Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 111 - Chương 86

/132


Edit: Thanh Xuân.

Hôm sau Mục Giai Thu đi tìm Mục Giai Âm.

Lần này Mục Giai Thu lại chủ động hơn nhiều, vừa vào cửa đã bưng tới một ly nước cho Mục Giai Âm.

Giai Âm, uống đi...!!. Trong giọng nói Mục Giai Thu mơ hồ mang theo mùi vị ra lệnh.

Ly nước trước mặt này tuyệt đối có vấn đề, Mục Giai Âm bưng ly nước trên tay trong lòng tự hỏi cô uống hay không uống?

Ngộ nhỡ Mục Giai Thu Tâm độc ác hạ thuốc gì đó không tốt cho cô thì sao đây?

Đến thạch tín mà Mục Giai Thu cũng dám hạ cô, nếu như lúc ấy Cơ U Vũ không tới làm đổ cái ly kia, cô có thể đã phơi thây tại chỗ. Mục Giai Âm đang suy nghĩ, Lăng Khải Hoa gõ cửa một cái nói, Mục Giai Âm, đi ra ngoài một chút, anh có lời muốn nói với em.

Được, em tới ngay. Mục Giai Âm nói xong thì theo Lăng Khải hoa đi ra ngoài.

Mục Giai Thu vội vàng bắt đầu lật tới lật lui tìm tài liệu trên bàn Mục Giai Âm, rốt cuộc dưới một đống tài liệu Mục Giai Thu tìm được tài liệu có liên quan phương án khai phá Thành Đông.

Mục Giai Thu móc điện thoại di động của mình ra, chụp toàn bộ từng tờ tài liệu lại, sau khi chụp xong, Mục Giai Thu mới cầm tài liệu trả lại chỗ cũ, sau đó vẻ mặt bình tĩnh ngồi ở chỗ cũ.

Một lúc sau, Mục Giai Âm có chút khó xử đi tới, đóng cửa lại nhìn Mục Giai Thu nói, Chị, vừa rồi Lăng tổng anh ấy hỏi em tại sao luôn dẫn người ngoài vào công ty. Chị, nếu sau này chị tìm em, thì gọi điện thoại đi, chúng ta cũng có thể về nhà hoặc là tới những chỗ khác để nói chuyện.

Xem ra Lăng Khải Hoa này đang nghi ngờ cô có mục khác rồi, Lăng Khải Hoa vẫn có chút tài năng .

Nhìn mặt mũi Mục Giai Âm có chút tái nhợt, xem chừng vừa rồi đã bị mắng một trận, trong thâm tâm Mục Giai Thu có chút hả hê, sau này Mục Giai Âm ở trong công ty tuyệt đối không dễ chịu.

Do chị quá xúc động, gần đây công việc vẫn không thuận lợi, lúc này chị muốn tìm một chỗ đề có thể an tâm một chút, Mục Giai Thu xách túi của mình lên nói: Công ty bọn em đã không hoan nghênh chị, vậy thì chị đi trước.

Chị, đi thong thả. Giọng Mục Giai Âm nho nhỏ giống như là bị dọa sợ.

Cuối cùng là có chút ánh mắt Mục Giai Thu.

Mục Giai Âm ghét bỏ nhìn hai ly nước trên bàn mình, ngay sau đó Mục Giai Âm tiện tay cầm hai ly nước đều quăng vào thùng rác.

Sau đó Mục Giai Thu cầm những tài liệu mình chụp đi thẳng tới phòng làm việc của Tả Trí viễn.

Mục Giai Thu in toàn bộ mấy tấm ảnh này ra, cùng Tả Trí Viễn đối chiếu từng cái một.

Những số liệu kia rất có vấn đề, dường như toàn bộ đều không giống nhau, số tiền cũng kém rất nhiều.

Mục Giai Thu cau mày nói, Điều này rõ ràng không có khả năng, Mục Giai Âm đưa phần tài liệu kia cho anh sao có thể báo giá một chút tiền như thế, Thành Đông có diện tích rất lớn, tuyệt đối không chỉ có chút tiền này.

Tả Trí Viễn tự mình đánh giá một chút, cũng cảm thấy hình như Mục Giai Thu nói có vẻ cũng có lý.

Nhưng mà. . . . . . Mục Giai Âm thật sự cài bẫy mình sao?

Mục Giai Âm thật sự không còn một chút tình cảm nào với anh sao? Từ đầu đến cuối Tả Trí Viễn không thể tin đáp án này, rõ ràng năm ngoái, Mục Giai Âm vẫn thích anh yêu đến chết đi sống lại, không thể tự thoát khỏi.

Mục Giai Thu nhìn dáng vẻ cau mày trầm tư củaTả Trí Viễn hừ lạnh một tiếng nói: Anh vẫn nghĩ Mục Giai Âm là Mục Giai Âm lúc trước sao? Sau khi cô ta thấy Quyền Thiệu Viêm rồi vẫn còn có thể yêu anh?

Trong lòng cô Quyền Thiệu Viêm là tốt nhất, ở trong lòng người khác có thể chưa chắc, Tả Trí Viễn nhìn lướt qua Mục Giai Thu nói, Nhất là Quyền Thiệu Viêm bây giờ còn thất nghiệp, dáng dấp có tốt thì tác dụng gì à? Đi tìm người bao nuôi sao?

Cho dù anh đi ra ngoài cũng không có người chịu bao nuôi anh. Sau khi Mục Giai Thu nói xong câu đó, mới cảm thấy toàn thân Tả Trí Viễn lạnh đi mấy phần.

Bây giờ là cô tới tìm Tả Trí Viễn giải hòa, mà không phải gây gổ với Tả Trí Viễn, Mục Giai Thu suy nghĩ một chút mới dịu dàng nói, Tả Trí Viễn, gần đây tôi chịu áp lực rất lớn, hơn nữa, tôi cũng đã tới tìm anh giải hòa rồi, anh vẫn không chịu tha thứ cho tôi sao?

Bây giờ tôi mạo hiểm có khả năng trở mặt với Mục Giai Âm vội mật báo cho anh, anh phải biết, một khi phần tài liệu này công bố ra ngoài, Mục Giai Âm rất dễ dàng có thể nghi ngờ tôi, bởi vì mỗi lần chỉ có một mình tôi có cơ hội ở lại phòng làm việc của cô ta. Vẻ mặt Mục Giai Thu thành khẩn, trên mặt mang theo vài phần cao lãnh cô đơn.

Sắc mặt Tả Trí Viễn dịu đi một chút, có lẽ Mục Giai Thu thật sự là muốn hòa giải?

Hơn nữa, quả thực lần này Mục Giai Thu đã làm rất nhiều .

Trước kia cho dù Mục Giai Thu không thích Mục Giai Âm, nhưng vẫn giữ vẻ mặt hòa nhã. Lần này, Mục Giai Thu có thể tính là đập nồi dìm thuyền trở mặt với Mục Giai Âm.

Tả Trí Viễn trầm tư thầm nghĩ, Tôi tin cô.

Bởi vì đối phương là Mục Giai Thu, anh nguyện ý tin tưởng Mục Giai Thu một lần. Dù sao, sống lâu như vậy, chỉ có Mục Giai Thu làm cho anh thật lòng thật dạ nghĩ tới phải cưới cô về nhà để cưng chìu vợ thật tốt.

Sắc mặt Mục Giai Thu thoáng tốt lên một chút, cô cũng đã hy sinh đến mức này rồi, nếu như Tả Trí Viễn vẫn không tỏ thái độ một chút xíu nào, thì cô thật sự không phải Mục Giai Thu rồi.

Buổi đấu giá diễn ra vào chủ nhật.

Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Viêm cùng nhau tới.

Thuộc hạ cũ của Quyền Thiệu Viêm có không ít người trước kia còn đang ở nước ngoài thi hành nhiệm vụ, sau khi nghe được tin thủ trưởng của mình từ chức cũng vội vã trở về nước. Mà lần này buổi đấu giá của chính phủ lại biến thành thanh thế lớn, cho nên có không ít người cũng được mời tới, trong đó càng không thiếu thuộc hạ cũ của Quyền Thiệu Viêm.

Tâm tình rất tốt? Trên đường Quyền Thiệu Viêm đều nói cười duyên dáng nhìn Mục Giai Âm hỏi.

Mục Giai Âm gật đầu một cái, Thật ra thì vài ngày sau tâm tình của em mới có thể tốt hơn.

Thật sao? Vậy tối hôm nay để cho tâm tình của anh cũng tốt một chút? Quyền Thiệu Viêm tùy ý dìu Mục Giai Âm, cúi đầu, khẽ cười hỏi.

Không được! Ngày hôm qua đã nói rồi, tối hôm nay chúng ta chỉ đàng hoàng ngủ, Mục Giai Âm oán giận liếc mắt nhìn Quyền Thiệu Viêm nói, Đều tại anh, nơi đó cũng sưng lên.

Anh thấy em cũng vui vẻ mà, Trong mắt Quyền Thiệu Viêm nhiều hơn mấy phần nhu hòa, Ngày hôm qua chỉ nhất thời không khắc chế được.

Mục Giai Âm đưa tay hung hăng nhéo hông Quyền Thiệu Viêm một cái nói: Anh khắc chế ngày nào?

Quyền Thiệu Viêm tức thời chịu đựng đau đớn trên vẻ mặt.

Thuộc hạ của anh cũng đã tới rồi.

Lão đại, Quốc Tự Kiểm, dáng dấp rất chính trực mặt lộ vẻ cười đi tới, vỗ vai Quyền Thiệu Viêm một cái nói, Trước còn lo lắng cho anh có phải đã xảy ra chuyện gì hay không, hôm nay thấy


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status