Đúng rồi, Giang Ly dựa vào đâu mà cho rằng chỉ mình cô ta mới có thể đi cùng Tiêu Nghiễn Chi? Dù Giang Ly đã ở bên anh bốn năm nhưng chẳng có lấy một danh phận rõ ràng.
Tần Yểu Yểu càng thêm tự tin rằng Giang Ly sẽ sớm bị vứt bỏ. Bởi lẽ đàn ông thường dễ cảm thấy nhàm chán, ngay cả một người phụ nữ xinh đẹp và xuất sắc như Giang Ly, sau bốn năm cũng đã dần mất đi sức hút. Trong khi đó, Tiêu Nghiễn Chi cần một người phụ nữ trẻ trung và mới mẻ như cô.
Nghĩ đến đây, Tần Yểu Yểu càng không giấu nổi vẻ đắc ý.
Khi Tiêu Nghiễn Chi và Tần Yểu Yểu đến nơi thì trời đã về tối, đến muộn do tắc đường vào giờ cao điểm. Vừa bước vào phòng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hai người. Gương mặt mới mẻ của Tần Yểu Yểu bên cạnh Tiêu Nghiễn Chi khiến cả đám bạn bất ngờ, họ lặng lẽ liếc nhau, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Tần Yểu Yểu chưa từng tham gia vào những buổi tụ tập thế này nhiều lần, vì thế không thể tránh khỏi cảm giác gấp gáp. Cô nàng bẽn lẽn nắm lấy ống tay áo của Tiêu Nghiễn Chi, không dám ngẩng đầu lên. Dáng vẻ e lệ của cô chỉ càng khiến mọi người thêm tò mò.
“Nghiễn Chi, không giới thiệu một chút sao? Người đẹp này từ đâu tới vậy?” Một người lên tiếng trêu đùa, không giấu được sự tò mò.
"Không ngờ anh nghiêm túc như thế, lại có thú vui bí mật này cơ đấy."
"Cô bé này chắc vừa tốt nghiệp, trông còn trẻ quá, Nghiễn Chi anh nhanh tay thật."
Tiêu Nghiễn Chi vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nâng ly rượu uống cạn rồi đáp
"Yểu Yểu là cô gái nhút nhát, các cậu đừng đùa quá."
Lời nói này như đã xác định địa vị của Tần Yểu Yểu khiến những người đàn ông còn định tiếp tục đùa giỡn đều phải kiềm lại. Họ hiểu rõ rằng có những ranh giới không thể vượt qua, và Tiêu Nghiễn Chi là người mà họ không thể dễ dàng trêu chọc.
Trong số những người này, Tống Du có mối quan hệ thân thiết nhất với Tiêu Nghiễn Chi. Anh nhấc ly rượu lên, cười giễu cợt
"Giang Ly đâu rồi? Không đến cùng cậu à?"
Câu hỏi ấy khiến bầu không khí trong phòng đột nhiên im bặt. Ai cũng biết rằng mỗi khi Tiêu Nghiễn Chi đến những buổi tụ họp như thế này, thường sẽ có Giang Ly bên cạnh.
Nghe nhắc tới Giang Ly, Tần Yểu Yểu càng cúi thấp đầu hơn, trông có vẻ uể oải. Nhưng Tiêu Nghiễn Chi vẫn giữ vẻ bình thản, đẩy nhẹ Tống Du rồi nói với giọng điệu thản nhiên
"Nhắc đến cô ấy làm gì? Quá nhàm chán."
Tống Du ngạc nhiên, trong giọng nói của Tiêu Nghiễn Chi, anh ấy nghĩ đến hai ý nghĩa. Một là Giang Ly đã hoàn toàn mất đi sự ưu ái của Tiêu Nghiễn Chi, và hai là Tiêu Nghiễn Chi có lẽ đang cố tình chọc giận cô bằng việc dẫn theo một cô gái khác.
Không chắc chắn được Tiêu Nghiễn Chi đang ở trong tâm trạng nào, Tống Du cười khẽ rồi cố tình hỏi thêm
"Vậy tôi có thể theo đuổi Giang Ly được chứ?"
Câu hỏi này nửa đùa nửa thật nhưng Tiêu Nghiễn Chi chỉ liếc nhìn Tống Du, trả lời bằng giọng điệu lạnh nhạt
"Nếu cậu thích nhặt những thứ mà người khác không cần nữa thì tùy cậụ"
Nói xong, anh giơ ly rượu lên cụng với mọi người, rõ ràng không muốn tiếp tục câu chuyện này nữa. Sau đó, anh quay sang giới thiệu
"Đây là Tần Yểu Yểụ"
|
/984
|

