Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 103 - Chương 82.1

/132


Đúng vậy, ngày hôm qua anh ta cũng đã đến công ty của gia tộc bọn họ đón nhận vị trí tổng giám đốc rồi, anh ta không có nói cho em biết sao? Mục Giai Thu như có điều suy nghĩ nói: Quan hệ giữa em và anh ta phai nhạt? Như vậy cũng tốt, dù sao em cũng đã lập gia đình, sau này vẫn nên giữ khoảng cách với người khác phái thì tốt hơn.

Mục Giai Âm nắm tay thành quyền, trên mặt cũng mang theo vẻ lúng túng và nụ cười khiêm tốn nói: Em biết rồi chị, em đã rất ít liên lạc với Chân Phó Dương rồi, cho nên nghe được tin tức này vẫn còn có chút bất ngờ.

Anh ta quen đi khắp nơi chơi, lần này cũng không biết là bị cái gì kích thích, lại quyết định trở về đón chịu chuyện của gia tộc. Mục Giai Thu nhàn nhạt nói một câu mới đứng lên: Hôm nay chị chỉ là tới thăm em một chút, xem cuộc sống của em cũng không tệ lắm, vậy chị cũng an tâm.

Vẻ mặt Mục Giai Âm vẫn mang theo vẻ kinh ngạc và mê mang, thấy Mục Giai Thu phải đi Mục Giai Âm không có ý muốn đưa tiễn. Chỉ hơi hơi cười cười nói: Chị hai, hẹn gặp lại.

Ra cửa tâm tình Mục Giai Thu thật tốt giương lên khóe môi.

Chân Phó Dương từ chức thật là vừa đúng lúc.

Mục Giai Âm ngồi ở trên ghế hồi lâu, tay nắm thành quyền vừa buông ra, lại nắm thành quyền và buông ra nhiều lần.

Cuối cùng, Mục Giai Âm gọi điện thoại đến Chân Tư Hân.

Giọng nói ngọt ngào của Chân Tư Hân từ trong ống nghe truyền tới: Chị Giai Âm, gần đây chị như thế nào rồi? Ba mẹ của em nói Quyền thiếu từ chứ rồi, chị Giai Âm, có phải gần đây chị rất đau lòng hay không?

Chị rất tốt. Mục Giai Âm dịu dàng an ủi Chân Tư Hân: Quyền Thiệu Viêm anh ấy cũng đã sớm muốn nghỉ ngơi một chút, thật ra chuyện từ chức đối với chị không ảnh hưởng nhiều lắm. Tư Hân, chị nghe nói anh em đến tập đoàn của gia tộc em làm ổng giám đốc rồi hả?

Đúng vậy, rốt cuộc anh ấy cũng chịu ở lại thành phố A, thật tốt! Sau này thì có người dẫn em đi chơi rồi.” Chân Tư Hân vui mừng nói xong mới giựt mình sợ hãi, luống cuống che miệng nói: Xong đời, anh hai không cho em nói cho chị biết chuyện anh làm tổng giám đốc, em lỡ nói rồi làm sao bây giờ?

Không đợi Mục Giai Âm mở miệng, Chân Tư Hân liền vội vội vàng vàng nói: Chị Giai Âm, nhất định là anh hai em muốn cho chị một bất ngờ. Đến lúc đó, anh tự mình đến nói cho chị, nhất định chị phải làm ra vẻ vui mừng, ngàn vạn lần không được để anh ấy nhìn ra sơ hở nha.

Là thật.

Tại sao anh ấy không tiếp tục ở lại tổ hành động đặc biệt?

Mục Giai Âm mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, cô nhớ trước đây thật lâu, Chân Phó Dương đã từng nói cho cô biết lý tưởng của anh đó là có thể làm tổ trưởng tổ hành động đặc biệt.

Cô biết bởi vì cái chân què kia của Chân Phó Dương nên cho dù tư lịch của anh đủ rồi, nhưng hết lần này tới lần khác anh ấy cũng chỉ thoáng chạm tới cái ghế tổ trưởng kia mà thôi. Thế nhưng có một lần, lúc đi ra ngoài thi hành nhiệm vụ, Chân Phó Dương đã nói với cô, chỉ cần nhiệm vụ lần này hoàn thành thuận lợi, như vậy anh nhất định có thể thăng chức làm tổ trưởng.

Đó là theo đuổi trọn đời của Chân Phó Dương, nhưng tại sao bây giờ anh ấy lại bỏ qua? Mục Giai Âm chợt lắc đầu, có chút hoảng hốt trò chuyện với Chân Tư Hân.

Là vì cô sao?

Mục Giai Âm cảm thấy rất đau đầu.

Cúp điện thoại, Mục Giai Âm nằm sấp trên bàn một hồi lâu mới trở lại bình thường. Nhưng trong đầu Mục Giai Âm vẫn là một mảnh hỗn loạn như cũ.

Mục Giai Âm cầm điện thoại di động đi tới bên ngoài, bấm một cái mã số. Rất nhanh liền có một người mặc tây trang mang giày da, ánh mắt rét lạnh xuất hiện ở bên cạnh cô.

Phu nhân, xin hỏi ngài có phân phó gì? Thái độ người nọ đối với Mục Giai Âm là một mực cung kính.

Đi giúp tôi kiểm tra một chút, trong phòng có phải có thiết bị nghe lén hay không? Mục Giai Âm chỉ chỉ trong nhà.

Vẻ mặt người nọ lạnh lẽo, mở cửa đi vào cẩn thận kiểm tra.

Cuối cùng, người nọ ở văn phòng tìm được ba thiết bị nghe lén, một cái ở bên trong giá sách, một cái ở trong điện thoại và một cái ở dưới ghế sa lon.

Cần xử lý chứ? Người kia hỏi.

Không cần. Mục Giai Âm nhìn gian phòng này rồi nói với người kia: Cám ơn anh, anh đi trước đi.

Dạ, phu nhân. Người kia nói xong, liền nhanh chóng rời đi.

Mục Giai Thu thật đúng là bỏ ra nhiều công sức, một lần lại để tới ba thiết bị nghe lén ở trong phòng của cô, đây cũng coi là thỏ khôn có ba hang rồi.

Mục Giai Âm cũng không ngồi được lâu ở trong phòng làm việc, tâm tình phiền não đi đi lại lại trong phòng làm việc vô số lần, Mục Giai Âm còn cầm lên điện thoại di động gọi cho Chân Phó Dương.

Giai Âm. Chân Phó Dương vừa nhận được điện thoại liền đoán được lí do Mục Giai Âm gọi cho anh: Em biết chuyện anh từ chức rồi hả? Là ai nói? Tư Hân?

Không phải Tư Hân, là em từ nơi khác biết được. Mục Giai Âm lắc đầu một cái, giọng nói có chút gấp rút: Chân Phó Dương, tại sao muốn từ chức, đó không phải là lý tưởng của anh sao? Chẳng lẽ là Quyền Thiệu Viêm gây áp lực với anh?

Nhưng loại chuyện gây áp lực như vậy không phải phong cách của Quyền Thiệu Viêm. Cô tin tưởng Quyền Thiệu Viêm sẽ không giấu cô đi làm những chuyện này.

Chân Phó Dương ở bên kia đầu điện thoại hơi hoảng hốt. Thật ra thì anh rất muốn lừa gạt Mục Giai Âm đây chính là do Quyền Thiệu Viêm gây áp lực, Chân Phó Dương chỉ cười khổ mà lắc lắc đầu nói: Không phải, Giai Âm, anh có chút mệt mỏi, cho nên muốn từ chức. Lần này chuyện anh thăng chức lại xảy ra biến cố, vốn dĩ anh và cấp trên đã thoả thuận khi trở lại thì cho anh thăng chức, nhưng chờ anh trở lại, bọn họ lại muốn đem chức vị để lại cho một người khác có tư lịch không bằng anh.

Mặt mày Chân Phó Dương nhẹ nhàng phủ lên một tầng sương, có chút nhàn nhạt sầu lo: Giai Âm, thật ra thì chuyện lần này anh còn phải cám ơn Quyền thiếu, bởi vì có Quyền thiếu giúp, vốn dĩ chức vị đã cách xa anh cũng sắp thuộc về anh.

Mục Giai Âm nắm ống nghe, gắt gao cắn môi dưới: Vậy anh liền tiếp nhận đi, tại sao lại không chấp nhận?

Bởi vì để cho anh được thăng chức vị mà Quyền thiếu còn đắc tội những người khác, anh không thể nhận phần ân tình này, Giai Âm, anh không muốn lợi dụng em, mặc kệ là gián tiếp hay là trực tiếp. Trong giọng nói của Chân Phó Dương mang theo mấy phần nhẹ nhõm: Giai Âm, em cũng biết, mỗi ngày ở tổ hành động đặc biệt đều là những ngày liếm máu trên lưỡi dao, ngày tháng bình yên như bây giờ thật không tồi. Hơn nữa, đây cũng luôn là hi vọng của cha mẹ anh.

Mục Giai Âm dựa lưng vào hành lang trên tường, trong mắt lại có nước mắt rớt xuống.

Từng chút từng chút, rốt cuộc hợp thành màn mưa.

Giai Âm, không nên đau lòng. Chân Phó Dương cảm thấy Mục Giai Âm khác thường: Chuyện lần này toàn bộ đều là ý nguyện của chính anh, còn nữa, Giai Âm, em giúp anh cám ơn Quyền thiếu. Nếu như lần này Quyền thiếu từ chức cũng là do bị chuyện của anh liên luỵ vậy thì em giúp anh nói với anh ta một tiếng xin lỗi. Nhiều năm qua anh đều làm công việc nội gián, chân chính ở trong quan trường người biết anh thật sự là không nhiều lắm, chỉ sợ không giúp được Quyền thiếu rồi.

Chân Phó Dương, anh thật là quá đáng. Mục Giai Âm lau nước mắt trên mặt, nhưng nước mắt kia giống như là không thể lau khô. Trong giọng nói của Mục Giai Âm có mấy phần cắn răng nghiến lợi: Quyền Thiệu Viêm


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status