Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 117 - Chương 89

/132




Vì vậy, đầu tiên mọi người thấy chủ bữa tiệc là Đàm Tân Kinh mang vẻ mặt mất mác và khổ sở đi ra khỏi bữa tiệc.

Sau đó, Hướng Tình chạy ra khỏi bữa tiệc như là một trận gió. Theo sát sau đó là Hàn Tử Nghị, Hàn Tử Nghị đứng ở cửa, hình như là đang xác định phương hướng, rồi đuổi theo Hướng Tình.

Còn Mục Giai Âm bị Quyền Thiệu Viêm kéo ra khỏi hộp đêm.

Điều này làm cho không ít người còn muốn quyến rũ Quyền Thiệu Viêm hoàn toàn thất vọng.

Hình như Đổng Lê Triệu cũng muốn rời khỏi yến hội.

Xu thế này làm Đường Tuấn Thần tò mò hỏi, Đổng Lê Triệu, các cậu đây là có chuyện gì sao? Cậu luôn luôn kiên trì đến một giây cuối cùng của bữa tiệc mới bằng lòng về nhà mà.

A, tối nay uống nhiều quá. Đổng Lê Triệu nói: Tôi đi ra ngoài trước.

Nói xong, hình như là sợ Đường Tuấn Thần sẽ ngăn cản hắn nên vội vã đi ra ngoài.

Chuyện gì xảy ra? Không lẽ Đổng Lê Triệu ở bên ngoài có phụ nữ lại không chịu để cho anh biết? Đường Tuấn Thần thấy lạ, trước khi lên lầu, Đổng Lê Triệu vẫn rất hưởng thụ lần tụ hội này mà.

Em không thân với anh ta. Tưởng Tự Hân đáp lời, ánh mắt nhìn Đổng Lê Triệu lại có mấy phần tìm tòi nghiên cứu.

Lúc đang suy nghĩ đến Mục Giai Âm, trong mắt Tưởng Tự Hân có mấy phần ghen ghét. Cô dùng nhiều thời gian như vậy, cũng không thể khiến Quyền Thiệu Viêm, Hàn Tử Nghị và Đổng Lê Triệu tiếp nhận cô. Mặc kệ biểu hiện của cô như thế nào, về Quyền Thiệu Viêm thì không cần phải nói. Trừ Mục Giai Âm ra, Quyền Thiệu Viêm đều đối xử như nhau với tất cả đàn bà khác.

Nhưng Hàn Tử Nghị và Đổng Lê Triệu thì khác. Hàn Tử Nghị và Đổng Lê Triệu chưa bao giờ có một chút xíu vượt quá giới hạn khi ở chung một chỗ với cô, luôn tuân thủ quy củ nghiêm ngặt. Dù cô muốn thân mật hơn một chút với Đổng Lê Triệu và Hàn Tử Nghị nhưng cũng không thể xuống tay.

Nhưng còn Mục Giai Âm chẳng qua chỉ mới gả cho Quyền Thiệu Viêm mấy tháng mà thôi thì quan hệ với Hàn Tử Nghị, Đổng Lê Triệu cũng không tệ. Rõ ràng hai người họ đã cho thấy mình công nhận chị dâu Mục Giai Âm này rồi. Hơn nữa. . . . . . Đừng nói là Mục Giai Âm, ngay cả Hướng Tình, cái loại phụ nữ tuỳ tiện không có chút tâm cơ này, có lúc thậm chí bởi vì nói chuyện quá mức thẳng thắn, lại không biết nói khéo khiến người khác tức giận cũng được đám người Quyền Thiệu Viêm công nhận.

Tât cả cũng bởi vì xuất thân của Mục Giai Âm và Hướng Tình tốt hơn cô.

Vẻ mặt Tưởng Tự Hân lạnh lẽo.

Đường Tuấn Thần thấy không ổn nói: Sao vậy? Ai chọc giận em?

Không có gì. Tưởng Tự Hân chép miệng nói: Chỉ là thấy vẻ mặt những người phụ nữ kia nhìn anh như là thấy miếng mồi ngon nên khó chịu thôi.

Chỉ có em mới ghen, nếu để cho em ở chung một chỗ với Hàn Tử Nghị hay Đổng Lê Triệu chắc em sẽ ba ngày hai lần đòi tự sát? Đường Tuấn Thần cười cười nói: Được rồi, chúng ta cũng về thôi.

Anh thật quá tốt, tối nay trở về thưởng cho anh! Trên mặt Tưởng Tự Hân lộ ra một nụ cười sáng chói.

Lúc này Đường Tuấn Thần mới cười mập mờ. Bà xã nói khen thưởng tuyệt đối là thật sự khen thưởng.

Ra cửa, bóng đêm có chút đen tối, Tưởng Tự Hân đi theo phía sau Đường Tuấn Thần, thái độ liền trở nên lạnh lùng. Nếu như gả cho Hàn Tử Nghị hay Đổng Lê Triệu. . . . . . chưa chắc cô sẽ đòi tự sát. Lúc cô chưa gả cho Đường Tuấn Thần, Đường Tuấn Thần cũng đi theo cái loại hoa hoa công tử Đổng Lê Triệu đó cả ngày vui thú nhục dục. Dù là bây giờ cô đã lấy anh nhưng mỗi tháng luôn có vài ngày không thấy bóng dáng Đường Tuấn Thần.

Cô không phải là không biết Đường Tuấn Thần đi đâu làm gì, nhưng e ngại quan hệ vợ chồng nên cô ngại nói ra thôi.

Kì lạ. Lúc Đường Tuấn Thần lấy xe, mới nhìn nhìn chiếc xe bên cạnh mình nói: Tên Đổng Lê Triệu kia không phải đã sớm về rồi sao? Tại sao xe vẫn còn ở đây? Không lẽ là đang đùa cái cô nào trên xe chứ?

Đường Tuấn Thần suy nghĩ một chút, liền ác ý cười cười, gõ cửa xe. Tưởng Tự Hân ở một bên cười khanh khách, cũng không có ngăn cản.

Nhưng Đường Tuấn Thần gõ đến mấy lần, bên trong xe cũng không có người trả lời anh.

Không có trong đây? Đường Tuấn Thần hơi khó hiểu, nhưng vẫn đứng thẳng lên nói: Thôi, chúng ta về trước đi.

Được. Tưởng Tự Hân gật đầu đáp một tiếng, đột nhiên nghĩ đến cái khả năng đó, sắc mặt thoáng biến đổi.

Biến hóa này quá mức nhỏ bé nên Đường Tuấn Thần không để ý, hiện tại anh chỉ nghĩ đến phần thưởng Tưởng Tự Hân cho anh sau khi trở về.

Lúc này Đổng Lê Triệu đang thuê một chiếc xe đạp ven đường, một mạch chạy như điên đuổi theo người phụ nữ phía trước.

Đổng Lê Triệu thấy may mắn, năm đó vẫn còn học tiểu học, thuở còn trong trắng ngây thơ, cô gái anh thầm mến nói thích nhất con trai biết chạy xe đạp, có thể mặc áo sơ mi màu trắng rất đẹp mắt.

Cho nên năm đó anh đã khổ luyện một tay lái xe đạp.

Cuối cùng cũng phát huy tác dụng rồi.

Người phụ nữ phía trước chính là người mới vừa uy hiếp Hàn Tử Nghị.

Cô ta đang đi thì đột nhiên phát hiện có một chiếc xe đạp chạy đến phía trước mặt cô, hơn nữa còn chặn cô lại.

Cô ta khẽ ngẩn người, rõ ràng nhận ra đây chính là người đàn ông mới vừa ở trong căn phòng đó.

Anh muốn làm gì? Người phụ nữ kia theo bản năng ôm bụng lui về phía sau một bước nói: Tôi đã biết sai rồi, anh còn đuổi theo làm cái gì?

Đã biết sai rồi? Đổng Lê Triệu cười gian, Tôi chỉ đột nhiên nghĩ đến một chuyện, tiểu thư, có phải trong bụng cô thật sự có con hay không?

Không có, không có! Bị người khác nói trúng tâm sự, người phụ nữ kia nghĩ rằng mình bại lộ, vội vàng lên tiếng phủ nhận.

Không có? Đổng Lê Triệu kéo cô ta đi, anh không có chút thương hương tiếc ngọc nào, người phụ nữ kia lảo đảo vài bước ở trên đường mới đứng vững, Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra một chút là biết.

Anh muốn làm gì? Cái này gọi là bắt cóc anh có biết hay không? Người phụ nữ kia nóng nảy, muốn hất tay Đổng Lê Triệu ra, tuy nhiên có quăng thế nào cũng không ra.

Tôi cho anh biết, anh còn ép buộc tôi như vậy... tôi sẽ kêu to! Người phụ nữ kia thấy Đổng Lê Triệu cưỡng ép như vậy, ngẫm lại, hiện tại mặc dù sắc trời đã tối nhưng trên đường vẫn có người đi đường, lập tức bớt lo lắng.

Kêu đi. Đổng Lê Triệu nhìn về phía chiếc xe đằng trước, rất là dịu dàng cười nói với người phụ nữ kia, Cô có gọi rách cổ

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status