Kỳ lạ thật, đôi tay Mục Giai Âm đặt ở trên bụng, lại cảm thấy bụng lành lạnh.
Kể từ sau khi cô sinh non thì tay chân thường xuyên lạnh lẽo, bụng cũng thường lành lạnh, nhưng hôm nay bụng lại lạnh hơn những nơi khác, chuyện như vậy quả thật rất ít khi xảy ra.
Chẳng lẽ là ăn cơm bị tiêu chảy? Mục Giai Âm gắt gao ấn bụng, kì vọng có thể vượt qua nỗi đau này.
Nhưng đau đớn lại nhanh chóng phát tác, rất nhanh, Mục Giai Âm đã cảm thấy hình như là có thanh đao đang cắt bụng của cô. Thật là đau. . . . . . Mục Giai Âm gắt gao cắn chặt răng, lảo đảo nghiêng ngã từ trên giường chạy xuống, muốn đi gọi Quyền Thiệu Viêm.
Nhưng không đợi Mục Giai Âm chạy xuống giường, cô lại ngã xuống.
Mục Giai Âm không khỏi kêu thảm một tiếng, bụng truyền tới đau đớn khiến Mục Giai Âm chỉ còn hơi sức gắt gao ấn vào bụng, mồ hôi trên trán Mục Giai Âm hợp thành một đường, ngay cả lọn tóc của Mục Giai Âm cũng thấm ướt mồ hôi, tí tách chảy xuống, chỉ mới mấy phút mà thôi, thoạt nhìn Mục Giai Âm nhếch nhác giống như là mới từ trong nước vớt ra.
Quyền Thiệu Viêm cố ý chọn một gian phòng khách xa phòng ngủ nhất, nhưng gối đầu còn chưa có thả lên giường, Quyền Thiệu Viêm lại có chút do dự.
Tay chân Mục Giai Âm luôn luôn lạnh lẽo, nếu như không có anh sưởi ấm cho cô, sợ rằng buổi tối Mục Giai Âm lại ngủ không yên ổn rồi. . . . . . Mục Giai Âm vốn dĩ ngủ không sâu. . . . . .
Nghĩ nhiều như vậy làm gì, hiện tại đoán chừng Mục Giai Âm còn đang vì Chân Phó Dương mà khóc. Dù anh đi qua đó, nói không chừng Mục Giai Âm cũng sẽ đẩy anh ra.
Quyền Thiệu Viêm cau mày ném gối đầu trên giường một cái, lúc đang định nằm xuống lại nghe được sát vách truyền tới âm thanh vật nặng rơi xuống đất. Đoán chừng hiện tại Mục Giai Âm lại bắt đầu ném đồ vật rồi, chân mày Quyền Thiệu Viêm khẽ vặn, sau một lát, Quyền Thiệu Viêm cũng cất bước đi tới phòng ngủ chính.
Âm thanh rơi xuống đất này không giống như là tiếng vật nặng rơi xuống đất, hơn nữa hình như anh nghe thấy Mục Giai Âm đang gọi anh.
Càng chạy về phía phòng ngủ chính, Quyền Thiệu Viêm lại càng khẳng định.
Trong phòng ngủ, tiếng rên rỉ thống khổ này rõ ràng chính là tiếng của Mục Giai Âm.
Đã xảy ra chuyện gì? Quyền Thiệu Viêm nhanh chóng đẩy ra cửa phòng ngủ.
Mới vừa đẩy cửa ra, Quyền Thiệu Viêm đã nhìn thấy Mục Giai Âm đang đau đớn lăn lộn ở trên sàn nhà, toàn bộ quần áo đều dính vào trên người của Mục Giai Âm, khiến bộ dáng Mục Giai Âm giờ phút này rất là kinh khủng.
Làm sao vậy? Quyền Thiệu Viêm không kịp tức giận, vội vàng ôm Mục Giai Âm vào trong ngực, lo lắng hỏi.
Mặc dù toát ra một thân mồ hôi, nhưng tay chân Mục Giai Âm lại lạnh lẽo hơn trước đó, quả thật giống như là khối băng. Cơ thể lạnh lẽo của Mục Giai Âm làm Quyền Thiệu Viêm ngẩn người ra.
Bụng. . . . . . Đau bụng. Mục Giai Âm cuộn mình ở trong ngực Quyền Thiệu Viêm, giống như là đã dùng hết hơi sức toàn thân đặt ở trên bụng: Quyền Thiệu Viêm, nhất định là anh nguyền rủa em đấy, nếu không vì cái gì em sẽ đau bụng. . .
Mục Giai Âm nói xong thì thấy vết máu trên sàn nhà.
Mục Giai Âm đột nhiên nghĩ đến một cái khả năng, một khả năng cô vô cùng không muốn thừa nhận.
Quyền Thiệu Viêm, em. . . . . . Có phải là em chảy máu hay không? Quyền Thiệu Viêm vừa vào cửa đã ngửi đến mùi máu tươi.
Bởi vì ôm Mục Giai Âm nên ngay cả trên tay Quyền Thiệu Viêm cũng nhuộm máu tươi.
Chuyện gì xảy ra? Bị thương chỗ nào, tại sao sẽ chảy nhiều máu như vậy? Vẻ mặt Quyền Thiệu Viêm rõ ràng rất nóng nảy, ôm Mục Giai Âm, một cái tay khác muốn gọi điện thoại.
Mục Giai Âm vừa nhìn Quyền Thiệu Viêm muốn gọi điện thoại, nhất thời liền nóng nảy, trực tiếp đưa tay hất văng điện thoại của Quyền Thiệu Viêm.
Quyền Thiệu Viêm chỉ lo bấm số điện thoại, căn bản là không có phòng bị Mục Giai Âm. Mà điện thoại di động cũng bởi vì Mục Giai Âm dùng sức liền trực tiếp lấy một đường vòng cung đẹp đẽ bay về phía vách tường, sau đó bay xuống đất, nắp sau của điện thoại lập tức bị văng ra.
Trong giọng nói của Quyền Thiệu Viêm lại nổi lên lửa giận: Mục Giai Âm, đừng bướng bỉnh, thân thể của em quan trọng.
Không phải, không phải bị thương. Mục Giai Âm đưa tay vào trong quần áo của Quyền Thiệu Viêm, đôi tay đặt ở hông của Quyền Thiệu Viêm vừa sưởi ấm vừa nói: Phải . . . . . Là em tới chu kì kinh nguyệt rồi.
Kinh nguyệt? Quyền Thiệu Viêm ngẩn người, mới phản ứng được Mục Giai Âm là nói cái gì.
Từ lúc Mục Giai Âm kết hôn tới nay, đây là lần đầu tiên cô tới kì kinh nguyệt.
Tại sao lại đau đớn như vậy? Trước kia Quyền Thiệu Viêm có nghe nói phụ nữ tới kinh nguyệt sẽ đau, cũng đã nghe nói qua loại đau này đau đến không muốn sống. Cho tới bây giờ Quyền Thiệu Viêm cũng không cảm thấy những thứ này là thật, nhưng lúc Mục Giai Âm cứ ướt chèm nhẹp hiện ra ở trước mặt anh như vậy, rốt cuộc Quyền Thiệu Viêm cũng chịu tin tưởng những điều TV, báo chí nói về đau bụng kinh của phụ nữ rồi.
Quyền Thiệu Viêm nhíu mày: Chúng ta đi bệnh viện đi.
Em không đi. Mục Giai Âm kéo quần áo của Quyền Thiệu Viêm, lắc đầu cự tuyệt: Em còn lâu mới đi, mất thể diện.
Ngã bệnh liền trị, chuyện này thì có cái gì mất mặt? Quyền Thiệu Viêm cảm thấy não của anh tạm thời không cách nào kết nối với Mục Giai Âm. Quyền Thiệu Viêm quyết định coi thường ý tưởng của Mục Giai Âm, ôm lấy Mục Giai Âm, Quyền Thiệu Viêm liền đi ra ngoài cửa.
Em không đi, không đi, không đi! Mục Giai Âm càng dùng sức giãy giụa, Quyền Thiệu Viêm gần như sắp ôm không nổi Mục Giai Âm.
Rốt cuộc em muốn thế nào? Trong giọng nói của Quyền Thiệu Viêm mang theo lửa giận, âm điệu càng thêm giương cao hơn mấy phần.
Mục Giai Âm uất ức nháy mắt nói: Em nghe người khác nói đi bệnh viện cũng chỉ là tiêm một mũi ngừng đau mà thôi, nói không chừng còn có tác dụng phụ. Anh rót ly nước sôi cho em, để cho em uống đi.
Quyền Thiệu Viêm không quá tin tưởng, nhưng Mục Giai Âm lại giãy giụa lợi hại.
Quyền Thiệu Viêm bất đắc dĩ chỉ có thể ôm Mục Giai Âm đi tới ghế sa lon, còn chưa có kề đến ghế sa lon, Mục Giai Âm lại gắt gao ôm Quyền Thiệu Viêm không chịu buông tay.
Lại thế nào? Quyền Thiệu Viêm cau mày, tối nay Mục Giai Âm thật sự là khó dây dưa.
Trên quần có máu. Mục Giai Âm mặt ủ mày ê: Không có băng vệ sinh rồi, Quyền Thiệu Viêm anh đi mua băng vệ sinh cho em đi.
Sau khi mang thai, cô vốn chưa từng nghĩ đến chuyện chuẩn bị băng vệ sinh, lúc trước ở bệnh viện vì sau khi sinh non cô bị ra máu nên có sử dụng một chút, nhưng lúc xuất viện thì hoàn toàn giao cho bệnh viện, vốn không mang về nhà.
Băng vệ sinh? Quyền Thiệu Viêm suy nghĩ một chút, bây giờ Mục Giai Âm xác thực cần cái thứ kia.
Nhưng tình huống bây giờ của Mục Giai Âm thật sự làm cho anh rất lo lắng.
Quyền Thiệu Viêm nhíu nhíu mày, mới bấm điện thoại gọi cho Lưu Duệ.
Lúc thấy
Kể từ sau khi cô sinh non thì tay chân thường xuyên lạnh lẽo, bụng cũng thường lành lạnh, nhưng hôm nay bụng lại lạnh hơn những nơi khác, chuyện như vậy quả thật rất ít khi xảy ra.
Chẳng lẽ là ăn cơm bị tiêu chảy? Mục Giai Âm gắt gao ấn bụng, kì vọng có thể vượt qua nỗi đau này.
Nhưng đau đớn lại nhanh chóng phát tác, rất nhanh, Mục Giai Âm đã cảm thấy hình như là có thanh đao đang cắt bụng của cô. Thật là đau. . . . . . Mục Giai Âm gắt gao cắn chặt răng, lảo đảo nghiêng ngã từ trên giường chạy xuống, muốn đi gọi Quyền Thiệu Viêm.
Nhưng không đợi Mục Giai Âm chạy xuống giường, cô lại ngã xuống.
Mục Giai Âm không khỏi kêu thảm một tiếng, bụng truyền tới đau đớn khiến Mục Giai Âm chỉ còn hơi sức gắt gao ấn vào bụng, mồ hôi trên trán Mục Giai Âm hợp thành một đường, ngay cả lọn tóc của Mục Giai Âm cũng thấm ướt mồ hôi, tí tách chảy xuống, chỉ mới mấy phút mà thôi, thoạt nhìn Mục Giai Âm nhếch nhác giống như là mới từ trong nước vớt ra.
Quyền Thiệu Viêm cố ý chọn một gian phòng khách xa phòng ngủ nhất, nhưng gối đầu còn chưa có thả lên giường, Quyền Thiệu Viêm lại có chút do dự.
Tay chân Mục Giai Âm luôn luôn lạnh lẽo, nếu như không có anh sưởi ấm cho cô, sợ rằng buổi tối Mục Giai Âm lại ngủ không yên ổn rồi. . . . . . Mục Giai Âm vốn dĩ ngủ không sâu. . . . . .
Nghĩ nhiều như vậy làm gì, hiện tại đoán chừng Mục Giai Âm còn đang vì Chân Phó Dương mà khóc. Dù anh đi qua đó, nói không chừng Mục Giai Âm cũng sẽ đẩy anh ra.
Quyền Thiệu Viêm cau mày ném gối đầu trên giường một cái, lúc đang định nằm xuống lại nghe được sát vách truyền tới âm thanh vật nặng rơi xuống đất. Đoán chừng hiện tại Mục Giai Âm lại bắt đầu ném đồ vật rồi, chân mày Quyền Thiệu Viêm khẽ vặn, sau một lát, Quyền Thiệu Viêm cũng cất bước đi tới phòng ngủ chính.
Âm thanh rơi xuống đất này không giống như là tiếng vật nặng rơi xuống đất, hơn nữa hình như anh nghe thấy Mục Giai Âm đang gọi anh.
Càng chạy về phía phòng ngủ chính, Quyền Thiệu Viêm lại càng khẳng định.
Trong phòng ngủ, tiếng rên rỉ thống khổ này rõ ràng chính là tiếng của Mục Giai Âm.
Đã xảy ra chuyện gì? Quyền Thiệu Viêm nhanh chóng đẩy ra cửa phòng ngủ.
Mới vừa đẩy cửa ra, Quyền Thiệu Viêm đã nhìn thấy Mục Giai Âm đang đau đớn lăn lộn ở trên sàn nhà, toàn bộ quần áo đều dính vào trên người của Mục Giai Âm, khiến bộ dáng Mục Giai Âm giờ phút này rất là kinh khủng.
Làm sao vậy? Quyền Thiệu Viêm không kịp tức giận, vội vàng ôm Mục Giai Âm vào trong ngực, lo lắng hỏi.
Mặc dù toát ra một thân mồ hôi, nhưng tay chân Mục Giai Âm lại lạnh lẽo hơn trước đó, quả thật giống như là khối băng. Cơ thể lạnh lẽo của Mục Giai Âm làm Quyền Thiệu Viêm ngẩn người ra.
Bụng. . . . . . Đau bụng. Mục Giai Âm cuộn mình ở trong ngực Quyền Thiệu Viêm, giống như là đã dùng hết hơi sức toàn thân đặt ở trên bụng: Quyền Thiệu Viêm, nhất định là anh nguyền rủa em đấy, nếu không vì cái gì em sẽ đau bụng. . .
Mục Giai Âm nói xong thì thấy vết máu trên sàn nhà.
Mục Giai Âm đột nhiên nghĩ đến một cái khả năng, một khả năng cô vô cùng không muốn thừa nhận.
Quyền Thiệu Viêm, em. . . . . . Có phải là em chảy máu hay không? Quyền Thiệu Viêm vừa vào cửa đã ngửi đến mùi máu tươi.
Bởi vì ôm Mục Giai Âm nên ngay cả trên tay Quyền Thiệu Viêm cũng nhuộm máu tươi.
Chuyện gì xảy ra? Bị thương chỗ nào, tại sao sẽ chảy nhiều máu như vậy? Vẻ mặt Quyền Thiệu Viêm rõ ràng rất nóng nảy, ôm Mục Giai Âm, một cái tay khác muốn gọi điện thoại.
Mục Giai Âm vừa nhìn Quyền Thiệu Viêm muốn gọi điện thoại, nhất thời liền nóng nảy, trực tiếp đưa tay hất văng điện thoại của Quyền Thiệu Viêm.
Quyền Thiệu Viêm chỉ lo bấm số điện thoại, căn bản là không có phòng bị Mục Giai Âm. Mà điện thoại di động cũng bởi vì Mục Giai Âm dùng sức liền trực tiếp lấy một đường vòng cung đẹp đẽ bay về phía vách tường, sau đó bay xuống đất, nắp sau của điện thoại lập tức bị văng ra.
Trong giọng nói của Quyền Thiệu Viêm lại nổi lên lửa giận: Mục Giai Âm, đừng bướng bỉnh, thân thể của em quan trọng.
Không phải, không phải bị thương. Mục Giai Âm đưa tay vào trong quần áo của Quyền Thiệu Viêm, đôi tay đặt ở hông của Quyền Thiệu Viêm vừa sưởi ấm vừa nói: Phải . . . . . Là em tới chu kì kinh nguyệt rồi.
Kinh nguyệt? Quyền Thiệu Viêm ngẩn người, mới phản ứng được Mục Giai Âm là nói cái gì.
Từ lúc Mục Giai Âm kết hôn tới nay, đây là lần đầu tiên cô tới kì kinh nguyệt.
Tại sao lại đau đớn như vậy? Trước kia Quyền Thiệu Viêm có nghe nói phụ nữ tới kinh nguyệt sẽ đau, cũng đã nghe nói qua loại đau này đau đến không muốn sống. Cho tới bây giờ Quyền Thiệu Viêm cũng không cảm thấy những thứ này là thật, nhưng lúc Mục Giai Âm cứ ướt chèm nhẹp hiện ra ở trước mặt anh như vậy, rốt cuộc Quyền Thiệu Viêm cũng chịu tin tưởng những điều TV, báo chí nói về đau bụng kinh của phụ nữ rồi.
Quyền Thiệu Viêm nhíu mày: Chúng ta đi bệnh viện đi.
Em không đi. Mục Giai Âm kéo quần áo của Quyền Thiệu Viêm, lắc đầu cự tuyệt: Em còn lâu mới đi, mất thể diện.
Ngã bệnh liền trị, chuyện này thì có cái gì mất mặt? Quyền Thiệu Viêm cảm thấy não của anh tạm thời không cách nào kết nối với Mục Giai Âm. Quyền Thiệu Viêm quyết định coi thường ý tưởng của Mục Giai Âm, ôm lấy Mục Giai Âm, Quyền Thiệu Viêm liền đi ra ngoài cửa.
Em không đi, không đi, không đi! Mục Giai Âm càng dùng sức giãy giụa, Quyền Thiệu Viêm gần như sắp ôm không nổi Mục Giai Âm.
Rốt cuộc em muốn thế nào? Trong giọng nói của Quyền Thiệu Viêm mang theo lửa giận, âm điệu càng thêm giương cao hơn mấy phần.
Mục Giai Âm uất ức nháy mắt nói: Em nghe người khác nói đi bệnh viện cũng chỉ là tiêm một mũi ngừng đau mà thôi, nói không chừng còn có tác dụng phụ. Anh rót ly nước sôi cho em, để cho em uống đi.
Quyền Thiệu Viêm không quá tin tưởng, nhưng Mục Giai Âm lại giãy giụa lợi hại.
Quyền Thiệu Viêm bất đắc dĩ chỉ có thể ôm Mục Giai Âm đi tới ghế sa lon, còn chưa có kề đến ghế sa lon, Mục Giai Âm lại gắt gao ôm Quyền Thiệu Viêm không chịu buông tay.
Lại thế nào? Quyền Thiệu Viêm cau mày, tối nay Mục Giai Âm thật sự là khó dây dưa.
Trên quần có máu. Mục Giai Âm mặt ủ mày ê: Không có băng vệ sinh rồi, Quyền Thiệu Viêm anh đi mua băng vệ sinh cho em đi.
Sau khi mang thai, cô vốn chưa từng nghĩ đến chuyện chuẩn bị băng vệ sinh, lúc trước ở bệnh viện vì sau khi sinh non cô bị ra máu nên có sử dụng một chút, nhưng lúc xuất viện thì hoàn toàn giao cho bệnh viện, vốn không mang về nhà.
Băng vệ sinh? Quyền Thiệu Viêm suy nghĩ một chút, bây giờ Mục Giai Âm xác thực cần cái thứ kia.
Nhưng tình huống bây giờ của Mục Giai Âm thật sự làm cho anh rất lo lắng.
Quyền Thiệu Viêm nhíu nhíu mày, mới bấm điện thoại gọi cho Lưu Duệ.
Lúc thấy
|
/132
|

