Cô ngước mắt nhìn về phía phòng tắm, im lặng vài giây mới chậm rãi mở miệng “Tiêu Nghiễn Chi đang tắm.”
Không có thăng trầm trong giọng điệu, tựa như chính chủ tuyên bố chủ quyền.
Tần Yểu Yểu ở đầu dây bên kia hiển nhiên bị dọa sợ, hờn dỗi cùng vui vẻ vừa rồi bị quét sạch, trở nên lắp bắp “Vậy... vậy em cúp máy trước, chúc chị Ly Ly ngủ ngon.”
Ngữ điệu Giang Ly vẫn rất bình tĩnh, không nhanh không chậm “Chúc ngủ ngon, ngủ sớm một chút.”
Cô vừa đặt điện thoại xuống, tiếng nước trong phòng tắm liền ngừng lại, người đàn ông quấn một chiếc khăn tắm đi ra, đầu còn chưa khô hẳn, sợi tóc còn hơi ẩm ướt, lộ ra nửa người trên cường tráng.
“Vừa rồi đang nói chuyện với ai?” Tiêu Nghiễn Chi nhìn mặt Giang Ly, hơi híp mắt lại.
“Vừa rồi Tần Yểu Yểu gọi điện thoại cho anh.” Giang Ly thành thật nói “Tôi nói với cô ấy là anh đang tắm, không tiện trả lời.”
Ánh mắt Tiêu Nghiễn Chi lóe lên, giọng trầm xuống “Vì sao không thông báo cho tôi, lại tự tiện nhận điện thoại?”
“Vừa rồi tôi đã gọi anh nhưng tiếng nước trong phòng tắm quá lớn, anh không nghe thấy.” Giang Ly lạnh nhạt, mặt không đổi sắc nói dối.
Tiêu Nghiễn Chi không biết vô tình hay cố ý nhìn thoáng qua bàn tay có chút mất tự nhiên của cô, khẽ giễu cợt một tiếng
“Vậy sao? Tôi còn tưởng cô cố ý để cho cô ấy biết chúng ta ở cùng một chỗ.”
Giang Ly ngẩn ra, lại lập tức giải thích “Anh suy nghĩ nhiều rồi.”
Không có tâm tư gì tiếp tục so đo chuyện này với cô, Tiêu Nghiễn Chi để cô sấy tóc cho mình.
Giang Ly cố gắng chống đỡ buồn ngủ, cầm máy sấy tóc đi tới trước mặt anh, vừa dùng tay vò tóc anh, vừa nhẹ nhàng sấy khô cho anh.
Tóc cô còn chưa kịp sấy khô, người đàn ông đã nóng nảy đè tay cô, ôm lấy hai chân cô, vác cô lên vai đi vào phòng ngủ.
Giang Ly ngã vào chiếc giường lớn mềm mại quen thuộc, hơi thở lạnh lẽo của của Tiêu Nghiễn Chi phả vào mặt khiến da thịt Giang Ly nổi lên một trận rùng mình.
Hôm nay, anh kiên nhẫn lạ thường.
Cơn buồn ngủ nhanh chóng tan biến, dưới sự thao túng của người đàn ông, đôi mắt quyến rũ của cô giờ phút càng thêm quyến rũ.
Hai má ửng hồng, giọng nói ngắt quãng tràn ra trong cổ họng, giống như là ẩn nhẫn, lại giống như là đang phát tiết.
Kẻ chủ mưu thản nhiên tiếp tục hành vi vô liêm sỉ của mình mặc cho người dưới thân từng chút mềm nhũn thành một vũng nước.
Giọng nói của anh hiếm khi trầm thấp ôn nhu, triền miên, còn như có như không cười một tiếng, giọng điệu cũng như cưng chiều
“Ly Ly, tiếng nước cũng không nhỏ chút nào đâụ”
Cũng có những lúc anh thân mật và dịu dàng với cô, chẳng hạn như lúc này.
Lông mi Giang Ly run lên, xấu hổ muốn chui vào khe đất.
Có lẽ vì phản ứng của Giang Ly rất thành thật, tâm tình Tiêu Nghiễn Chi cũng thay đổi, trở nên rất vui vẻ. Anh đợi đến khi cô hưởng thụ xong mới ngừng chơi đùa, dần dần đi vào vấn đề chính.
Nửa đêm trời đổ mưa, tiếng thở dốc của cô hoà vào tiếng mưa rơi tí tách.
Khi người đàn ông cuối cùng cũng ngừng đòi hỏi, Giang Ly mệt mỏi cuộn mình dưới lớp chăn ấm. Cô ngước nhìn Tiêu Nghiễn Chi, người đã rời giường và đi vào phòng tắm, rồi bước tới bên cửa sổ nhìn trời. Có lẽ bên ngoài trời đang mưa lớn, anh nhíu mày, sau đó quay trở lại giường và hiếm hoi ở lại qua đêm với cô.
|
/984
|

