian chuyển biến.

Định sau khi Mục Giai Âm uống thuốc bụng đau khi hành kinh không lợi hại như vậy nữa, thì Quyền Thiệu Viêm cũng yên lòng rất nhiều.

Chỉ là, Mục Giai Âm cư nhiên tự chọc thủng áo mưa, hơn nữa, cô còn muốn một mình trốn đi bệnh viện kiểm tra thân thể. May mà hôm nay Hướng Tình nói chuyện này cho anh biết, nếu không, ngộ nhỡ Mục Giai Âm kiểm tra ra thân thể của cô có gì không ổn. . . . . . Tay Quyền Thiệu Viêm hơi nắm chặt, anh không muốn để Mục Giai Âm chịu đựng loại đau khổ này.

Nét mặt Quyền Thiệu Viêm nghiêm túc làm Mục Giai Âm sợ hết hồn.

Mục Giai Âm biết thường ngày Quyền Thiệu Viêm đều là cưng chiều cô, dung túng cô, nhưng một khi trên mặt Quyền Thiệu Viêm xuất hiện loại vẻ mặt này, vậy đã nói rõ chuyện này căn bản cũng không có cách nào khác vãn hồi.

Em. . . . . . Nhưng mà em tra trên mạng, em cũng qua lâu như vậy rồi, có thể mang thai, hơn nữa, thời gian cũng đã dài như vậy lại còn không mang thai vì vậy em có chút bận tâm, Mục Giai Âm cố gắng giải thích, cô phát hiện Quyền Thiệu Viêm thật sự chính là có chút bận tâm.

Vậy lời nói của bác sĩ trên mạng nói chuẩn xác không? Quyền Thiệu Viêm cau mày hỏi, anh cũng thật nên cấm Mục Giai Âm lướt web.

Em không phải sợ bọn họ chuẩn bệnh sai linh tinh sao? Cho nên em mới muốn đi bệnh viện kiểm tra. Giọng nói Mục Giai Âm vô lực, từ từ cúi thấp đầu xuống. Tại sao muốn dùng loại ánh mắt chỉ trích đó nhìn cô chứ? Cô cũng không biết đến tột cùng mình đã làm sai điều gì, cũng bởi vì chọc thủng bao ngừa thai sao?

Cô không cảm thấy thân thể cô bây giờ có cái gì không thích hợp mang thai.

Dù sao bác sĩ quân khu và bệnh viện tốt nhất thành phố A cũng đều nói trước mắt tình huống của em không thích hợp mang thai, Vẻ mặt Quyền Thiệu Viêm có mấy phần nghiêm nghị, Em còn cảm thấy thân thể mình rất tốt?

Vì để cho Mục Giai Âm hoàn toàn chết tâm, Quyền Thiệu Viêm lại nói tiếp, Em cũng không thể nghĩ tới, ngộ nhỡ bây giờ em mang thai, sau khi đứa bé ra đời, cơ thể yếu ớt nhiều bệnh bẩm sinh thì phải làm thế nào?

Mục Giai Âm suy nghĩ một chút loại đó khả năng, nhất thời cảm thấy đau lòng không chịu được.

Biết rồi, Mục Giai Âm gục đầu, Sau này em sẽ không chọc thủng áo mưa nữa.

Chỉ là chuyện này có cái gì đó không đúng, lúc trước toàn bộ mấy cái áo mưa kia đều bị cô đâm thủng, nhưng tại sao cô lại không mang thai chứ? Sẽ không phải là cơ thể cô có những bệnh khác đấy chứ . . . . .

Còn có chuyện bao ngừa thai, em cho là anh không biết? Quyền Thiệu Viêm nhìn ra vẻ mặt hoài nghi và lo lắng của Mục Giai Âm, mặt không đổi sắc nói dối nói: Mỗi ngày anh đều dùng chúng, mấy cái áo mưa này xảy ra chuyện gì, em thật sự cảm thấy anh không cảm nhận được. Anh sớm đổi mấy cái áo mưa đó thành mới rồi, sau này em cũng không cần uổng phí hơi sức đi đâm thủng.

Thì ra là như vậy. . . . . .

Phúc hắc! Quá phúc hắc rồi! Cái gì cũng biết, còn thờ ơ lạnh nhạt cô mỗi ngày phải chú ý, thận trọng tính toán mình có thể mang thai hay không, quá lừa bịp rồi !

Mục Giai Âm quay đầu lại trừng mắt nhìn Quyền Thiệu Viêm, lật người nói: Anh nói sớm, em còn lười phải uổng phí hơi sức đấy.

Nói xong, Mục Giai Âm liền nằm xuống, quyết định tối nay không để ý Quyền Thiệu Viêm.

Nói thật ra. Chuyện áo mưa bị đâm một lỗ như vậy, mỗi buổi tối Quyền Thiệu Viêm chỉ lo thoải mái làm sao có thể phát hiện được, Mục Giai Âm thật sự là quá tin tưởng vào lời nói của Quyền Thiệu Viêm.

Thật dễ lừa.

Quyền Thiệu Viêm nhìn Mục Giai Âm tự mình khỏa thân thành một cái bánh chưng, nói: Em không định chừa chăn cho anh một chút sao?

Mục Giai Âm không trả lời, tự gắng sức quấn mình lại chặt hơn, một góc chăn cũng không lộ cho Quyền Thiệu Viêm nhìn.

Quyền Thiệu Viêm khẽ cau mày, tiến tới bên cạnh Mục Giai Âm nói, Khí trời bây giờ cũng rất lạnh, em đã không hoan nghênh anh, vậy thì anh tới thư phòng ngủ.

Lúc này Mục Giai Âm mới tựa đầu từ trong chăn lộ ra, trừng mắt nhìn về phía Quyền Thiệu Viêm nói, Anh dám!

Lúc này Quyền Thiệu Viêm mới nở nụ cười, thoáng dùng sức, chui vào trong chăn, kéo cả người Mục Giai Âm vào trong ngực nói: “Bà xã, tối nay


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status