“Tin tức Chris gửi tới… 15 phút trước, hai chiếc máy bay cùng một chiếc thuyền hàng của chúng ta đã bị tấn công.” Sở Cảnh cầm laptop, nhanh chóng xem tin tức Chris gửi tới, mỉm cười, nói với Tả Dĩ Uyên: “Xem ra Rendia quấy nhiễu bên kia thực thành công, tuy rằng bọn họ chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng vẫn chủ yếu đem toàn lực tập trung vào không vận.”
Tả Dĩ Uyên gật đầu hỏi: “Các thuyền hàng ở các tuyến đường khác tình hình thế nào?”
“Tạm thời chưa phát hiện dị thường gì.” Sở Cảnh trong laptop lôi ra một tấm bản đồ hải dương, trên khu vực lam sắc, vài điểm đỏ nhỏ đang từ các hướng bất đồng thong thả di chuyển về phía biên giới Nga.
“còn một ngày hành trình nữa là tiến vào hải vực của Nga, em nói xem… bọn họ có thể nghĩ ra biện pháp gì để chặn đứng chuyến hàng này của chúng ta?” Tả Dĩ Uyên ngồi bên cạnh Sở Cảnh, đột nhiên hỏi.
“Binh tới tướng đỡ, thủy dâng đê chặn.” Sở Cảnh nheo mắt tập trung nhìn màn hình laptop, không để ý cười nói.
************
“Đáng chết! một đám ngu xuẩn, thế nhưng lại thất thủ!” trên một hòn đảo nhỏ chưa biết tên, một nam nhân có khuôn mặt vài phần tương tự như Rendia nổi giận bóp chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm xúc bản thân có vài phần không thể khống chế.
“Ông cũng không phải không biết, người hợp tác lần này với Rendia là ai. Chính là L, cũng không phải con chó con mèo vô danh… A, hiện tại xuất hiện trường hợp này, cũng không quá kì quái.” Nam nhân ngồi phía sau, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười cổ quái bỗng truyền tới, khiến nam nhân kia nghe được càng thêm tức giận.
“Cậu còn cười? cậu nên biết, Rendia đã bắt đầu hoài nghi tôi… nếu để cho bọn họ hoàn thành mối làm ăn này, vậy thì tất cả những việc tôi đã làm hoàn toàn không còn ý nghĩa gì nữa!” nam nhân thấp giọng gào thét: “Rendia, Rendia… tiện nhân này sao cái gì tốt cũng đều bị ả chiếm hết? các trưởng lão trong gia tộc đều ủng hộ ả, L cũng vui vẻ giúp ả… nhưng dù thế nào ả cũng chỉ là một con đàn bà, thế mà cũng muốn thống trị toàn bộ gia tộc Prora? Hừ, trong lịch sử gia tộc từ trước tới nay chưa bao giờ có chuyện hoang đường thế này, thực chê cười!”
“Nhưng không thể phủ nhận, Rendia thượng vị mười bảy năm, làm thực không tồi, không phải sao?” bên kia, nam tử nhỏ gầy hắc hắc cười ra tiếng: “Thực sự mà nói thì… ông cũng không thể sánh bằng … cháu gái ông.”
“Câm miệng! câm miệng!” nam nhân phẫn hận gạt toàn bộ đồ đạc trên mặt bàn xuống đất, nhưng vẫn không hết giận, quay đầu lại đối diện nam tử, mặt mũi vặn vẹo nói: “Hừ, cậu cũng đừng ở đây mà nói mát. Nếu nói tới ân oán, tôi nghĩ, chính gia tộc Matada các cậu mới là người hận Rendia và L nhất đi? dù sao cũng bởi vì hai người bọn họ, mới khiến gia tộc các cậu giờ hai bàn tay trắng…”
“Ngài Dick Prora, ông hình như đã nghĩ sai một chuyện rồi….” nam tử nhỏ gầy hừ cười một tiếng, đánh gãy câu nói của Dick: “Tuy rằng tôi là vì chủ tử tôi mà làm việc, nhưng mà, tôi cũng không phải người của gia tộc Matada. Thật sự mà nói thì… so với ngài, tôi ngược lại cảm thấy Rendia nữ sĩ càng đáng giá tôi thưởng thức.”
“Mày…..”
“Nhưng chỉ tiếc, cô ấy lại là kẻ thù của chủ tử tôi.” Nam tử từ ghế sa lông đứng dậy, hỏi Dick: “Trong tay ông còn có bao nhiêu người?”
Sắc mặt Dick có chút cứng ngắc, nói quanh co nửa ngày, quay đầu đi: “Cho dù có, cũng không còn kịp rồi, thuyền của bọn họ khoảng 1 giờ nữa sẽ tiến vào vùng biển quốc tế, đến lúc đó…”
“Hừ, tôi biết…” Nam tử tựa hồ khinh thường cười lạnh một tiếng, tùy cơ lôi di động của mình ra gọi một cú điện thoại, sau đó tại yết hầu của mình gảy gảy vài cái, lập tức đổi thành giọng nói của một người trẻ tuổi: “Alo… cảnh quan Mykonos (Миконос) phải không? Là tôi. Tôi muốn báo tin có người buôn lậu vũ khí … đúng, đúng vậy, bọn họ sắp rời khỏi hải vực biên giới quốc gia… đúng đúng, bọn họ hình như chính là những hải tặc các ngài đang truy nã…”
**************
“Tả, có một con thuyền đang tiến gần tới chỗ chúng ta.” Sở Cảnh nhìn thấy một biểu tượng chiến thuyền xuất hiện ở gần một điểm đỏ, khẽ nhíu mày, nghiêng đầu báo cáo với Tả Dĩ Uyên.
“Huh?” Tả Dĩ Uyên cũng có chút nghi hoặc: “Nơi này sắp tiến vào phạm vi chủ quyền lãnh thổ Nga, chẳng lẽ bọn họ còn có thế lực dư thừa?”
“Không có khả năng.” Sở Cảnh hai tay không ngừng gõ gõ trên bàn phím, chuẩn bị phóng to hình ảnh tình hình hiện tại ra: “Bên Chris theo dõi khẳng định một giờ trước các hành động của đối phương toàn bộ đã đình chỉ… hơn nữa, nếu Rendia đoán đúng, thì chú của chị ấy… cũng chính là Dick, hẳn là một người thừa kế không chính thống trong gia tộc, vô luận thế nào, cũng không có khả năng có thế lực tư nhân không lồ… dù sao Rendia cũng không phải dạng chỉ biết ngồi không.”
“Điều này…” Tả Dĩ Uyên cúi mình nhìn hình ảnh hiện trên màn hình máy tính của Sở Cảnh, nhưng đến khi hắn thấy rõ hình ảnh lá cờ treo trên chiến thuyền kia, mới hơi nheo mắt lại, nghiền ngẫm gợi lên khóe môi: “Hóa ra là thuyền hải quan tuần tra?”
Sở Cảnh đem hình ảnh con thuyền phóng lớn một chút, quả nhiên, trên thuyền đúng là quốc kỳ của Nga.
“Không nói mấy cái khác, chi riêng việc chúng ta vẫn đang ở trong phạm vi vùng biển quốc tế, bọn họ sao đã tìm tới chúng ta?” Sở Cảnh liếc nhìn Tả Dĩ Uyên một cái, hỏi.
“Nếu tôi đoán không sai, chắc là do đối thủ của chúng ta rồi.” Tả Dĩ Uyên một tay gãi cằm, phỏng đoán nói.
“Ý anh là Dick?” Sở Cảnh hỏi.
“Không, Dick tuy có chút thủ đoạn nhưng cuối cùng cũng không phải là người có thể làm đại sự.” Tả Dĩ Uyên tự tiếu phi tiếu nói: “Chắc là do mấy người nhà Matada, đúng là Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương*, lời này quả thực không sai.”
(Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương: con rết chết mà không ngã nhào, hiện dùng để hình dung người hoặc tập đoàn thế lực to lớn tuy đã thất bại nhưng uy lực ảnh hưởng vẫn còn tồn tại. theo
Tả Dĩ Uyên gật đầu hỏi: “Các thuyền hàng ở các tuyến đường khác tình hình thế nào?”
“Tạm thời chưa phát hiện dị thường gì.” Sở Cảnh trong laptop lôi ra một tấm bản đồ hải dương, trên khu vực lam sắc, vài điểm đỏ nhỏ đang từ các hướng bất đồng thong thả di chuyển về phía biên giới Nga.
“còn một ngày hành trình nữa là tiến vào hải vực của Nga, em nói xem… bọn họ có thể nghĩ ra biện pháp gì để chặn đứng chuyến hàng này của chúng ta?” Tả Dĩ Uyên ngồi bên cạnh Sở Cảnh, đột nhiên hỏi.
“Binh tới tướng đỡ, thủy dâng đê chặn.” Sở Cảnh nheo mắt tập trung nhìn màn hình laptop, không để ý cười nói.
************
“Đáng chết! một đám ngu xuẩn, thế nhưng lại thất thủ!” trên một hòn đảo nhỏ chưa biết tên, một nam nhân có khuôn mặt vài phần tương tự như Rendia nổi giận bóp chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm xúc bản thân có vài phần không thể khống chế.
“Ông cũng không phải không biết, người hợp tác lần này với Rendia là ai. Chính là L, cũng không phải con chó con mèo vô danh… A, hiện tại xuất hiện trường hợp này, cũng không quá kì quái.” Nam nhân ngồi phía sau, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười cổ quái bỗng truyền tới, khiến nam nhân kia nghe được càng thêm tức giận.
“Cậu còn cười? cậu nên biết, Rendia đã bắt đầu hoài nghi tôi… nếu để cho bọn họ hoàn thành mối làm ăn này, vậy thì tất cả những việc tôi đã làm hoàn toàn không còn ý nghĩa gì nữa!” nam nhân thấp giọng gào thét: “Rendia, Rendia… tiện nhân này sao cái gì tốt cũng đều bị ả chiếm hết? các trưởng lão trong gia tộc đều ủng hộ ả, L cũng vui vẻ giúp ả… nhưng dù thế nào ả cũng chỉ là một con đàn bà, thế mà cũng muốn thống trị toàn bộ gia tộc Prora? Hừ, trong lịch sử gia tộc từ trước tới nay chưa bao giờ có chuyện hoang đường thế này, thực chê cười!”
“Nhưng không thể phủ nhận, Rendia thượng vị mười bảy năm, làm thực không tồi, không phải sao?” bên kia, nam tử nhỏ gầy hắc hắc cười ra tiếng: “Thực sự mà nói thì… ông cũng không thể sánh bằng … cháu gái ông.”
“Câm miệng! câm miệng!” nam nhân phẫn hận gạt toàn bộ đồ đạc trên mặt bàn xuống đất, nhưng vẫn không hết giận, quay đầu lại đối diện nam tử, mặt mũi vặn vẹo nói: “Hừ, cậu cũng đừng ở đây mà nói mát. Nếu nói tới ân oán, tôi nghĩ, chính gia tộc Matada các cậu mới là người hận Rendia và L nhất đi? dù sao cũng bởi vì hai người bọn họ, mới khiến gia tộc các cậu giờ hai bàn tay trắng…”
“Ngài Dick Prora, ông hình như đã nghĩ sai một chuyện rồi….” nam tử nhỏ gầy hừ cười một tiếng, đánh gãy câu nói của Dick: “Tuy rằng tôi là vì chủ tử tôi mà làm việc, nhưng mà, tôi cũng không phải người của gia tộc Matada. Thật sự mà nói thì… so với ngài, tôi ngược lại cảm thấy Rendia nữ sĩ càng đáng giá tôi thưởng thức.”
“Mày…..”
“Nhưng chỉ tiếc, cô ấy lại là kẻ thù của chủ tử tôi.” Nam tử từ ghế sa lông đứng dậy, hỏi Dick: “Trong tay ông còn có bao nhiêu người?”
Sắc mặt Dick có chút cứng ngắc, nói quanh co nửa ngày, quay đầu đi: “Cho dù có, cũng không còn kịp rồi, thuyền của bọn họ khoảng 1 giờ nữa sẽ tiến vào vùng biển quốc tế, đến lúc đó…”
“Hừ, tôi biết…” Nam tử tựa hồ khinh thường cười lạnh một tiếng, tùy cơ lôi di động của mình ra gọi một cú điện thoại, sau đó tại yết hầu của mình gảy gảy vài cái, lập tức đổi thành giọng nói của một người trẻ tuổi: “Alo… cảnh quan Mykonos (Миконос) phải không? Là tôi. Tôi muốn báo tin có người buôn lậu vũ khí … đúng, đúng vậy, bọn họ sắp rời khỏi hải vực biên giới quốc gia… đúng đúng, bọn họ hình như chính là những hải tặc các ngài đang truy nã…”
**************
“Tả, có một con thuyền đang tiến gần tới chỗ chúng ta.” Sở Cảnh nhìn thấy một biểu tượng chiến thuyền xuất hiện ở gần một điểm đỏ, khẽ nhíu mày, nghiêng đầu báo cáo với Tả Dĩ Uyên.
“Huh?” Tả Dĩ Uyên cũng có chút nghi hoặc: “Nơi này sắp tiến vào phạm vi chủ quyền lãnh thổ Nga, chẳng lẽ bọn họ còn có thế lực dư thừa?”
“Không có khả năng.” Sở Cảnh hai tay không ngừng gõ gõ trên bàn phím, chuẩn bị phóng to hình ảnh tình hình hiện tại ra: “Bên Chris theo dõi khẳng định một giờ trước các hành động của đối phương toàn bộ đã đình chỉ… hơn nữa, nếu Rendia đoán đúng, thì chú của chị ấy… cũng chính là Dick, hẳn là một người thừa kế không chính thống trong gia tộc, vô luận thế nào, cũng không có khả năng có thế lực tư nhân không lồ… dù sao Rendia cũng không phải dạng chỉ biết ngồi không.”
“Điều này…” Tả Dĩ Uyên cúi mình nhìn hình ảnh hiện trên màn hình máy tính của Sở Cảnh, nhưng đến khi hắn thấy rõ hình ảnh lá cờ treo trên chiến thuyền kia, mới hơi nheo mắt lại, nghiền ngẫm gợi lên khóe môi: “Hóa ra là thuyền hải quan tuần tra?”
Sở Cảnh đem hình ảnh con thuyền phóng lớn một chút, quả nhiên, trên thuyền đúng là quốc kỳ của Nga.
“Không nói mấy cái khác, chi riêng việc chúng ta vẫn đang ở trong phạm vi vùng biển quốc tế, bọn họ sao đã tìm tới chúng ta?” Sở Cảnh liếc nhìn Tả Dĩ Uyên một cái, hỏi.
“Nếu tôi đoán không sai, chắc là do đối thủ của chúng ta rồi.” Tả Dĩ Uyên một tay gãi cằm, phỏng đoán nói.
“Ý anh là Dick?” Sở Cảnh hỏi.
“Không, Dick tuy có chút thủ đoạn nhưng cuối cùng cũng không phải là người có thể làm đại sự.” Tả Dĩ Uyên tự tiếu phi tiếu nói: “Chắc là do mấy người nhà Matada, đúng là Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương*, lời này quả thực không sai.”
(Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương: con rết chết mà không ngã nhào, hiện dùng để hình dung người hoặc tập đoàn thế lực to lớn tuy đã thất bại nhưng uy lực ảnh hưởng vẫn còn tồn tại. theo
|
/92
|

